Người đàn ông trông khá "ngon mắt", nhưng hai chữ "hẹn không" thốt ra từ miệng anh ta lại như vẽ rắn thêm chân, mang lại cảm giác bóng bẩy khó tả.
Chuyện này giống như một bữa tiệc thịnh soạn, rõ ràng khiến bạn thèm thuồng, nhưng cuối cùng lại phát hiện trên đó đậu một con ruồi.
Có ăn được không?
Không phải là không thể.
Nhưng còn phải xem tâm trạng.
Ví dụ như lúc này bạn đang đói đến mức không kén cá chọn canh thì cũng có thể nghiến răng mà lấp đầy bụng.
Nhưng vấn đề là, bây giờ cô không đói.
Thấy Nguyễn Hủy không nói gì, người đàn ông tự cho là phong lưu tiến lên một bước, hai tay chống hai bên người cô, mạnh mẽ ôm cô vào lòng.
Không ôm thực sự, không có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào, chỉ là đặt tay lên mặt đá hoa cương của bồn rửa mặt sau lưng cô.
Nếu là người phụ nữ bình thường, lúc này chắc chắn đã đỏ mặt tía tai.
Nhưng Nguyễn Hủy hoàn toàn không phải người phụ nữ bình thường.
Chỉ thấy Nguyễn Hủy bình thản gạt tàn thuốc, lại ngậm điếu thuốc giữa đôi môi đỏ rít một hơi, nhả khói vào mặt người đàn ông, cười nhạt nói, "Xin lỗi nhé, anh không phải gu của tôi."
Người đàn ông nhướng mày, rõ ràng là không tin, tưởng Nguyễn Hủy đang lạt mềm buộc chặt, "Thật sao?"
Nguyễn Hủy cười như không cười, "Tôi thích kiểu trông sạch sẽ thanh thuần cơ."
Người đàn ông, "Tiểu bạch kiểm à?"
Nguyễn Hủy không phủ nhận, "Coi là vậy đi."
Nói xong, Nguyễn Hủy khóe môi nhếch lên cười nói, "Chẳng còn cách nào khác, tôi cũng là dân chơi lâu năm rồi, đối với những kẻ cũng già đời như mình thì không có hứng thú, tôi không thích người khác tán mình, mà thích mình đi tán người khác cơ."
Người đàn ông cười nhạo, "Cá tính thế à?"
Nguyễn Hủy giễu cợt, như đang trò chuyện với bạn cũ, "Anh không thấy rất thú vị sao? Tán một cậu chàng tỏa nắng đẹp trai chưa từng nếm mùi đời, nhìn cậu ta bị cô trêu chọc đến mức luống cuống chân tay, đỏ mặt tía tai, nhìn cậu ta nôn nóng không nhịn nổi, nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào..."
Người đàn ông, "Chậc, thú vị đấy."
Lúc này Lục Thương - cậu chàng tỏa nắng đẹp trai chưa từng nếm mùi đời đang đứng ở cửa nghe thấy đoạn hội thoại này, "!!"
Khi Nguyễn Hủy từ nhà vệ sinh trở lại bàn, cô ngạc nhiên phát hiện Lục Thương đã tỉnh rượu.
Không chỉ tỉnh rượu mà ánh mắt nhìn cô còn đầy vẻ cảnh giác.
Nguyễn Hủy, "Hửm?"
Lục Thương hít một hơi thật sâu, dưới cái nhìn của Nguyễn Hủy, anh ta tựa người ra sau, hai tay dang rộng tự nhiên, lên tiếng nói, "Mạt Mạt có nói với cô chưa, tuy tôi có khuôn mặt búp bê nhưng thực ra chơi rất bạo, dày dạn kinh nghiệm tình trường."
Nguyễn Hủy khẽ nhướng đuôi mắt, "Hửm?"
Lục Thương, "Không giấu gì cô, năm tôi mười tám tuổi trưởng thành, một đêm chiến bảy nữ."
Nguyễn Hủy nghe vậy, khóe miệng giật giật, "Bây giờ tôi có nên khen anh lợi hại không?"
Lục Thương mặt không đổi sắc nói, "Không cần."
Nguyễn Hủy os: Thằng điên.
Lúc này, Tô Mạt mới nhìn thấy tin nhắn WeChat Nguyễn Hủy gửi, cô tựa vào lòng Tần Sâm trả lời tin nhắn: ?
Nguyễn Hủy bên này trả lời ngay lập tức: Chắc chắn không quen chứ?
Tô Mạt: Trông tao giống bị mất trí nhớ người già lắm à?
Nguyễn Hủy: Trông mày xinh đẹp lương thiện thế kia, sao đối với người già lại có ác ý lớn vậy?
Tô Mạt: ??
Nguyễn Hủy: Không quen thì thôi, tao cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi mà.
Tô Mạt: ...
Vài phút sau, Tô Mạt đang định chơi game thì Nguyễn Hủy lại gửi thêm một tin nhắn nữa: Tứ sư huynh của mày năm mười tám tuổi trưởng thành, một đêm chiến bảy nữ à?
Tô Mạt: Mày uống phải rượu giả đến phát điên rồi hả?
Nguyễn Hủy: Có phải không?
Tô Mạt: Năm anh ta mười tám tuổi trưởng thành có một đêm chiến bảy nữ hay không tao không biết, nhưng tao biết mấy năm trước anh ta bị phụ nữ đuổi theo, sợ đến mức không dám về nhà.
Nguyễn Hủy: Chậc.
Tô Mạt: Mày không định ra tay với Tứ sư huynh của tao đấy chứ?
Nguyễn Hủy: Tao mà thèm để mắt đến cái loại lính mới tò te này à?
Tô Mạt: Khó nói lắm, món mặn ăn nhiều rồi, ai mà chẳng muốn đập quả dưa chuột cho thanh đạm.
Nguyễn Hủy: Quả dưa chuột đó của anh ta chắc là ngắn quá.
Tô Mạt: Mày bỉ ổi quá đấy.
Nguyễn Hủy: Tao nói quả dưa chuột, mày nghĩ cái gì thế? Quả nhiên, người mà tâm bẩn thì nhìn cái gì cũng thấy bẩn.
Tô Mạt: Tao sẽ nhắc Tứ sư huynh đề phòng mày.
Nhắn tin xong với Nguyễn Hủy, Tô Mạt ngẩng đầu nhìn Tần Sâm.
Nguyễn Hủy hỏi cô có quen anh không, không thể nào là bỗng dưng mà hỏi.
Hai người họ quen nhau sao?
Trí nhớ của cô xưa nay vẫn tốt, chắc chắn là không có.
Tô Mạt đang suy nghĩ thì chuông cửa đột nhiên bị nhấn từ bên ngoài, Tần Sâm cụp mắt nhìn cô, "Để anh ra mở cửa? Hay là trốn vào phòng ngủ?"
Giọng Tần Sâm trầm thấp nghiêm nghị, dáng vẻ quả thực mặc cô định đoạt.
Hai người vừa mới xác định quan hệ, lại vừa mới nồng nàn xong, Tô Mạt móc lấy cổ áo anh kéo xuống, hôn một cái thân mật, cười híp mắt nói, "Phiền bạn trai em mở cửa giúp em một chút được không?"
Đề xuất Trọng Sinh: Tái Sinh Rồi, Tôi Khiến Hắn Cùng Bạch Nguyệt Quang Chung Một Mồ