Chương 132: Đường Về Kinh Đầy Biến Số, Chàng Sợ Nàng Gặp Nguy
Phó Ngữ Đường bất lực lắc đầu, thấy Tạ Kỳ có vẻ còn phải ăn thêm một lúc nữa, nàng bèn tựa người vào ghế, lấy bức thư trong tay áo ra định xem trước. Dù sao cũng chỉ là thư nhà, tự nhiên chẳng có gì phải kiêng dè.
Khóe mắt Tạ Kỳ liếc qua, thấy sự chú ý của phu nhân đã dời khỏi người mình, bánh ngọt trong tay dường như cũng chẳng còn thơm ngon đến thế.
Tuy nhiên, hắn vẫn không nhanh không chậm tiếp tục ăn, đây đều là tâm ý của phu nhân, hắn sao có thể vì chút tâm tư nhỏ nhen của mình mà coi nhẹ được.
Thực ra tất cả thư từ gửi vào phủ đều sẽ qua tay hắn trước, hắn biết đó là thư của Phó phủ nên không mở ra, cũng biết lúc này cách tốt nhất là giữ im lặng, không làm phiền đến phu nhân nhà mình.
Đầu ngón tay Phó Ngữ Đường lướt trên trang giấy, đọc từng câu từng chữ, trong lòng dâng lên chút bùi ngùi.
Hai trang giấy mỏng manh chứa đựng biết bao nỗi lo lắng và nhớ nhung của vợ chồng Phó gia dành cho cô con gái ở xa ngàn dặm, Phó Ngữ Đường càng đọc, hốc mắt càng đỏ hoe.
Càng đọc xuống dưới, nàng càng cảm thấy tự trách. Những ngày nàng ở Loan Thành không hề tồi tệ như cha mẹ nghĩ, Tạ gia rất tốt, Tướng quân đối đãi với nàng cũng rất tốt.
Nhưng đồng thời trong lòng nàng cũng hiểu rõ, cho dù nàng có miêu tả cảnh ngộ hiện tại của mình trong thư hồi âm, cha mẹ cũng sẽ cho rằng nàng chỉ đang an ủi họ. Núi cao đường xa, nếu không tận mắt chứng kiến, làm cha mẹ sao có thể hoàn toàn yên tâm cho được.
Cũng may, nàng và Tướng quân sắp hồi kinh, nàng sẽ sớm được gặp lại cha mẹ rồi.
Phó Ngữ Đường tiếp tục lật giở trang giấy, khi nhìn đến trang cuối cùng, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.
Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng thông tin tiết lộ lại không hề đơn giản.
Chuyện Hung Nô nghị hòa với Đại Cảnh có liên quan mật thiết đến Tạ Kỳ, việc này quan hệ đến con rể nhà mình, Phó Hiến tất nhiên phải để tâm, luôn chú ý đến tình hình trong triều.
Trong triều hiện nay số người ủng hộ nghị hòa không nhiều, phần lớn triều thần cho rằng lần nghị hòa này chỉ là chiêu trò của Hung Nô. "Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị"*, Hung Nô chắc chắn có mục đích khác.
(*Không phải tộc ta, lòng ắt khác biệt.)
Vốn dĩ hiện nay Đại Cảnh đang chiếm thế thượng phong, thừa thắng xông lên trực tiếp đánh hạ Hung Nô cũng không phải là không thể, vì vậy bọn họ cảm thấy không nên cho Hung Nô cơ hội này, tấu chương chủ chiến bay về ngự án của Kim thượng nhiều như tuyết rơi.
Phó Hiến cũng bày tỏ quan điểm của mình trong thư, trận chiến với Hung Nô này không nên kéo dài. Đánh hạ Hung Nô không phải chuyện đơn giản như một số người chỉ biết khua môi múa mép, nếu cứ giằng co không dứt, sẽ cần một lượng lớn tiền bạc và lương thực để duy trì.
Đại Cảnh ngày nay chỉ là phồn vinh giả tạo, căn bản không chịu nổi sự giày vò này.
Phó Hiến lờ mờ đoán được vài phần thánh ý, người khác tự nhiên cũng có thể, nhưng cái hỏng lại hỏng ở chỗ Nam Khang Vương.
Nam Khang Vương xưa nay luôn giữ mình, giữ thái độ trung lập trong mọi việc của triều đình, lần này lại bất ngờ chọn phe chủ chiến, quả thực khiến người ta phải suy ngẫm. Mà người đời đều biết Nam Khang Vương và Thánh thượng hiện nay có hiềm khích cũ, điều này khiến người ta không thể không nghĩ nhiều.
Nhưng Hung Nô chung quy vẫn là ngoại địch, bất kể quan hệ bên trong thế nào, lập trường của mọi người hẳn phải giống nhau, đó là nhất trí đối ngoại. Vì vậy không ít triều thần lại cảm thấy Nam Khang Vương không phải tùy hứng làm bừa, mà là có sự cân nhắc riêng.
Dù nói thế nào, mọi thông tin đều cho thấy tiến triển của việc hòa thân lần này sẽ không thuận lợi.
Phó Hiến liệu định, người hộ tống Công chúa Hung Nô vào kinh mười phần thì có tám chín phần sẽ là Tạ Kỳ, vì vậy trong thư ông dặn dò con gái phải nhắc nhở Tạ Kỳ chú ý an toàn. Không ít người không muốn Tạ Kỳ đưa Công chúa thuận lợi vào kinh, con đường hồi kinh lần này, không biết chừng bọn họ sẽ làm ra chuyện gì, chắc chắn nguy hiểm trùng trùng.
Dù sao cũng là quan văn lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, Phó Hiến nhìn những chuyện này rất thấu đáo. Ông không rõ con rể có nắm chắc những chuyện này hay không, xuất phát từ nỗi nhớ mong con gái, ông không dám đánh cược, cho nên trong thư, ông dặn dò rất nhiều, có vẻ đặc biệt dài dòng.
Sau khi đặt bút xuống, Phó Hiến xem lại một lần, cũng từng nghĩ viết quá nhiều liệu có khiến con gái và con rể cảm thấy phiền hay không.
Nhưng cuối cùng ông vẫn gửi bức thư này đi, so với những điều đó, ông chỉ lo mình có viết sót điều gì, còn chi tiết nào chưa dặn dò đến hay không.
Hiểu cha không ai bằng con gái, Phó Ngữ Đường nhìn những nội dung lải nhải này, trong đầu liền hiện lên dáng vẻ đầy u sầu của cha, cha viết nhiều như vậy hoàn toàn là xuất phát từ tấm lòng yêu thương con cái tha thiết.
Từng chữ từng câu, Phó Ngữ Đường đọc đi đọc lại.
Hồi lâu sau, nàng rốt cuộc ngẩng đầu, thấy Tạ Kỳ không biết đã ăn xong điểm tâm từ lúc nào, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, một tay chống cằm chăm chú nhìn nàng, cũng không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Lúc này Tạ Kỳ mới phát hiện trong mắt phu nhân nhà mình ngấn lệ, bộ dạng như sắp khóc.
Hắn tưởng Phó Ngữ Đường đọc thư nhà nên nhớ nhà, bèn đưa một chén trà nóng vào tay nàng, nhỏ giọng an ủi: “Mấy ngày nữa chúng ta có thể khởi hành về kinh rồi, đến lúc đó vi phu sẽ cùng nàng về Phó phủ ở vài ngày.”
Phó Ngữ Đường nhận lấy chén trà, đưa lên môi nhấp nhẹ vài ngụm, hơi ấm từ cổ họng khô khốc lan thẳng vào đáy lòng.
Nàng điều chỉnh lại cảm xúc, đưa thư cho Tạ Kỳ nói: “Cha ta có dặn dò một số việc, Tướng quân cũng xem qua đi.”
Nội dung quá nhiều, nàng không biết thuật lại từ đâu, chi bằng để Tạ Kỳ tự xem, cũng tránh để những suy nghĩ chủ quan của mình ảnh hưởng đến phán đoán của hắn. Chuyện triều chính nàng tuy có hiểu biết chút ít nhờ mưa dầm thấm đất từ cha, nhưng dù sao cũng còn nông cạn.
Vốn tưởng là thư nhà bình thường, nhưng nghe phu nhân nói nhạc phụ đại nhân lại có nhắc đến mình, điều này khiến Tạ Kỳ rất ngạc nhiên.
Hắn cẩn thận nhận lấy thư, dùng thái độ còn nghiêm túc gấp trăm lần so với khi xem công văn, đọc vô cùng kỹ lưỡng.
“Nhạc phụ đại nhân có lòng rồi.” Tạ Kỳ cất thư đi, sau đó nâng bàn tay trắng nõn mềm mại của Phó Ngữ Đường lên môi hôn nhẹ. Phó Hiến tốn nhiều tâm tư như vậy là vì ai, không cần nói cũng biết.
Tạ Kỳ nhìn ra được nhiều chi tiết mà Phó Ngữ Đường chưa để ý từ những câu chữ ẩn ý trong thư, hắn hiểu rõ sức nặng của bức thư này hơn bất kỳ ai.
Nghĩ đến những thứ Hô Diên Thành Hòa đưa cho mình, trong mắt Tạ Kỳ xẹt qua một tia lạnh lẽo. Mưu đồ của Nam Khang Vương còn xa hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, ít nhất từ những việc ông ta và Trần gia đang làm, có thể thấy được dã tâm đó.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc luyện sắt và làm muối, hai thứ này luôn do triều đình quản lý, Đại Cảnh xưa nay nghiêm cấm tư nhân luyện sắt, đúc vũ khí, vậy mà Nam Khang Vương lại lén lút lập xưởng binh khí...
Khi tra ra manh mối này, Tạ Kỳ cũng bị kinh động, nhưng hiện tại chứng cứ trong tay hắn chưa đủ, hơn nữa số triều thần bị liên lụy không ít, thời cơ chưa đến, không thích hợp ra tay lúc này.
Lần này hồi kinh, chuyện hòa thân với Hung Nô chưa bao giờ là quan trọng nhất.
Lại nói chuyện Trần gia, Tạ Kỳ vẫn luôn theo dõi, thông qua thủ bút của Tạ lão tướng quân ở Tây Lâm, mới thăm dò được đối phương lén lút lợi dụng giấy phép buôn muối để trục lợi, những chuyện này đều không phải chuyện nhỏ, rút dây động rừng.
Tạ Kỳ đột nhiên có chút do dự, dường như lần này hắn không nên đưa Phó Ngữ Đường đi cùng.
Tuy hắn có đủ tự tin có thể bảo vệ tốt phu nhân nhà mình, nhưng việc hắn sắp làm quá mức nguy hiểm, một khi để lộ chút phong thanh, hắn không dám đánh cược những kẻ kia sẽ làm ra chuyện gì. Trước đây hắn một thân một mình thì chẳng sợ gì cả, nhưng hiện tại, hắn sợ cái vạn nhất kia.
Phó Ngữ Đường nhận ra sự khác thường của Tạ Kỳ, nắm lại bàn tay to lớn của hắn, khẽ nói: “Sao vậy? Chuyện lần này rất gai góc sao?”
Tạ Kỳ nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, nhưng khi nhìn thấy vẻ lo lắng không chút che giấu của Phó Ngữ Đường, hắn hít sâu một hơi, vẫn nói ra: “Lần này hồi kinh biến số quá nhiều, Đường Đường, hay là nàng cứ ở lại Loan Thành đi.”
Khi nói lời này, Tạ Kỳ có chút chần chừ, hắn biết rõ phu nhân nhà mình muốn về kinh đến mức nào, nhớ cha mẹ ở kinh thành đến mức nào, nhưng hắn quả thực không thể biết rõ tình cảnh hiện tại mà còn đặt nàng vào chốn nguy hiểm.
Phó Ngữ Đường nhất thời không phản ứng kịp, không phải vừa nãy còn nói mấy ngày nữa sẽ đưa nàng khởi hành sao? Sao đột nhiên lại muốn nàng ở lại? Nàng hậu tri hậu giác nhận ra là do bức thư vừa rồi.
“Nhưng... ta muốn đi cùng chàng.”
Về chuyện của Trần gia và Nam Khang Vương, Tạ Kỳ không thể nói nhiều, nhưng hắn cũng không định giấu giếm dụng ý muốn nàng ở lại, trực tiếp nói với Phó Ngữ Đường về những nguy hiểm sẽ gặp phải khi hồi kinh.
“Đường Đường, ta sợ nàng xảy ra chuyện.”
Một khi sơ sẩy, sẽ nguy hiểm đến tính mạng, hắn sao dám?
Ánh mắt Phó Ngữ Đường lúc này lại kiên định lạ thường: “Phu quân không phải đã có chuẩn bị, bố trí trước rồi sao?”
“Chàng muốn bỏ ta lại một mình ở đây? Loan Thành chắc chắn sẽ an toàn sao?”
Tạ Kỳ im lặng. Đúng vậy, một khi những kẻ đó phát điên lên, nàng ở đâu cũng không quan trọng, ở Loan Thành bọn chúng cũng có thể ra tay.
Nếu những kẻ đó chó cùng rứt giậu, thực sự định ra tay với Phó Ngữ Đường để uy hiếp hắn, có lẽ để phu nhân ở bên cạnh hắn ngược lại còn an toàn hơn, ít nhất là dưới mí mắt hắn, hắn có thể bảo vệ nàng ngay lập tức.
Phải nói rằng, lời của Phó Ngữ Đường như một nhát búa tạ gõ vào tim hắn, hắn dao động rồi.
Phó Ngữ Đường thấy thần sắc Tạ Kỳ buông lỏng, bèn áp tay hắn lên mặt mình, đôi mắt long lanh nhìn hắn, cọ nhẹ vài cái rồi tiếp tục nói: “Phu quân, chàng thực sự muốn ta ở Loan Thành ngày ngày nơm nớp lo sợ vì chàng sao?”
“Ta đã biết chuyến đi này nguy hiểm, tất nhiên sẽ luôn lo lắng, đêm không thể ngủ.”
“Chàng nhẫn tâm nhìn ta như vậy sao?”
Đối mặt với một Phó Ngữ Đường như thế này, Tạ Kỳ đâu còn nói được nửa lời từ chối, hắn chỉ hận không thể móc cả tim ra cho nàng. Huống hồ sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, quả thực trước đó hắn suy nghĩ chưa chu toàn, đi cùng hắn sẽ an toàn hơn, cho dù có phải bỏ mạng hắn cũng sẽ bảo vệ nàng chu toàn.
Thấy Tạ Kỳ hồi lâu không mở miệng, Phó Ngữ Đường buông tay hắn ra, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Ta chỉ muốn cùng chàng đối mặt với những chuyện này, ta không sợ.”
Nước mắt rơi xuống tay Tạ Kỳ, nóng hổi vô cùng, Tạ Kỳ mới chợt bừng tỉnh, luống cuống nhưng lại nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt nàng: “Đưa nàng đi, nàng mít ướt này, vi phu coi như sợ nàng rồi, chúng ta cùng nhau về kinh.”
Nhận được lời khẳng định, Phó Ngữ Đường nín khóc mỉm cười, nước mắt lập tức ngừng lại: “Nói rồi nhé, không được nuốt lời.”
Tạ Kỳ thấy vậy, nhất thời dở khóc dở cười, cô nhóc này còn chơi tâm cơ với hắn nữa chứ. Nhưng hắn vẫn nghiêm túc đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng: “Đã nói rồi, sẽ không đổi, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt.”
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Ta Đem Bán Đứa Em Trai Trạng Nguyên
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều