Trong lúc đó, tại những góc khác của Kinh Thị, một cuộc chi viện thầm lặng đang diễn ra...
Cách Diễm Tâm năm cây số, một đoàn xe việt dã cải tiến đang lao vun vút trong màn đêm. Gã đàn ông đầu trọc đầy vẻ hung tợn cầm lái, đập mạnh tay xuống vô lăng: “Mẹ kiếp, lũ không có mắt nào dám động vào Diễm Tâm thế này? Chán sống rồi à!”
Người phụ nữ tóc ngắn ở ghế phụ nhìn chằm chằm phía trước, gắt lên: “Gào cái gì mà gào, nhanh chân ga lên! Vạn nhất Diễm Tâm không trụ vững thì sao...”
Một người đàn ông từ ghế sau rướn người lên, nghiến răng nghiến lợi: “Diễm Tâm mà mất thì chúng ta biết đi đâu mà mua vật tư? Phải biết là cái căn cứ nào gây chuyện, nhất định phải liên thủ san bằng ổ của chúng nó mới được!”
Từ bộ đàm vang lên một giọng nói trầm ổn: “Lo hão cái gì? Thực lực của Diễm Tâm vốn không yếu, giờ lại có Thập Nhị Sát Thần trấn giữ, làm sao có chuyện được! Đừng quên hai ngày trước, Diễm Tâm đã âm thầm triệt hạ Bàn Thạch rồi đấy!”
Gã đầu trọc hét vào bộ đà...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 42 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Điền Văn: Biên Quan Tiểu Y Nương Làm Ruộng Hằng Ngày
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi