Chương 122: Tin Vui Hồi Kinh, Gặp Lại Công Chúa Bên Mèo Hoang
Tạ Kỳ rất kinh ngạc, phu nhân nhà mình thế mà ngay cả chuyện này cũng biết?
Tuy nói Hô Diên Thành Hòa có để lộ ý hướng về phương diện này, nhưng vì chưa đưa lên mặt bàn để thảo luận, nên chưa truyền bất kỳ tin tức nào ra ngoài.
Phó Ngữ Đường không phải người trong quân, lại đã biết được, điều này khiến Tạ Kỳ không khỏi bắt đầu xem xét lại các biện pháp bảo mật trong quân của mình cũng như việc dùng người trong quân có sơ hở hay không: “Phu nhân nghe được từ đâu?”
Thấy sắc mặt Tạ Kỳ trở nên nghiêm túc, khiến tim Phó Ngữ Đường thắt lại, chẳng lẽ nàng không nên hỏi đến việc này?
Phó Ngữ Đường thầm nghĩ quả nhiên là không nên lắm miệng câu này, nhưng lời đã nói ra, nàng cũng chỉ có thể chậm chạp thành thật trả lời: “Chính là vừa rồi nghe được.”
“Lúc cùng Lộ Tam đi tới, gặp được hai người, hẳn là vị Thiền Vu kia và tiểu công chúa của Hung Nô.”
Nghe đến đây, Tạ Kỳ lúc này mới thả lỏng một chút, đơn giản nói với Phó Ngữ Đường vài câu: “Chuyện hòa thân, còn chưa qua đường chính thức, nhưng cơ bản có thể nói là tình thế bắt buộc.”
“Bao gồm cả việc phu nhân nói trước đó là mở ra con đường thông thương giữa hai vùng, chuyện này có thành hay không, vẫn phải xem hòa thân.”
Phó Ngữ Đường gật đầu, thật ra chuyện này không khó hiểu, quan hệ thông gia, tất nhiên là phải vững chắc hơn một tờ văn thư, mà những thủ đoạn khác, là trên cơ sở này, tiếp tục thêm gạch thêm ngói, khiến cho mối quan hệ này có thể càng thêm vững chắc, duy trì sự hòa thuận lâu dài.
Nhớ lại bộ dạng đôi mắt ngấn lệ của công chúa Hung Nô, Phó Ngữ Đường biết rõ, vận mệnh của nàng ta từ khi Hung Nô quyết định nghị hòa với Đại Cảnh, đã được định trước, đúng như Hô Diên Thành Hòa nói, suy nghĩ của nàng ta thế nào không quan trọng, việc này chỉ sẽ tiếp tục đi theo hướng đã định, căn bản không do nàng ta quyết định.
Mặc dù trước đó ấn tượng về vị công chúa này không tốt lắm, nhưng Phó Ngữ Đường vẫn cảm thấy có chút thổn thức và thương xót cho vận mệnh của nàng ta.
Đương kim Hoàng thượng ngoại trừ Thái tử ra, còn có ba vị hoàng tử, với thân phận của công chúa, tự nhiên là không thể chỉ hôn cho Thái tử, trong ba vị Vương gia còn lại, một vị đã có Vương phi, mà hai vị kia cơ bản cũng là một lời khó nói hết, không phải lương phối.
Chỉ có thể nói, hoàn toàn là không có sự lựa chọn.
Nhưng rốt cuộc chuyện này không liên quan nhiều đến nàng, cho nên Phó Ngữ Đường cũng chỉ cảm thán trong lòng một phen, rất nhanh liền ném chuyện này ra sau đầu.
Ngay khi Phó Ngữ Đường phân tâm, giọng nói bên tai khiến cả người nàng chấn động.
“Phu nhân xa nhà đã lâu hẳn là cực kỳ nhớ nhạc phụ và nhạc mẫu đại nhân nhỉ, qua ít ngày nữa vừa vặn vi phu có thể cùng phu nhân về kinh thành một chuyến.” Tạ Kỳ làm như lơ đãng nói ra lời này, khóe mắt lại vẫn luôn chú ý phản ứng của Phó Ngữ Đường.
Trong mắt Phó Ngữ Đường tràn đầy vẻ không dám tin, mạnh mẽ ngẩng đầu, về kinh thành?
Nhưng thân là tướng lĩnh trấn thủ biên cương, sao có thể tự ý rời vị trí? Sao có thể nói đi là đi? Nghĩ đến điểm này, ánh sáng trong mắt Phó Ngữ Đường ảm đạm xuống, giọng nói rất nhẹ, mang theo vài phần trách cứ: “Phu quân chớ có lừa gạt ta.”
“Về kinh... đâu có chuyện dễ dàng như vậy.”
Nàng không phải chưa từng nghĩ tới việc về kinh, nàng cũng rất nhớ mẫu thân và phụ thân ở xa tận kinh thành, không biết bọn họ có bình an thuận lợi hay không, nhưng thân phận Tạ Kỳ đặc biệt, không có chiếu chỉ không được về, đối với những điều này, nàng đều có thể hiểu được, cho nên Phó Ngữ Đường chỉ coi như Tạ Kỳ cố ý chọc nàng vui vẻ mà thuận miệng nói.
Chỉ dựa vào phản ứng này, Tạ Kỳ liền biết nàng căn bản không nghe lọt lời hắn vừa nói, có sự hiểu lầm, lập tức lại bất đắc dĩ nói: “Vi phu là nghiêm túc.”
“Chuyện Hung Nô có ý hòa thân, vi phu đã báo lên triều đình, không có gì bất ngờ xảy ra, Hoàng thượng hẳn sẽ lệnh cho vi phu hộ tống đoàn người công chúa vào kinh.”
“Đến lúc đó phu nhân đi cùng vi phu, thuận tiện cùng phu nhân về nhà thăm một chút.”
Giọng nói của hắn trầm thấp hồn hậu, rất vững vàng, khiến người ta vừa nghe liền cảm thấy rất kiên định.
Phó Ngữ Đường nghe vậy ngẩn ra, có một thoáng hoảng hốt, thế mà là thật. Nàng quả thực không ngờ tới mình nhanh như vậy, rời kinh thành còn chưa đến một năm, đã có cơ hội có thể trở lại kinh thành lần nữa.
Lần này tuy rằng sẽ không lưu lại kinh thành thời gian quá dài, nhưng có thể trở về, là đủ khiến nàng kinh hỉ rồi.
“Phu quân có lòng rồi.” Nàng không khỏi có chút nghẹn ngào, khóe miệng lại hơi nhếch lên, đôi mắt rất sáng, sáng như mặt hồ không gợn chút bụi trần, nàng biết tất cả những điều này đều phải quy công cho Tạ Kỳ, hắn nhất định là đã sớm nghĩ đến, cũng đã sớm bắt đầu dự tính và sắp xếp, mới có cơ hội để nàng đi cùng về kinh.
Phó Ngữ Đường biết hắn gần đây rất bận, nhưng cho dù bận rộn như vậy, người này vẫn luôn nhớ thương nàng trong lòng, âm thầm chuẩn bị những thứ này cho nàng.
“Cha mẹ nhìn thấy chúng ta, nhất định sẽ rất vui mừng...”
Phó Ngữ Đường khó giấu sự kích động trong lòng, nhất thời có chút nói năng lộn xộn, nhớ lại chuyện cũ ở nhà trước kia, trực tiếp lải nhải nói mãi không dứt.
“Vườn hoa trong phủ, bao gồm cả viện của ta, đều trồng rất nhiều hải đường, đáng tiếc mùa này trở về là không nhìn thấy nó nở hoa rồi...”
Tạ Kỳ lại không giận, kiên nhẫn nghe Phó Ngữ Đường câu được câu chăng từ từ kể lại, muốn biết nhiều hơn một chút về quá khứ của nàng, lại nhiều hơn một chút nữa.
Hồi lâu sau, Phó Ngữ Đường mới nhận ra có chỗ nào đó không đúng lắm, rốt cuộc dừng lại.
Lúc này, nàng đột nhiên nhớ ra nơi này không phải hậu viện phủ Tướng quân, mà là nghị sự sảnh của doanh trại, nàng vốn dĩ không nên lưu lại trong doanh trại quá lâu, cũng nên hồi phủ rồi.
Tạ Kỳ tuy có chút không nỡ xa phu nhân nhà mình, nhưng cũng biết nếu phu nhân cứ ở lại chỗ này, sự chú ý của hắn sẽ luôn đặt trên người phu nhân, quả thật là hoàn toàn không có nửa điểm tâm tư có thể tiếp tục xử lý quân vụ.
Sau khi từ biệt đơn giản, Phó Ngữ Đường vòng tay ôm eo Tạ Kỳ, vùi mặt vào ngực hắn, rầu rĩ để lại một câu: “Phu quân cứ bận trước đi, ta ở trong phủ đợi phu quân trở về.”
Lúc này mới buông tay lùi lại, sau đó xoay người bước ra khỏi cửa lớn nghị sự sảnh.
Mai Hương ngồi ngoài cửa trên bậc đá ngẩn người, buồn chán muốn chết, vừa nghịch khăn tay trong tay, vừa thầm oán trong lòng, sao lâu như vậy rồi mà cô nương nhà mình còn chưa từ bên trong đi ra.
Nói ra thì chính Mai Hương cũng chưa nghĩ thông, tiểu thư đến doanh trại là làm gì, chẳng lẽ thật sự là vì giải nỗi khổ tương tư? Nhưng bản tính của tiểu thư nhà mình Mai Hương cũng hiểu rõ, không giống như có thể làm ra chuyện như vậy.
“Mai Hương, theo ta hồi phủ đi.”
Giọng nói của Phó Ngữ Đường vừa vang lên, lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ lung tung của Mai Hương. Mai Hương vội vàng đứng dậy khỏi bậc đá, thành thành thật thật đi sát theo sau tiểu thư nhà mình.
Lúc từ trong doanh trại đi ra, Phó Ngữ Đường và Mai Hương lại gặp hai binh lính canh cửa doanh trại trước đó, lần này hai người ấn tượng sâu sắc với các nàng, đã nhận ra các nàng, vừa thấy là các nàng liền nhanh nhẹn cho đi: “Thiếu phu nhân đi thong thả.”
Phó Ngữ Đường nghe tiếng gật đầu ra hiệu với hai người, còn chuyện trước đó, đã sớm lật sang trang ở chỗ nàng rồi.
Bước chân hai người không nhanh, chừng nửa canh giờ trôi qua mới về đến trong thành, mà sau khi vào thành lại gặp một người không ngờ tới.
Đề xuất Cổ Đại: Thập Niên Trấn Ải Trở Về, Vạch Trần Bộ Mặt Mẹ Con Kẻ Chiếm Tổ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều