Đường Chiêu suy nghĩ cả đêm, vẫn quyết định đến tìm Lạc Dao, nhưng hắn lại vồ hụt, Lạc Dao đã đi ra ngoài từ sớm.
Hắn khẽ nhíu mày, rút điện thoại ra: "Kiểm tra cho tôi xem Lạc Dao đang ở đâu."
Khu ổ chuột giữa lòng thành phố là nơi hẻo lánh và phức tạp nhất thành phố S, một vùng xám thực thụ. Tiếng cãi vã chửi bới vang lên khắp nơi, đánh nhau ẩu đả là chuyện cơm bữa, những dãy nhà xây san sát nhau, gần như không có ánh nắng, ẩm thấp tối tăm, rác rưởi đầy đường, mùi hôi thối nồng nặc.
Trong một con hẻm ẩm ướt, có hai nhóm người đang choảng nhau, bọn chúng cầm những cây gậy bóng chày dày cộp, không nương tay mà phang vào người đối phương, trong đó có một người đặc biệt nổi bật.
Nhìn qua thì anh ta cao khoảng mét tám lăm, đứng giữa đám du côn cao mét bảy trông như hạc giữa bầy gà. Ngoài chiều cao ra, thân thủ của anh ta cũng rất đáng gờm, cầm gậy bóng chày, vừa né đòn vừa phản công chớp nhoáng, nhanh và hiểm, chỉ trong chớp mắt đã hạ gục một tên đối phương.
Anh ta mặc chiếc sơ mi trắng lấm lem, quần jean rách gối, trên mặt tuy có vài vết bầm nhưng vẫn không giấu nổi ngũ quan cực phẩm. Lúc này thần sắc anh ta hung tợn, liên tục xông vào trận địa đối phương.
"Ký chủ, là Tần Luật kìa, người mau báo cảnh sát đi."
Ngân Hà Hào vừa dứt lời đã thấy ký chủ nhà mình mắt sáng rỡ lao thẳng vào vòng chiến, cô cũng chẳng phân biệt địch ta, cứ thấy người là đập, chưa đầy mười phút, trừ Tần Luật ra thì tất cả những đứa khác đều bị cô nện cho nằm đo đất, không lết dậy nổi.
"..." Ngân Hà Hào biểu thị muốn được yên tĩnh một mình.
Tần Luật nhìn Lạc Dao, thần sắc hơi ngưng trọng, giơ gậy bóng chày chỉ về phía cô: "Cô là ai?"
Chẳng hiểu sao, khi nhìn thấy người phụ nữ kỳ lạ này, trong lòng anh lại thấy hơi rợn tóc gáy.
Nếu Ngân Hà Hào biết được suy nghĩ của anh, nó nhất định sẽ bảo anh rằng, mới 48 tiếng trước thôi, cũng tại chỗ này, cũng thời điểm này, Lạc Dao đã nện anh thăng thiên rồi, anh thấy rợn là đúng rồi đấy.
"Lạc Dao, vợ tương lai của anh."
Tần Luật: "..."
Im lặng một hồi, anh chỉ chỉ vào đầu mình: "Tiểu thư này, chỗ này của cô có phải là không được bình thường cho lắm không?"
Giây tiếp theo, anh nhận ngay một ánh mắt đầy sát khí.
"Hì hì, tôi đùa tí thôi, cô đừng để bụng, đừng để bụng mà."
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!
Mẹ kiếp, không cần động thủ anh cũng biết mình không có cửa ăn được người đàn bà này!
Tần Luật cười cầu hòa: "Vậy tôi đi được chưa?"
"Không được."
"Cô muốn làm gì?"
"Theo tôi về khách sạn!"
Tần Luật lập tức hai tay ôm ngực: "Cô làm gì đấy? Định cưỡng bức trai nhà lành à?"
Lúc này đám đàn em đang nằm dưới đất không dám rên rỉ, đứa nào đứa nấy nhìn Tần Luật với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa có chút đồng cảm.
Người phụ nữ thế này, không có phúc hưởng đâu! Lần đầu tiên bọn chúng chân thành cảm ơn ông trời đã để chúng sinh ra với khuôn mặt tiếp đất trước.
Lạc Dao đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, lề mề phát bực!
"Tôi theo cô về cũng được!"
Sau đó, Lạc Dao thấy Tần Luật vứt gậy bóng chày, quay đầu chạy mất hút, đến cả đám đàn em cũng bỏ mặc luôn.
Đám đàn em: Cảm ơn đại ca đã hy sinh thân mình dụ con quỷ cái này đi.
Đám đàn em phe đối diện: Cảm ơn Tần đại ca đã xả thân cứu nghĩa! Sau này chúng em thề không bao giờ đối đầu với anh nữa!
...
Tần Luật bị Lạc Dao chặn đứng trong góc chết, anh quay người vung nắm đấm, giây sau đã bị Lạc Dao dạy cho cách làm người.
"Đại tỷ này, cô rốt cuộc muốn thế nào?" Tần Luật muốn khóc quá.
Lạc Dao không cảm xúc: "Anh theo tôi, hoặc tôi theo anh."
"Có phải cô chỉ thèm khát thân xác tôi không?"
Anh từ nhỏ đã biết nhìn sắc mặt người khác, người phụ nữ trước mặt mặc đồ đen, vừa đẹp vừa có khí chất, nói muốn ở bên anh nhưng trong mắt hoàn toàn không có chút ái mộ nào.
Tần Luật anh chẳng có gì, chỉ có mỗi cái mặt này là nhìn được thôi.
Nếu đối phương chỉ muốn ngủ với anh, anh cũng không phải là không thể, dù sao cũng chỉ là một cái xác, giữ được mạng mới là quan trọng nhất!
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Trọng Sinh: Công Chúa Trọng Sinh: Thứ Muội, Chớ Có Ngông Cuồng