Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4: Ngủ chung

Lạc Dao nhìn Tần Luật với vẻ khinh bỉ tột độ, chẳng hiểu sao Tần Luật lại đọc được một câu rõ mồn một từ ánh mắt cô —— Chưa thấy ai mặt dày vô sỉ như anh!

Tần Luật: "..."

"Thế rốt cuộc cô muốn thế nào?"

"Tôi nói rồi, anh theo tôi, hoặc tôi theo anh." Lạc Dao thiếu kiên nhẫn lặp lại, một tia lệ khí xẹt qua trong mắt.

Tần Luật bình thường cũng là kẻ hung hăng càn quấy, đối với sát khí tỏa ra từ người Lạc Dao thì không thể quen thuộc hơn, đùa à, anh mà lại bị một con nhóc vắt mũi chưa sạch dọa sợ sao? Đại trượng phu uy vũ bất năng khuất!

Tần Luật cười lạnh: "Tùy cô!" (Tém tém lại đi anh ơi).

Anh liếc Lạc Dao một cái, thử bước đi một bước, thấy cô không ngăn cản, lập tức lách qua người cô, sải bước đi về phía trước, Lạc Dao lẳng lặng bám sát sau lưng anh.

Dù sao không hắc hóa là được, nếu dám hắc hóa, bố đánh gãy chân!

Ngân Hà Hào đọc được suy nghĩ của Lạc Dao: "..."

Quay lại chỗ đánh nhau lúc nãy thì chẳng còn bóng người nào, Tần Luật chửi thầm một tiếng rồi tiếp tục đi ra ngoài.

Chỉ thấy anh rẽ trái quẹo phải, sau đó dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét loang lổ.

Rút chìa khóa mở cửa, Lạc Dao đi theo vào trong.

Nền nhà rất thấp, lại đúng mùa mưa nên cả căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, dù bật đèn nhưng bên trong cũng chẳng sáng sủa là bao.

Lạc Dao tự nhiên ngồi xuống một tấm ván gỗ tạm gọi là "giường", tấm giường gỗ ọp ẹp lập tức phát ra tiếng kêu răng rắc ê răng. Tần Luật cũng chẳng thèm quan tâm đến cô, lấy ấm đun nước, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế đẩu nhỏ, cầm điện thoại nhắn tin.

Trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng ồn của ấm nước đang sôi.

Một lúc sau, khi nước đã chín, Tần Luật pha một hộp mì tôm, chưa kịp ăn đã thấy Lạc Dao nhìn chằm chằm vào mình.

Mẹ kiếp!

Tần Luật cười không nổi nói: "Cô muốn ăn không?"

Giây tiếp theo, hộp mì trên bàn đã nằm gọn trong tay Lạc Dao, anh đành phải đứng dậy pha thêm hộp nữa. Tần Luật khẽ ngước mắt, người phụ nữ này xinh đẹp thật, khí chất lại cao ngạo dọa người, nhìn là biết đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, không dễ hái chút nào.

"Chỗ tôi chỉ có một cái giường, tối nay ngủ thế nào?"

Lạc Dao xì xụp húp mì vào miệng, tiện tay rút tờ giấy trên bàn lau miệng: "Ngủ chung." Không được rời mắt, nhỡ "bé cưng" chạy mất thì sao!

"..."

"Yên tâm, tôi sẽ không làm gì anh đâu."

"..." Có phải câu tiếp theo sẽ là anh có kêu rách họng cũng không ai cứu đâu đúng không?

Tần Luật ho một tiếng: "Cô đi theo tôi, cũng không thể ăn không ở không được, tôi không có tiền nuôi cô đâu."

"Lát nữa đi lấy hành lý với tôi, tôi không mang túi." Trong mắt Lạc Dao đã bắt đầu hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, "Anh còn vấn đề gì nữa không? Nói một lần cho xong đi."

"Hì hì hì, không còn nữa." Tần Luật cười gượng.

Lạc Dao lại tiếp tục xì xụp ăn mì, rõ ràng động tác rất thô nhưng nhìn lại thấy dứt khoát, thậm chí còn có chút tao nhã?

Phi! Tao nhã cái con khỉ!

...

Ăn mì xong, Tần Luật đưa Lạc Dao ra ngoài.

"Hành lý của cô ở đâu?" Tần Luật đi đến trước một chiếc xe đạp công cộng, rút điện thoại định quét mã thì thấy một bàn tay thon gọn nắm lấy cổ tay mình, anh ngẩng đầu: "Cô làm gì đấy?"

"Bắt taxi." Lạc Dao khựng lại, "Tôi trả tiền."

Tần Luật thuận tay nhét điện thoại vào túi quần: "Nói sớm có phải hay không!"

Lạc Dao mặt lạnh tanh, tự mình đi phía trước, ra đến ven đường mới vẫy một chiếc xe.

"Khách sạn Đế Hoa."

Tần Luật ngồi ở ghế sau, trong lòng đầy tò mò về Lạc Dao.

Đẹp, có tiền, võ công cao, không thích anh nhưng lại đòi cưới anh, trừ phi não có vấn đề hoặc đơn thuần là thèm khát thân xác anh, chứ anh cũng chẳng nghĩ ra lý do nào khác.

Hay là có ai phái cô ta đến?

Nhưng anh giờ như vũng bùn hôi thối, ai cũng có thể dẫm một cái, cần gì phải tốn công tốn sức thế này? Chẳng lẽ kẻ phái cô ta đến não cũng không được bình thường?

Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.

Đề xuất Ngược Tâm: Á Thê Khốc Liệt
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện