Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 123: Lời Mời Ngọt Ngào, Dùng Món Ngon Dụ Dỗ Công Chúa

Chương 123: Lời Mời Ngọt Ngào, Dùng Món Ngon Dụ Dỗ Công Chúa

Dọc đường đi qua một con hẻm nhỏ cũ nát, trước ngôi nhà hoang phế, nữ tử ăn mặc rực rỡ tùy ý ngồi trên bậc đá, nàng ta nghiêng đầu, bên tay cầm miếng bánh thịt đã xé nhỏ, mà trước mặt nàng ta, là hai con mèo gầy trơ cả xương, một con mèo tam thể, một con mèo đen tuyền.

Mèo con hẳn cũng đã đói bụng rất lâu, ăn ngấu nghiến, con mèo tam thể kia giật lấy một miếng từ trong tay nữ tử trước, ngậm lùi sang bên cạnh, nhường chỗ cho con mèo đen phía sau, mà con mèo đen kia sau khi hưởng dụng xong, còn khá luyến tiếc liếm liếm lòng bàn tay nữ tử.

Mèo tam thể ăn xong, thân thiết quay lại chân nữ tử cọ cọ chân nàng ta, sau đó ngã xuống đất, phơi cái bụng của mình ra, bộ dạng ngây thơ đáng yêu.

Nữ tử giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu nó, nụ cười trên mặt lại hơi tái nhợt, cũng không chạm đến đáy mắt, hốc mắt nàng ta sưng đỏ, toàn thân đều toát ra một loại khí tức chán chường lại ủ rũ, rất áp lực.

Phó Ngữ Đường nhận ra người này là vị tiểu công chúa Hung Nô kia, vì thế liền dừng lại đứng nhìn hồi lâu.

Không ngờ vị tiểu công chúa này sau khi chạy ra, thế mà lại trốn một mình ở đây, Phó Ngữ Đường lại nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có người khác, vị này thế mà ngay cả thị nữ của mình cũng chưa từng mang theo.

Vị công chúa này, so với lần đầu tiên gặp nàng ta, quả thực là một trời một vực.

Lần đầu tiên Phó Ngữ Đường gặp nàng ta, cũng có cùng quan điểm với Mai Hương, chỉ coi là kẻ hung ác, kính nhi viễn chi là được, sau này ở trong doanh trại nhìn thấy Hô Diên Vưu Khả lần nữa, biết thân phận của nàng ta xong, liền hiểu nàng ta chỉ là kiêu căng, quen được nâng niu chiều chuộng, không chịu được người khác trái ý mà thôi.

Mà hiện giờ nhìn lại, cảm nhận của nàng đối với vị công chúa này lại có chút khác biệt.

Một người có thể dịu dàng với động vật nhỏ như vậy, nàng nghĩ, nội tâm nhất định cũng là mềm mại, vị công chúa này nhìn qua có vẻ khá thẳng thắn, đi thẳng về thẳng, ngược lại không giống như là người có tâm địa xấu xa.

Trong đầu Phó Ngữ Đường, gương mặt và giọng nói của tiểu công chúa khi vẻ mặt đau khổ và thất vọng chất vấn thúc phụ của nàng ta lại lần nữa hiện lên.

“Bởi vì Ngạch Cát, thúc liền không dung chứa được con sao?”

“Hòa thân? Chẳng qua là một cái cớ muốn tống con đi thật xa.”

Từng tiếng từng tiếng, bên tai nàng, đặc biệt rõ ràng.

Nàng lại nghĩ đến lời Tạ Kỳ nói với nàng: “Chuyện thông thương có thành hay không, vẫn phải xem hòa thân.”

Nguyên nhân khiến tiểu công chúa thất hồn lạc phách như vậy, nàng nghĩ, nàng biết, nhưng đồng thời nàng cũng rõ ràng, tất cả những điều này, không có lời giải.

Mai Hương ấn tượng đặc biệt sâu sắc với bộ dạng Hô Diên Vưu Khả vung roi chẻ bàn, ở phía sau Phó Ngữ Đường kéo kéo y phục của nàng, muốn khuyên cô nương nhà mình tránh xa một chút, mau chóng rời đi. Dù sao nếu một lời không hợp làm bị thương cô nương nhà mình thì phải làm sao?

Phó Ngữ Đường vỗ nhẹ tay Mai Hương trấn an, khẽ lắc đầu với nàng ấy, sau đó đi thẳng đến vị trí cách Hô Diên Vưu Khả không xa, cũng học theo dáng vẻ của nàng ta ngồi trực tiếp xuống bậc đá.

Hai người lạ mặt đột nhiên xuất hiện, khiến hai con mèo nhỏ vô cùng căng thẳng, nhanh chóng trốn vào trong góc, lén lút nhìn trộm các nàng.

Hô Diên Vưu Khả ngẩng đầu nhìn các nàng, trên mặt cũng hiện lên vẻ cảnh giác, nhưng nàng ta không mở miệng nói chuyện, bởi vì nàng ta cũng không thể xác định hai người trước mắt rốt cuộc là muốn làm gì, ngộ nhỡ không phải nhắm vào nàng ta, nếu gây hiểu lầm thì không tốt.

Nàng ta thật ra cũng biết rõ mình đang ở địa bàn nào, hiện giờ nàng ta đơn độc một mình, tự nhiên là cố gắng tránh tranh chấp với người khác. Tỳ nữ Tiểu Xảo của nàng ta, hai ngày nay vẫn luôn không ngừng lặp lại bên tai nàng ta là phải nhịn, phải nhịn, không thể gây chuyện, nàng ta ít nhiều vẫn nghe lọt tai.

“Cô nương có phải gặp chuyện gì không? Thấy cô nương ở chỗ này hồi lâu, sắc mặt không được tốt lắm.” Phó Ngữ Đường không bỏ qua sự bất thiện trong ánh mắt Hô Diên Vưu Khả, dùng giọng điệu ngẫu nhiên gặp người lạ, cũng không vạch trần thân phận đối phương, giọng nói của nàng nhu hòa, rất dễ khiến người ta nảy sinh hảo cảm.

Mà Hô Diên Vưu Khả khi xác nhận Phó Ngữ Đường đối với nàng ta mà nói, cũng không có tính nguy hiểm gì, vẻ cảnh giác trong mắt liền tan đi vài phần, nhưng vẫn lạnh mặt: “Không cần ngươi lo.”

Nói xong còn quay đầu sang hướng khác, không có ý muốn tiếp tục giao tiếp với Phó Ngữ Đường.

Hành vi trẻ con này chẳng những không khiến Phó Ngữ Đường thêm giận, ngược lại bất đắc dĩ cười khẽ, tiếp tục ôn hòa nói: “Ta từng gặp cô nương, hôm nay ở tiệm chè, nhưng cô nương có thể không chú ý tới ta.”

“Cho nên?” Hô Diên Vưu Khả rốt cuộc cũng quay đầu lại, sau đó đánh giá Phó Ngữ Đường từ trên xuống dưới một lượt, nàng ta không tin nữ tử trước mắt sẽ có lòng tốt gì, chỉ cho rằng nàng cố ý muốn châm chọc mình, dù sao người Trung Nguyên bọn họ thích nhất là cái trò ra mặt bất bình thay người khác.

Tuy nhiên, Hô Diên Vưu Khả nàng ta xưa nay không phải người có tính tình tốt gì, nếu muốn bắt nạt nàng ta, vậy thì tìm nhầm người rồi.

Nghĩ như vậy, ánh mắt Hô Diên Vưu Khả nhìn về phía Phó Ngữ Đường càng thêm sắc bén vài phần.

“Còn muốn ăn đường chưng tô lạc không?” Đối với sự lạnh lùng của Hô Diên Vưu Khả, Phó Ngữ Đường chỉ coi như không thấy, còn mỉm cười với Hô Diên Vưu Khả, dưới đôi lông mày cong như lá liễu của nàng, đôi mắt trong veo thâm thúy mà dịu dàng, khiến người ta có thể cảm nhận được sự thoải mái và thả lỏng vô cùng từ trong đó.

“Ta biết làm, có thể làm cho cô nương ăn.” Giọng nói của nàng phảng phất như có thể xuyên thấu lòng người, nàng cứ lẳng lặng nhìn ngươi như vậy, liền có thể cảm nhận được sự chân thành phát ra từ nội tâm đó, là thật sự muốn mời nàng ta.

Dưới ánh mắt như vậy, Hô Diên Vưu Khả đột nhiên cảm thấy, lời từ chối có chút không nói nên lời.

Đường chưng tô lạc, nàng ta thật sự rất muốn ăn, nghe danh mà đến lại vồ hụt, tuy rằng nàng ta cũng không biết chưởng quầy nhà đó vì sao không chịu làm cho nàng ta, nhưng vì không ăn được, lúc này Phó Ngữ Đường nói như vậy, nàng ta ngược lại càng thèm, càng muốn nếm thử rồi.

Mai Hương vẫn luôn an tĩnh đi theo sau Phó Ngữ Đường, nghe đến đây, trên trán càng không kìm được toát ra vài giọt mồ hôi.

Cô nương nhà mình khi nào thì biết làm cái này?

Nhưng mà, nàng ấy cũng chưa từng thấy cô nương làm bao giờ...

Cô nương sao cái gì cũng dám nói ra ngoài vậy?

Phó Ngữ Đường không phải là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, ít nhiều cũng biết làm một số món ăn, đường chưng tô lạc nàng từng nếm qua một lần, đại khái có thể đoán ra làm như thế nào, tuy rằng muốn làm giống hệt Triệu gia nương tử thì chắc chắn là không thể, đơn giản phục khắc lại một chút vấn đề cũng không lớn lắm.

Có sự tự tin như vậy, Phó Ngữ Đường mới dám nói với Hô Diên Vưu Khả như thế.

“Thế nào? Còn muốn ăn không?”

Trong lần hỏi thứ hai của Phó Ngữ Đường, Hô Diên Vưu Khả muốn mở miệng nói mình không hiếm lạ, nhưng rốt cuộc vẫn thành thật gật đầu.

“Tại sao?” Do nguyên nhân khóc trước đó, giọng nói Hô Diên Vưu Khả hơi có vài phần khàn khàn. Chưa từng cảm nhận được thiện ý từ người lạ, Hô Diên Vưu Khả tỏ ra có chút câu nệ và luống cuống, đồng thời, nàng ta cũng không thể hiểu được nữ tử xa lạ trước mắt làm những việc này rốt cuộc có ý đồ gì, dù sao nàng ta cái gì cũng không thể mang lại cho nàng.

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
Quay lại truyện Tướng Quân Quá Ngạo Kiều
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện