Chương 7

Rồi nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng.

Tôi nhanh chóng xoay người, gót giày cao gót giẫm mạnh lên mu bàn chân tên vệ sĩ đứng gần nhất.

Tôi cắm đầu chạy thật nhanh.

Để rồi đâm sầm vào một lồng ngực rộng lớn và vững chãi.

"Suỵt... em không thể nhẹ tay chút được sao."

Tống Tử Lâm nhăn nhó mặt mày vì đau.

"Sao anh lại ở đây?"

Anh ấy nháy mắt với tôi: "Tất nhiên là vì sợ em bị bắt nạt rồi."

Tống Tử Lâm choàng vai tôi, đối diện trực tiếp với Trì Hàn.

"Trì thiếu gia, cướp người không phải sở trường của tôi, nhưng cứu người thì tôi tự tin mình nhỉnh hơn anh một bậc đấy."

Tô Noãn Noãn nhìn thấy Tống Tử Lâm thì run rẩy còn dữ dội hơn cả chim cút.

"Trì Hàn, chúng ta về nhà đi..."

Trì Hàn vẫn chưa cam tâm, nhưng dưới sự khẩn cầu của Tô Noãn Noãn, hắn đành từ bỏ ý định đưa tôi về.

Trên đường về, tôi dùng khuỷu tay huých Tống Tử Lâm một cái.

"Rốt cuộc anh đã làm gì con nhà người ta mà để cô bé sợ đến mức thấy...

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 6 đến hết truyện với 500 linh thạch

BÌNH LUẬN