Tần Luật từ nhỏ đã nếm trải đủ mọi đắng cay và sự lạnh lẽo của lòng người, đối với Đường Chiêu từ nhỏ đã phong quang vô hạn, được cưng chiều hết mực thì ôm lòng oán hận, hắn không từ thủ đoạn, không ngừng leo lên, mong chờ một ngày chứng minh cho Đường Hoa thấy hắn không hề thua kém Đường Chiêu.
Hắn có đầu óc, có thủ đoạn, tâm địa còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai, thế là Đường Chiêu cứ thế bại dưới tay hắn, Đường thị bị cướp mất, Đường Chiêu muốn gượng dậy nhưng lần nào cũng bị Tần Luật đánh cho sấp mặt.
Đường Chiêu bị đả kích nặng nề, trong lúc tinh thần bấn loạn đã bị xe tông chết.
"Ký chủ, nam chính chết rồi, vị diện sụp đổ, nhiệm vụ của người là công lược Tần Luật, đừng để hắn hắc hóa! Nam chính có thể chết, nhưng không được chết vì lý do liên quan đến Tần Luật, người hiểu chưa?"
"Ừ. Còn nữa, hãy gọi ta là bố!" Lạc Dao lạnh mặt.
Ngân Hà Hào: "..."
Nó cứ tưởng cái loại ký chủ thích hệ thống gọi là nữ thần đã đủ dị hợm rồi, không ngờ ký chủ nhà nó còn dị hơn!
Thế quái nào lúc nãy nó lại lỡ mồm gọi người ta là bố nhỉ?
Ngân Hà Hào muốn khóc quá đi mất.
"Thưa quý khách, máy bay đã hạ cánh xuống sân bay thành phố S, nhiệt độ ngoài trời là 30 độ C..."
Lạc Dao mở mắt, một tia lệ khí xẹt qua trong đáy mắt.
"Ký chủ, nhất định phải nhớ nhiệm vụ! Nhiệm vụ đấy!"
"Ngươi gọi ta là gì?"
"Bố!"
Lạc Dao hài lòng, xách hành lý xuống máy bay.
Vừa ra khỏi sân bay, một chiếc Maybach đen tuyền đầy khiêm tốn dừng trước mặt cô, Lạc Dao đứng lại, cửa xe mở ra, Đường Chiêu bước xuống.
Hắn mặc một bộ vest cắt may tinh xảo, cổ tay đeo đồng hồ Rolex Submariner đen, cúc giữa của áo vest không cài, để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong, ngũ quan tuấn tú, toát lên vẻ quý tộc.
Là nam chính của vị diện, Đường Chiêu đương nhiên là không có chỗ nào để chê.
"Dao Dao, em về rồi."
"Ừ."
"Em đi đâu? Anh đưa em đi." Đường Chiêu trong lòng đầy phấn khích.
"Khách sạn Đế Hoa."
Sau khi lên xe, Đường Chiêu phớt lờ khuôn mặt lạnh lùng của Lạc Dao, nhiệt tình nói: "Anh có một căn hộ gần Đế Hoa, nếu em không chê thì có thể ở đó, dù sao để không cũng phí."
"Không."
Lạc Dao ngồi trên xe, toàn thân tỏa ra khí thế "bố đang khó ở đừng có mà chạm vào", thế mà Đường Chiêu lại không hiểu ý, cứ hào hứng nói chuyện với Lạc Dao suốt cả quãng đường, dù Lạc Dao chỉ đáp lại từng chữ một cũng không ngăn nổi cái mồm của hắn.
Xe vừa dừng, Lạc Dao đã xuống xe với tốc độ tia chớp, sau đó không đợi tài xế và Đường Chiêu kịp phản ứng, cô xách vali chạy biến vào khách sạn Đế Hoa như thể có ma đuổi sau lưng.
Đường Chiêu vội vàng đuổi theo, định nói gì đó thì thấy Lạc Dao rút ra một tờ một trăm tệ nhét vào túi áo vest của hắn, lạnh lùng nói: "Khỏi thối, cảm ơn."
"..." Đường Chiêu bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Trong ấn tượng của hắn, Lạc Dao có hơi cao ngạo lạnh lùng thật, nhưng cũng đâu có đến mức "bố đời" thế này!
...
Ngân Hà Hào thở phào nhẹ nhõm, ký chủ không tự sát, cũng không đập Đường Chiêu ra bã, coi như qua được một ải.
"Ký chủ, khi nào chúng ta đi tìm Tần Luật?"
"Ngày mai." Lạc Dao nằm trên chiếc giường lớn của khách sạn, nhắm mắt dưỡng thần.
"Ký chủ, ngày mai người tìm thấy Tần Luật thì đừng có giết hắn đấy nhé? Nếu nhiệm vụ thất bại, người thực sự chỉ có nước quay về vị diện cũ thôi đấy." Ngân Hà Hào lo lắng dặn dò.
"Lắm lời!"
"..." Người tưởng con muốn lắm lời chắc? Chẳng qua là vì mấy cái thao tác đi vào lòng đất của người đấy, không kiếm thêm tích phân thì con sắp phải ngủ đông để về xưởng bảo trì rồi đây này!
Buồn thối ruột!
Lạc Dao cả ngày chỉ ở trong khách sạn không ra ngoài, trong lúc đó Đường Chiêu có gọi điện nhưng cô không nghe, cô ngồi trên sofa khách sạn, xem những chương trình tivi hoàn toàn khác biệt với thế giới của mình, đôi mắt đầy lệ khí hơi nheo lại.
Cái thế giới bất biến, luân hồi vĩnh cửu không lối thoát kia, cô, cuối cùng cũng thoát ra được rồi...
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Cổ Đại: Khóa Mỹ Nhân