0
0
0
0
Ta vốn là kẻ thế mạng cho đích trưởng nữ Tống gia, mượn danh phận của nàng ta mà gả đến kinh thành xa xôi vạn dặm.
Trải qua bao phen hóa hiểm thành lành, ta và Dực Vương đã nảy sinh tình tố, tâm đầu ý hợp, thề nguyện bên nhau. Chàng từng hứa với ta rằng, đợi khi khói lửa chiến tranh tan đi, sẽ cùng ta nắm tay đi khắp chân trời góc bể, thưởng ngoạn hết thảy mỹ cảnh nhân gian.
Nào ngờ đâu, thứ ta chờ đợi được cuối cùng lại là lời đáp tuyệt tình, lãnh đạm của chàng: Bản vương sớm đã chán ghét ngươi rồi, hòa ly hay nhận hưu thư, ngươi tự chọn lấy một đi.
Thế nhưng chàng không hề hay biết, ta vốn dĩ đã chết rồi. Tống Vân Nhi đang đứng trước mặt chàng lúc này, chẳng qua chỉ là một kẻ mang lớp họa bì giả dạng thành ta mà thôi.
Hoàn Thành , 2 tháng trước
140 1 0
HOT
HOT