Hai người vừa mới xác định quan hệ luôn có chút dính dấp nũng nịu.
Dù trước đó đã rất quen thuộc với cơ thể nhau, nhưng lúc này vẫn nôn nóng muốn khám phá thêm vài chiêu thức mới.
Tô Mạt ngồi trong lòng Tần Sâm, nở rộ đến cực hạn rồi từ từ rơi xuống.
Cuối cùng dây dưa hồi lâu, tóc mai cũng thấm đẫm mồ hôi.
Lần tắm trước coi như công cốc, hơn một tiếng sau, Tần Sâm lại bế người vào phòng tắm một chuyến nữa.
Trong phòng tắm, Tô Mạt chân trần dẫm lên chân Tần Sâm.
Kiễng chân lên, cô cười nũng nịu quấn lấy cổ anh.
Tần Sâm cụp mắt, đôi mắt vốn dĩ nghiêm nghị thường ngày hiếm khi thấy tràn đầy tình ý nồng nàn.
Tô Mạt thích nhìn bộ dạng quyến luyến mình này của anh, thưởng cho anh nụ hôn, trong lúc môi lưỡi quấn quýt, hơi thở không ổn định hỏi, "Tần Sâm, tại sao anh lại thích em..."
Giọng Tần Sâm trầm thấp khàn đục, "Bởi vì em là chính em."
Tô Mạt sững lại, sau đó bị hôn sâu hơn.
Tô Mạt đã nghĩ qua hàng vạn câu trả lời của Tần Sâm, duy chỉ có câu này là chưa từng nghĩ tới.
Bởi vì cô là chính cô.
Chỉ đơn giản vì cô là chính bản thân mình.
Bên kia, Lục Thương và Nguyễn Hủy đến quán bar.
Lục Thương là khách VIP, vốn định vào phòng bao, nhưng bị Nguyễn Hủy kéo ra bàn ngoài.
Lấy lý do là thích náo nhiệt.
Thực tế thì Lục Thương đã phát hiện ra rồi, từ lúc vào cửa, mắt cô ấy đã dán chặt vào anh chàng ca sĩ hát chính trên sân khấu.
Người đàn ông đó khá đẹp trai, mặc một chiếc áo gile da, phanh ngực để lộ một ít cơ bắp.
Lục Thương ngồi xuống, vẻ ngoài bình thản nhưng giọng điệu lại đầy vẻ khinh miệt, "Cô thích kiểu này à?"
Nguyễn Hủy mặt không đổi sắc, "Không thích."
Lục Thương nhướng mày, "Cô chắc chứ?"
Nếu không phải nhãn cầu không biết bay, anh nghi ngờ nhãn cầu của cô ấy đã bay thẳng tới người đối phương rồi dính chặt vào đó luôn rồi.
Thế này mà gọi là không thích?
Nguyễn Hủy thu hồi tầm mắt nhìn anh ta, chớp mắt, "Lúc nãy anh hoảng cái gì thế?"
Nhắc đến lúc nãy, trán Lục Thương lập tức rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Lúc này anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi khinh bỉ gu thẩm mỹ của Nguyễn Hủy nữa, khẽ ho hai tiếng, lảng tránh sang chuyện khác, "Cô muốn uống gì?"
Nguyễn Hủy nhướng mày, ngồi tựa vào ghế, đâu có dễ bị lừa như vậy, "Gì cũng được."
Bảo là gì cũng được, nhưng đến lúc gọi rượu thì chẳng có chai nào là rẻ cả.
Lục Thương nhìn mà xót tiền trong lòng, nhưng mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên, "Nào, chúng ta cạn một ly."
Uống đi.
Uống nhiều vào thì sẽ không hỏi nữa.
Lục Thương tính toán bàn tính nhỏ của mình, nhưng anh không biết rằng Nguyễn Hủy nổi tiếng trong giới là ngàn ly không say.
Người khác bảo uống mãi không say là bốc phét, còn Nguyễn Hủy bảo uống mãi không say, đó là đang trần thuật sự thật.
Liên tiếp mấy ly vào bụng, Lục Thương có chút chịu không nổi, gọi phục vụ gọi hai ly cocktail.
Nguyễn Hủy tựa vào ghế nhìn anh ta, đợi lúc cocktail bưng lên, đầu ngón tay mân mê lắc lư ly rượu, "Lục lão bản, anh rốt cuộc là có nói hay không?"
Đầu óc Nguyễn Hủy khá tỉnh táo, nhưng Lục Thương thì khác.
Khuôn mặt búp bê đẹp trai của anh ta đỏ bừng lên dưới sự lên men của cồn, hơi men bốc lên đầu, nói năng cũng lộn xộn, "Tôi, tôi sợ Mạt Mạt xấu hổ."
Nguyễn Hủy, "Hửm?"
Nói cái thứ tiếng ngáo ngơ gì vậy.
Lục Thương cầm chai nước khoáng bên cạnh tu một ngụm lớn, lý trí vẫn còn, "Cô nghĩ xem, Mạt Mạt còn chưa chuẩn bị đưa bạn trai đến giới thiệu với tôi, vậy mà tôi lại vô tình nghe thấy, cô ấy..."
Nhìn anh ta nghiêm túc nói nhảm, Nguyễn Hủy bưng ly rượu người bỗng đổ về phía trước, "Anh quen Tần Sâm đúng không?"
Lục Thương sững sờ.
Nguyễn Hủy khẽ cười, "Quan hệ không tầm thường đúng không?"
Vẻ đẹp của Nguyễn Hủy là kiểu vẻ đẹp sắc sảo mang tính tấn công, giống như tính cách của cô vậy.
Lục Thương không chịu nổi sự ép cung mạnh mẽ của cô, người hơi ngả ra sau, đưa tay cởi cúc áo sơ mi ở cổ, "Chẳng qua chỉ là người quen qua việc xăm hình thôi."
Nguyễn Hủy giễu cợt, rõ ràng là không tin, "Thật sao?"
Lục Thương cứng miệng, "Tất nhiên."
Nguyễn Hủy đỏ môi cười, "Anh đoán xem tôi có tin không?"
Đối mặt với ánh mắt sắc lẹm của Nguyễn Hủy, Lục Thương không nhịn được nuốt nước bọt, "Cô cứ thích nghĩ thế thì tôi cũng chẳng còn cách nào."
Nói xong, Lục Thương với tay lấy ly cocktail trước mặt.
Nguyễn Hủy cười nhạt, đặt ly rượu xuống, vỗ vỗ tay, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Nguyễn Hủy đứng trước bồn rửa mặt rửa tay, sau đó eo tựa vào bồn rửa châm một điếu thuốc, lấy điện thoại ra gửi cho Tô Mạt một tin nhắn WeChat: Trước đây mày thực sự không quen Tần Sâm à?
Nếu Lục Thương quen Tần Sâm thì Tô Mạt chẳng có lý do gì mà không quen.
Tin nhắn gửi đi, Tô Mạt bên kia không trả lời.
Lông mi Nguyễn Hủy run rẩy, lấy điếu thuốc ở khóe miệng xuống định gạt tàn thuốc, trước mặt bỗng đưa tới một tấm thẻ.
Là thẻ phòng.
Thẻ phòng mạ viền vàng.
Nguyễn Hủy nhướng mắt, đập vào mắt là một khuôn mặt lãng tử bất cần đời, người đàn ông cười như không cười, nhìn qua là biết dân chơi cao cấp, "Hẹn không?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mạt Thế Điền Viên, Tay Xé Tra Nam Cùng Ánh Trăng Sáng