0
0
0
0
Tám năm ta và Phó Thần bên nhau, trong đó có năm năm cùng hắn đồng cam cộng khổ gây dựng cơ nghiệp, vậy mà đến cuối cùng, ta lại chẳng thể mua nổi một mảnh đất để an táng phụ thân. Ta sai người gửi tin cầu cứu hắn, hắn lại bận rộn tháp tùng tiểu tình nhân đi mua sắm gấm vóc trang sức, tùy tiện gạt bỏ lời khẩn cầu của ta.
Chẳng còn cách nào khác, ta đành phải bán đi tín vật định tình của hai người. Hắn biết chuyện liền nổi trận lôi đình, đoạt lấy số tiền bán vật ấy, rồi đem toàn bộ đồ đạc giá trị trong nhà dời đến chỗ của nữ nhân kia, còn mỹ miều gọi đó là tạm thời bảo quản.
Cực chẳng đã, ta chỉ có thể tạm đặt linh cữu của phụ thân dưới hầm ngầm. Ngày tiết Thất Tịch, tiểu tình nhân của Phó Thần tìm đến tận nhà, cố ý đi xuống hầm rồi chạm vào quan tài của phụ thân ta. Ả mở nắp quan tài, chỉ vào thi thể người mà thốt lên rằng thật ghê tởm.
Ta lao đến định ngăn cản, lại bị Phó Thần thẳng tay giữ chặt: Nhiên Nhiên cũng đâu có cố ý. Hắn nhìn thi thể phụ thân ta với ánh mắt chán ghét, hất mạnh tay ta ra: Vả lại, đúng là có chút ghê tởm thật.
Đều tại ta đã quá nuông chiều nàng rồi. Đã thích ở cùng quan tài như vậy, thì từ nay về sau, nàng cứ ở luôn dưới hầm này đi. Đêm ấy, hắn cùng tiểu tình nhân mặn nồng ân ái ngay trong căn phòng vốn thuộc về ta và hắn.
Lòng ta nguội lạnh đến cực điểm. Ta đậy nắp quan tài của phụ thân thật kỹ, dùng vài đồng bạc lẻ cuối cùng hẹn trước một chuyến xe ngựa vào chiều mai. Phó Thần, chẳng phải chàng không muốn thấy ta nữa sao? Vậy thì từ nay, ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chàng nữa.
HOT
Hoàn Thành , 4 tháng trước
2085 0 0