Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 131: Thư Nhà Vạn Dặm, Tướng Quân Trẻ Con Giấu Bánh Ngọt

Chương 131: Thư Nhà Vạn Dặm, Tướng Quân Trẻ Con Giấu Bánh Ngọt

Quá ngọ, từng tia nắng xuyên qua những khe hở lốm đốm giữa những tán lá cây, những đốm sáng rải rác trên mặt đất, trên khung cửa sổ, dưới sự lay động của làn gió ấm áp, khẽ đung đưa.

Lúc này Phó Ngữ Đường đã bận rộn trong bếp một hồi lâu, nàng vẫn còn nhớ dự định ngày hôm qua.

Mai Hương lúc đầu đi theo cùng đến nhà bếp, thấy tiểu thư nhà mình vất vả như vậy, liền muốn giúp một tay, nhưng Phó Ngữ Đường lại kiên trì muốn tự mình làm tất cả. Mai Hương bất đắc dĩ, chỉ có thể chờ ở một bên, đợi Phó Ngữ Đường làm xong lại xếp những món điểm tâm này vào đĩa, thu vào trong hộp đồ ăn bày biện cẩn thận.

Phó Ngữ Đường mặc dù rất ít xuống bếp, nhưng tay nghề vẫn còn đó, một hơi làm mấy loại, bánh đậu xanh, bánh khoai mỡ táo tàu, bánh phù dung, còn có một ít bánh mây trắng, bất luận là loại nào cũng toát lên vẻ tinh xảo.

Mà bánh mây trắng trong đó, là Phó Ngữ Đường những năm trước ở trong phủ, được một bà tử họ Lưu quê ở Kim Lăng cầm tay chỉ dạy nàng, đã lâu không làm nàng có chút lạ tay, giơ tay cầm lên một miếng, Phó Ngữ Đường nếm thử, mỏng như giấy bông, vào miệng cực giòn, hương vị ngon hơn nàng dự đoán một chút.

Nàng hài lòng nheo mắt lại, nghĩ đến dáng vẻ Tướng quân nếm thử, nụ cười trên mặt càng thêm vui vẻ, tâm trạng cực tốt.

Tuy nhiên ánh mắt đảo qua đảo lại trên hộp đồ ăn, trong lòng Phó Ngữ Đường khó tránh khỏi lại có chút th thấp thỏm, những thứ nàng làm này Tướng quân sẽ thích sao?

Phó Ngữ Đường không tự chủ được nhớ tới chiếc túi thơm nàng làm trước đó, được Tạ Kỳ ngày ngày đeo bên hông, trên mặt hơi nóng, dần dần nắm chắc, thật ra chỉ cần là nàng tự tay làm, ở chỗ hắn liền vĩnh viễn chỉ có một đáp án, đó chắc chắn là thích.

Mặc dù Tạ Kỳ chưa từng chính miệng nói với nàng những điều này, nhưng nàng chính là biết.

Sau khi thu dọn thỏa đáng mọi thứ, nàng dẫn Mai Hương đi ra ngoài phủ, chuẩn bị đưa đến cho Tướng quân, dù sao doanh trại nàng trước đó cũng đã đi qua một lần.

Nhưng hai người vừa đi đến trong viện, đã bị Lý quản gia bước đi vội vã ngăn lại.

“Thiếu phu nhân, hóa ra người ở đây.” Lý quản gia không thấy người ở nhà chính, còn đang suy nghĩ thiếu phu nhân sẽ ở chỗ nào, lại không ngờ trực tiếp gặp được ở trong viện, khóe mắt liếc qua hộp đồ ăn Mai Hương đang xách trong tay, trong mắt xẹt qua một tia hiểu rõ, lại mở miệng, “Thiếu phu nhân đây là muốn ra ngoài?”

Phó Ngữ Đường gật đầu, thẳng thắn nói: “Muốn đưa chút điểm tâm cho Tướng quân.”

Thấy Lý quản gia bộ dạng gấp gáp tìm nàng như vậy, có chút nghi hoặc: “Lý thúc, ông đây là?”

Lý quản gia nghe vậy vỗ trán một cái, sau đó từ trong tay áo lấy ra một phong thư dày cộm: “Nhìn trí nhớ này của ta xem, vừa rồi vội tìm người, đột nhiên lại quên mất muốn nói chuyện gì, may mà người nhắc nhở một chút.”

“Thiếu phu nhân, đây là thư từ kinh thành tới, là gửi cho người.”

Phó Ngữ Đường lập tức ngẩn người ngay tại chỗ, hồi lâu mới hoàn hồn, còn chưa nhận lấy thư, đáy lòng nàng liền biết, hẳn là phụ mẫu gửi tới, ngoại trừ bọn họ, Phó Ngữ Đường biết rõ, sẽ không còn người khác gửi thư cho nàng nữa.

Nhận lấy thư từ trong tay Lý quản gia, nét chữ trên bìa thư nàng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, đó là thứ nàng lúc mới tập viết đã mô phỏng vô số lần, chỉ liếc mắt một cái nàng liền có thể xác nhận, đó là chữ của phụ thân.

Phó Ngữ Đường chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, nàng biết, cha và nương vẫn luôn nhớ thương nàng gả xa đến Loan Thành, bọn họ nhất định vẫn đang lo lắng cho nàng.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Phó Ngữ Đường lại có chút áy náy, những ngày này, thế mà lại không nhớ tới việc gửi thư về nhà, nàng đã không kịp chờ đợi muốn xem nội dung trong thư, cũng không kịp chờ đợi muốn lập tức viết một phong thư hồi âm.

Trong tay nàng nắm chặt phong thư, lại nhớ tới mình phải đi đưa điểm tâm cho Tướng quân, những điểm tâm này nếu để thời gian quá dài, khẩu cảm sẽ không tốt.

Mai Hương rốt cuộc là lớn lên bên cạnh Phó Ngữ Đường, cho dù nàng không nói gì, nhưng Mai Hương vẫn đoán được tâm tư của Phó Ngữ Đường bảy tám phần, ngoại trừ Tướng quân ra, còn có thể khiến cảm xúc của tiểu thư nhà mình thay đổi rõ ràng như vậy, chẳng qua chính là lão gia và phu nhân.

Vì thế, Mai Hương nhẹ giọng đề nghị: “Cô nương, thư của lão gia muốn xem cũng không vội ở một chốc một lát này, hay là người cứ mang theo trước, chúng ta đi đưa điểm tâm cho Tướng quân trước đã, trở về rồi nói.”

Lời của Mai Hương ngược lại nhắc nhở Phó Ngữ Đường, kinh thành và Loan Thành cách nhau hàng ngàn dặm, phong thư nhà này đến tay nàng vốn đã qua thời gian rất dài, sớm một chút muộn một chút cũng không khác biệt gì, cho dù nàng hiện tại viết thư hồi âm, cha và nương cũng không thể lập tức nhận được.

Tranh thủ chút thời gian này, quả thực không cần thiết, là nàng nhất thời không nghĩ thông.

Sau khi nghĩ thông suốt, nàng liền cẩn thận cất thư vào trong ngực, sau đó tiếp tục sắp xếp trước đó, mà Lý quản gia thì vô cùng có mắt nhìn đi sắp xếp xe ngựa, thuận tiện trực tiếp đưa thiếu phu nhân các nàng qua đó, dù sao doanh trại này cũng khá xa, đừng để thiếu phu nhân mệt.

Phó Ngữ Đường không từ chối ý tốt của Lý quản gia, nàng vốn cũng định như vậy, chỉ có điều động tác của Lý quản gia khá nhanh, trước khi nàng mở miệng đã sắp xếp thỏa đáng cho nàng.

Có sự cố lần trước, lần này binh lính giữ cửa từ xa đã nhận ra Phó Ngữ Đường, không cần thông báo liền cho hai người vào, còn đặc biệt tìm một binh lính rảnh rỗi dẫn đường cho phu nhân Tướng quân của bọn họ.

Trước đó Tướng quân vốn cũng dặn dò, nếu phu nhân tới tìm ngài ấy, không cần thông báo, có thể tự do ra vào.

Tạ Kỳ vẫn đang ở trong doanh trại của mình xử lý công văn chất đống, nghiêm mặt, nghiêm túc và chuyên chú, thỉnh thoảng day day ấn đường.

Nghe thấy tiếng bước chân, phán đoán người tới không phải Lộ Tam, hắn đặt bút trong tay lên bàn án, sau đó ngẩng đầu, dung mạo tiên tư dật mạo của nữ tử liền lập tức đập vào mắt hắn, khiến tim hắn rung động.

Hắn bật dậy, ba bước gộp làm hai bước liền đến trước mặt nàng, đáy mắt khó giấu vẻ vui mừng: “Sao nàng lại tới đây?”

“Không thể tới?” Phó Ngữ Đường ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt tựa trăng sáng, lấp lánh sinh huy, hờn dỗi hỏi lại.

“Vi phu không có ý này.” Tạ Kỳ lo lắng chọc phu nhân nhà mình không vui, hoảng loạn giải thích, sau đó nắm tay nàng, kéo nàng ngồi xuống cái ghế bên cạnh, lúc này mới tiếp tục nói, “Ta là lo lắng nàng thân thể không thoải mái, sợ nàng mệt.”

Phó Ngữ Đường tự nhiên rõ ràng hắn chỉ cái gì, vành tai nóng lên, người này thật sự là càng ngày càng to gan, nói toàn những lời gì đâu.

Trong lúc nhất thời, nàng cũng không muốn nói cho hắn biết, nàng tới đưa điểm tâm cho hắn, người này biết xong, không biết sẽ đắc ý đến mức nào.

Nhưng Tạ Kỳ vốn là người tâm tư tinh tế, rất nhanh liền chú ý tới hộp đồ ăn Mai Hương đang xách trong tay: “Vẫn là phu nhân thương ta, xa như vậy còn chuyên trình đi một chuyến đưa đồ ăn tới.”

“Những thứ này là phu nhân tự tay làm?” Tạ Kỳ ngoài miệng tuy hỏi như vậy, nhưng trong lòng đã sớm chắc chắn.

Hắn ở trước mặt phu nhân chỉ nhắc tới một câu chưa từng nếm qua đồ ăn phu nhân tự tay làm, không ngờ phu nhân thật sự để trong lòng.

Phó Ngữ Đường nhìn hắn, rõ ràng ý cười nơi khóe miệng không kìm được, đã đoán được hết rồi, lại còn làm bộ làm tịch hỏi nàng: “Mới không phải.”

Mặc dù không nghe được đáp án mình muốn, nhưng Tạ Kỳ đâu không nhìn ra sự khẩu thị tâm phi của Phó Ngữ Đường, vì thế dồn áp lực cho Mai Hương.

Mai Hương rùng mình một cái, trước tiên nhìn tiểu thư mình, lại nhìn Tướng quân, do dự hồi lâu mới mở miệng: “Cô nương bận rộn trong bếp rất lâu, đều không cho nô tỳ giúp đỡ, những thứ này toàn bộ đều là một mình cô nương làm.”

Nói xong, lại trộm nhìn Phó Ngữ Đường một cái, phát hiện tiểu thư mình không có bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, thở phào nhẹ nhõm, xem ra câu trả lời này của mình hẳn là không có vấn đề.

“Hóa ra là vậy, vất vả cho phu nhân rồi.” Tạ Kỳ nhận được đáp án mình hài lòng, lúc này mới bỏ qua.

Hắn nhận lấy hộp đồ ăn từ trong tay Mai Hương, sau đó mở ra, trên mặt khó giấu vẻ kinh ngạc: “Phu nhân làm nhiều như vậy?” Hơn nữa nhìn vẻ ngoài này, hương vị chắc chắn là không tệ, hắn ngược lại có chút coi thường tay nghề của phu nhân.

Hắn vốn tưởng rằng, phu nhân là thiên kim kinh thành, lại rất ít xuống bếp, bất luận làm ra như thế nào, hắn đều sẽ vui vui vẻ vẻ ăn hết, dù sao những thứ này đều là một tấm lòng của phu nhân.

Không ngờ là hắn thiển cận rồi.

Phó Ngữ Đường vốn dĩ là cố ý làm nhiều một chút, lo lắng lúc mình tới, nếu Tướng quân đang nghị sự, có thể chia cho các tướng sĩ khác có mặt cũng nếm thử, nàng cũng không rõ đến lúc đó sẽ gặp tình huống gì, bèn cố gắng làm nhiều, nếu làm ít đến lúc đó không đủ chia, chẳng phải xấu hổ.

Hiện giờ trong doanh trại không có người khác, Tạ Kỳ một mình chắc chắn là ăn không hết.

“Có làm dư, phu quân có thể đem phần dư chia cho các tướng sĩ khác một chút.” Dù sao đều là chiến hữu của Tạ Kỳ, và phu quân nhà mình là giao tình vào sinh ra tử.

Tạ Kỳ thầm nghĩ, đâu thể để những tên nhãi con kia hưởng lợi được.

Vì thế hắn không trả lời, chỉ chuyên tâm bày biện điểm tâm lên bàn, sau đó không nhanh không chậm bắt đầu từ từ hưởng dụng.

Không thể không nói, lượng Phó Ngữ Đường chuẩn bị quả thực là quá nhiều, mãi đến khi Tạ Kỳ đều ăn no căng, còn dư lại rất nhiều. Ánh mắt hắn rơi vào trên bánh ngọt, lộ ra vẻ không nỡ, đây đều là phu nhân tự tay làm cho hắn, mới không thể để người khác hưởng lợi.

Tạ Kỳ nhấp một ngụm trà nóng, làm như thuận miệng hỏi một câu: “Những điểm tâm này để một hai ngày, hẳn là sẽ không hỏng đâu nhỉ?”

Vừa nghe lời này, Phó Ngữ Đường lập tức biết đáy lòng hắn đánh chủ ý gì, có chút dở khóc dở cười: “Phu quân nếu thích, ngày mai ta có thể làm tiếp cho chàng.”

Thật đúng là ấu trĩ cực kỳ, Tướng quân trong những chuyện này, sao lại ấu trĩ như vậy chứ?

Đề xuất Trọng Sinh: Đại Lão Huyền Học Lại Đi Bày Quán Vỉa Hè
Quay lại truyện Tướng Quân Quá Ngạo Kiều
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện