Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 96

Hà Hoán Hồng oán hận nhìn Ôn Gia Mỹ, trong mắt hận ý cuồn cuộn, bùng cháy đến mức khiến người ta kinh sợ: "Nếu các người đã không biết điều, hôm nay lão tử sẽ hưu cô! Để xem cô còn có thể tìm được ai tốt hơn không! Đồ Tang Môn tinh, đồ gà mái không biết đẻ trứng! Gả vào đây khiến Hà gia ta bị hại thê thảm, đầu tiên là gia đạo sa sút, sau đó lại đến mức đoạn tử tuyệt tôn! Để cô hầu hạ ta và mẹ ta, đó là cô đang trả nợ cho chúng ta!"

Thân hình Ôn Gia Mỹ lảo đảo.

Vợ Dương Tử đứng bên cạnh dậm chân, vẻ mặt sốt ruột khuyên nhủ: "Tướng công, chàng đừng nói lời giận dữ!"

Sau đó nàng ta lại nói với Ôn Gia Mỹ: "Đại tỷ..."

Dưới ánh mắt như muốn giết người của Ôn Noãn, nàng ta lập tức đổi miệng: "Ôn tỷ, nữ nhân tốt không thờ hai chồng! Lời tướng công nói chỉ là lúc nóng nảy, thực ra huynh ấy rất yêu tỷ. Nếu không phải vì tỷ không sinh được con, huynh ấy lo lắng tuyệt tự, không còn mặt mũi nhìn tổ tiên thì cũng chẳng tính chuyện cưới muội! Muội là đứa trẻ mồ côi, không ai đoái hoài, chỉ cầu có nơi che mưa chắn gió, tỷ hãy ở lại đi! Muội sẽ không đe dọa đến địa vị của tỷ đâu!"

Nói đoạn, nàng ta ôm bụng quỳ xuống: "Ôn tỷ, tỷ đừng trách tướng công, có trách thì hãy trách muội. Lúc ấy huynh ấy nhảy xuống sông cứu muội, muội hôn mê bất tỉnh, lẻ loi một mình, huynh ấy chăm sóc muội suốt một đêm, sau đó cũng vì quá xúc động, trong lúc mơ màng lại tưởng muội là tỷ nên mới... Vốn dĩ muội không định quấy rầy huynh ấy, nhưng một tháng sau lại phát hiện mình có hỉ. Muội không nỡ giết hại một sinh linh, lại không đủ sức nuôi con nên mới tìm đến huynh ấy. Huynh ấy thực sự là người lương thiện, là nam tử hán đỉnh thiên lập địa!"

Giọng nói của vợ Dương Tử nhẹ nhàng, hạ mình hết mức, nước mắt rơi lã chã, dáng vẻ khiến người ta nhìn vào là thấy xót thương.

Những lời này lọt vào tai Hà Hoán Hồng, khiến hắn càng thêm chán ghét Ôn Gia Mỹ, cảm thấy chỉ có Cần Nhi mới là tri âm của mình!

Ôn Gia Mỹ vẫn im lặng như cũ, dáng vẻ thẫn thờ, rõ ràng là bị đả kích quá lớn!

Lúc này Tưởng thị cũng lên tiếng: "Gia Mỹ, nương biết con là đứa trẻ ngoan lại có lòng nhân từ, nhất định sẽ không nhẫn tâm nhìn cảnh một xác hai mạng đúng không? Con cũng không nỡ hại một đứa trẻ, để nó không có cha đúng không? Con cứ yên tâm ở lại, nếu Hoán Hồng dám đối xử không tốt với con, ta là người đầu tiên không tha cho nó! Con là chính thê, không ai có thể lay chuyển được địa vị của con đâu!"

Nếu mà hưu Ôn thị, sau này việc nhà ai làm? Bà ta không làm nổi!

"Nếu cô bằng lòng ở lại, ta cũng không ngại chuyện cô khắc phu hay không sinh được con." Hà Hoán Hồng nói.

Mấy ngày nay, hắn và mẹ phải tự nấu cơm giặt giũ, thấy phiền phức vô cùng. Đại phu lại bảo thai của Cần Nhi không ổn định, không được làm việc nặng, cần phải tĩnh dưỡng.

Không biết câu nào đã chạm vào lòng Ôn Gia Mỹ, bà đưa tay sờ lên bụng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tưởng thị rồi liếc qua Hà Hoán Hồng: "Tôi muốn hòa ly, từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhà các người nữa!"

"Ôn tỷ, tỷ thật sự nhẫn tâm sao? Tướng công và nương đã cầu xin tỷ như vậy rồi? Nếu tỷ không chấp nhận được muội, vậy chờ khi muội sinh con xong muội sẽ đi! Đứa trẻ này sinh ra sẽ để lại cho tỷ, tỷ sẽ là mẹ ruột của nó, được không? Muội bơ vơ không nơi nương tựa, không muốn con mình sau này cũng giống mình. Cầu tỷ hãy thương lấy đứa nhỏ."

Ôn Noãn cười lạnh: "Tra nam tiện nữ quả nhiên là một đôi trời sinh! Không cần! Loại tra nam này tiểu cô của ta không thèm đâu! Ngươi cứ giữ lấy mà dùng! Cha, người đi tìm thôn trưởng đến đây làm chứng, chúng ta hưu phu! Tiện thể mượn giấy bút mực về đây viết hưu thư!"

 

"Được!" Ôn Gia Thụy dứt khoát đáp lời rồi nhanh chân bước ra ngoài.

 

Về việc để một mình Ôn Noãn ở lại nơi này, ông cũng chẳng chút lo lắng. Khuê nữ nhà ông còn lợi hại hơn cả người làm cha như ông, một mình nàng có thể đánh gục mười mấy gã đàn ông lực lưỡng! Quả thật là vô cùng dũng mãnh!

 

Hà Hoán Hồng thấy bản thân đã hạ mình cầu xin mà bọn họ vẫn khăng khăng đòi hưu phu, bèn nổi trận lôi đình: "Hưu phu? Là ta hưu cô mới đúng! Ôn thị, cô đừng có mà hối hận! Sau này có muốn quay lại, ta cũng chẳng thèm rước!"

 

Lúc này, đôi mắt của Tưởng thị đã sưng húp, quầng mắt đen kịt không thể thảm hại hơn. Bà ta không muốn mất đi một kẻ để sai bảo như nô tì, liền lên tiếng: "Ôn thị, cô thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao? Không ở lại Hà gia chúng ta, bị hưu về nhà mẹ đẻ sẽ bị người đời cười chê, lại còn phải nhìn sắc mặt huynh tẩu mà sống. Hiện tại bọn họ nói lời hay ý đẹp, khuyên cô hòa ly, nhưng cứ đợi đến khi cô ăn bám ở nhà mẹ đẻ mỗi ngày, làm bại hoại thanh danh của đám cháu gái trong nhà, lúc đó cô có hối hận về quyết định hôm nay cũng đã muộn!"

 

Ôn Gia Thụy nhanh chóng tìm được thôn trưởng Hà gia thôn. Thôn trưởng khuyên can hồi lâu nhưng Ôn Gia Thụy vẫn kiên quyết không đổi ý. Ôn Gia Mỹ chỉ nói một câu "hòa ly" rồi im lặng không nói thêm lời nào.

 

Thôn trưởng thở dài lắc đầu, không quản chuyện nhà bọn họ nữa.

 

Ôn Gia Thụy soạn xong thư hòa ly, hầm hầm sát khí đi tới, ép Hà Hoán Hồng ấn dấu tay.

 

Sau khi Hà Hoán Hồng ấn dấu tay xong, hắn liền ném thẳng tờ hưu thư vào người Ôn Gia Mỹ: "Cút đi! Đồ Tang Môn tinh!"

 

Ôn Noãn nhanh tay bắt lấy, liếc nhìn qua một lượt, lòng thầm an tâm rồi cất gọn vào người.

 

Tưởng thị thấy dáng vẻ đó của Ôn Noãn, tức đến mức suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi!

 

"Đúng rồi, nhà mẹ đẻ cô hình như cũng có hai đứa cháu gái vừa bị từ hôn nhỉ? Chậc chậc... Quả nhiên là một nhà Ôn thần! Hưu cũng tốt, để tránh tai họa ám vào Hà gia chúng ta!"

 

Khi thấy không thể giữ người lại, Tưởng thị lập tức trở mặt, lời lẽ vô cùng cay nghiệt.

 

Thân hình Ôn Gia Mỹ cứng đờ. Đúng vậy, bị hưu sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh của các cháu gái. Bà đau khổ nhắm nghiền mắt lại, cảm thấy bản thân như một kẻ đi đến đâu cũng chỉ mang lại rắc rối cho người khác.

 

Ôn Noãn lạnh lùng nhìn Tưởng thị, vẻ mặt đầy châm biếm: "Tiểu cô của ta sau này có ra sao cũng không nhọc đến bà lo lắng! Tuyệt đối sẽ tốt hơn vạn lần khi ở lại cái ổ sói của các người! Bà vẫn nên lo mà nhổ cỏ trên đầu con trai bà đi, xanh đến mức tỏa sáng luôn rồi kìa!"

 

Tưởng thị ngơ ngác nhìn về phía đầu Hà Hoán Hồng: Ý gì đây? Đâu có mọc cỏ? Có chỗ nào bị bạc sao? Chỉ là có vài sợi tóc bạc thôi mà!

 

"Tiểu muội, Noãn nhi, chúng ta về nhà thôi!"

 

"Khoan đã!" Ôn Noãn nhìn chằm chằm vào bộ y phục trên người vợ Dương Tử, môi nở một nụ cười lạnh lẽo.

 

Da đầu ba người nhà họ Hà tê dại: Nàng ta lại muốn làm gì nữa đây?

 

"Trả lại của hồi môn cho tiểu cô của ta!"

 

Tưởng thị vừa nghe nhắc đến của hồi môn liền nhảy dựng lên: "Của hồi môn gì chứ? Mấy năm nay nàng ta đến một quả trứng cũng không sinh nổi, số của hồi môn đó đã sớm đổi thành bạc để nàng ta đi khám đại phu rồi! Còn muốn đòi lại? Ta không bắt nàng ta bồi thường gia sản cho ta là còn may đấy! Đồ Ôn thần! Đồ Tang Môn tinh!"

 

Ôn Noãn chẳng thèm để ý tới hai mẹ con bà ta, quay sang hỏi: "Cha, cha có nhớ rõ những món đồ trong của hồi môn của tiểu cô không?"

 

"Nhớ rõ!"

 

Năm đó khi gả tiểu muội đi, Noãn nhi còn chưa chào đời, của hồi môn khi ấy được chuẩn bị vô cùng hậu hĩnh.

 

"Chiếc áo bông bà ta đang mặc chính là đồ hồi môn, do chính tay bà nội con may! Còn có cả tủ chén và bộ chén sứ trắng bên trong kia nữa. Cả thau đồng này, thùng gỗ này, rồi tủ quần áo, giường nằm..."

 

Đợi Ôn Gia Thụy vừa dứt lời, Ôn Noãn liền tiến lên phía trước.

 

"Ngươi định làm gì? Ngươi định làm gì hả!!!" Tưởng thị sợ hãi đến mức liên tục lùi về sau, thét lên chói tai.

 

Ôn Noãn dứt khoát lột phăng chiếc áo bông trên người Tưởng thị, xé toạc làm đôi rồi ném thẳng xuống đất.

 

"A! Ngươi đừng có quá đáng! Ngươi làm cái gì vậy! Thau đồng này không phải đâu!"

 

Gót chân nhỏ nhắn đá mạnh một cái, đáy thau đồng lật ngược lên trời. Nàng dẫm mạnh một phát, đáy thau lập tức bị xuyên thủng!

 

Người trong phòng: "..."

 

Đôi chân ngắn nhỏ duỗi ra, toàn bộ tủ chén đều bị nàng đạp đổ! Bộ chén sứ trắng tinh xảo vỡ tan tành đầy đất, cả chiếc tủ cũng gãy vụn thành từng mảnh.

 

Ôn Noãn thu chân lại, lạnh lùng liếc nhìn ba người bọn họ một cái rồi đi vào trong phòng.

 

Vẻ mặt ba người đầy vẻ hoảng sợ. Tưởng thị cùng vợ của Dương Tử nhanh chóng chạy đến bên cạnh Hà Hoán Hồng, nép vào một góc, nhìn Ôn Noãn với ánh mắt đầy khiếp đảm.

 

"Không được!" Tưởng thị yếu ớt kêu lên, nhưng dù thế nào cũng không dám tiến lên ngăn cản.

 

Tiếp sau đó là thùng gỗ, tủ quần áo, bàn trang điểm... Tất cả đều bị Ôn Noãn dùng một chân đá vỡ vụn!

 

Số đồ hồi môn năm đó tuy đã dùng mười mấy năm, có phần cũ kỹ, nhưng vốn được làm từ loại gỗ tốt nên vẫn còn rất chắc chắn. Vậy mà dưới chân nàng, chúng mỏng manh như thể đã bị mục nát, mọt ăn từ lâu...

 

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi chừng nửa chén trà, gian nhà đã trở nên hỗn độn không chịu nổi! Y phục bị xé rách, vải vụn và mảnh gỗ văng tung tóe khắp nơi.

 

Cuối cùng, Ôn Noãn bước ra với vẻ mặt bình thản, ánh mắt nàng dừng lại trên bộ y phục vợ Dương Tử đang mặc và xấp quần áo trẻ con trên tay ả. Đây đều là vải vóc lúc trước nhà nàng chuẩn bị cho tiểu cô.

 

Ôn Noãn lững thững đi về phía vợ Dương Tử.

 

"A! Đừng tới đây!" Vợ Dương Tử thét lên thảm thiết! Ma quỷ! Con bé này chính là ma quỷ!

 

Vợ Dương Tử lập tức ném xấp áo lót trong tay cho Ôn Noãn. Nàng đón lấy, trực tiếp xé làm đôi rồi ném vào đống quần áo dưới đất.

 

Nàng vẫn tiếp tục tiến về phía ả.

 

Vợ Dương Tử sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, cuống cuồng lùi lại. Ả chợt nghĩ ra điều gì, liền vội vàng cởi phăng bộ quần áo đang mặc trên người ném cho Ôn Noãn: "Ta trả cho ngươi, ngươi đừng tới đây!"

 

Vợ Dương Tử vì quá sợ hãi mà lùi bước không vững, vô tình vấp ngã nhào lên người Hà Hoán Hồng đang nằm dưới đất. Ả ngồi đúng vào bộ phận quan trọng của hắn, khiến một tiếng kêu thảm thiết như bị chọc tiết vang vọng khắp không trung, thấu tận trời xanh!

 

Ôn Noãn cầm lấy quần áo ném ra khoảng sân trống, tìm được mồi lửa, thổi nhẹ một cái rồi ném vào. Ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội!

 

Ôn Noãn chỉ xử lý những thứ thuộc về đồ hồi môn của Ôn Gia Mỹ, những thứ khác nàng tuyệt đối không chạm vào.

 

"Được rồi, cha, còn gì nữa không? Đồ đạc nhà ta tuyệt đối không thể để cho hạng lòng lang dạ sói này hưởng lợi!"

 

Tưởng thị cùng vợ Dương Tử bàng hoàng nhìn Ôn Noãn, đến thở mạnh cũng không dám, cả người run cầm cập. Lúc này đã bắt đầu vào đông, tiết trời chỉ còn vài độ, chẳng rõ hai người bọn họ run vì lạnh hay vì quá đỗi kinh hãi!

 

Ôn Gia Mỹ đáp: "Không... không còn nữa!"

 

Noãn nhi của ông... thật quá sức hung dữ!

 

Ôn Gia Thụy cảm thấy đầu óc đau nhức một trận, Noãn nhi càng lúc càng tùy hứng, thật là làm càn mà!

 

Hắn cứ ngỡ nàng muốn mang theo số của hồi môn kia đi nên mới mở miệng nói ra.

 

Giờ thì hay rồi!

 

Một trận đập phá thế này, chắc chắn sẽ nổi danh khắp làng trên xóm dưới!

 

Chẳng lẽ sau này cả huyện đều biết nàng là hạng đàn bà đanh đá, hung dữ hay sao?

 

Hiện tại người trong Ôn gia thôn đã bắt đầu xì xào sau lưng, chỉ là chưa dám công khai nói ra mà thôi.

 

"Đi thôi!" Ôn Noãn tiêu sái phủi phủi tay.

 

"Được." Ôn Gia Mỹ ngoan ngoãn nghe lời, bị dọa đến mức nỗi thương tâm vừa rồi cũng tan biến sạch sành sanh.

 

Ôn Noãn đi được vài bước bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn vợ Dương Tử: "Đúng rồi, vợ Dương Tử, đứa nhỏ này mang họ của ông chủ tiệm tạp hóa, hay là họ Hà? Ngươi có biết rõ không?"

 

Ôn Noãn quăng lại một câu như vậy rồi cùng hai người kia rời đi.

 

Mãi một lúc lâu sau, ba kẻ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc mới hoàn hồn trở lại.

 

"Hòa ly là tốt! Hòa ly là tốt! Thật là đáng sợ!" Tưởng thị lẩm bẩm.

 

Vợ Dương Tử lại toát mồ hôi lạnh, câu nói cuối cùng của con nha đầu chết tiệt kia rốt cuộc là có ý gì?

 

Chẳng lẽ nàng ta đã biết điều gì rồi sao?

 

Đứa trẻ trong bụng, ngay cả bản thân ả cũng không rõ là của ai.

 

Không, chắc là của Hà Hoán Hồng thôi, mấy tháng trước chỉ có hắn là tới thường xuyên nhất.

 

Những kẻ khác cũng chỉ thỉnh thoảng mới ghé qua một lần.

 

Toàn thân Hà Hoán Hồng đau nhức, vẫn chưa kịp định thần trước lời nói của Ôn Noãn, hắn thều thào không còn chút sức lực: "Gọi đại phu... ta sắp chết đến nơi rồi!"

Đề xuất Trọng Sinh: Chồng Cũ Ép Tôi Chia Sẻ Mệnh Cách Điểm Thạch Thành Kim
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện