Trong cơn mơ, Lâm Mạn đột nhiên cảm nhận được tri giác dần quay trở lại với cơ thể. Cảnh tượng xung quanh mờ ảo rồi biến mất, nàng nhìn đôi bàn tay mình, trong lòng khẽ cười khổ.
Cơn mơ này cuối cùng cũng đến lúc phải tỉnh lại rồi.
Ý thức nhanh chóng thoát khỏi khoảng không trắng xóa.
Khi đôi mắt còn chưa kịp mở ra, Lâm Mạn đã cảm nhận được ánh nắng và không khí bao quanh, cả người nhẹ bẫng như đang lơ lửng.
Nàng chậm rãi mở mắt, nhưng cảm giác chẳng hề dễ chịu. Cơ thể trở nên nặng nề, những cơn đau bắt đầu hành hạ, thậm chí còn có cảm giác nghẹt thở bủa vây.
Không chỉ vậy, đầu nàng đau như búa bổ, giống như có ba bốn người đang thay phiên nhau nhảy nhót điên cuồng trong não, lúc cao hứng còn bồi thêm vài nhát búa nặng nề.
Lâm Mạn khó chịu vô cùng, định đưa tay lên xoa thái dương thì chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếc kim truyền đang cắm trên mu bàn tay.
Nàng ngẩn người, lòng đầy nghi hoặc. Mình bị bệnh sao? Tại sao lại phải tiêm truyền thế này?
Lâm Mạn lúc này mới chú ý quan sát xung quanh. Đây không phải khách sạn nàng ở, cũng không phải nhà họ Trần, càng không phải căn phòng trong ngôi nhà cũ.
Lại là phòng bệnh...
Chẳng lẽ mình vẫn còn đang ở trong mơ?
Lâm Mạn cố gắng gượng dậy, nhưng khắp người đau đớn như vừa bị xe nghiền qua, cứ cử động một chút là lại phải dừng lại thở dốc.
Cuối cùng cũng ngồi dậy được, Lâm Mạn thở hổn hển, đầu óc vẫn căng tức đau điếng. Nàng đành phải nghiêng đầu sang một bên, cố gắng giảm bớt sự đau đớn.
Trước đó đã xảy ra chuyện gì? Nàng cố gắng nhớ lại những sự việc trước khi ngất đi.
Đúng rồi, nàng đến nhà Trần Động Hy dùng bữa, sau đó hai bên xảy ra tranh cãi. Lúc rời đi, nàng cảm thấy trời đất quay cuồng rồi ngã gục xuống đất.
Hình như nàng đã ngất đi, nhưng tại sao lại ngất? Chẳng lẽ Trần Động Hy đã giở trò gì với nàng?
Lâm Mạn cúi đầu kiểm tra những vết thương trên người. Lớp băng gạc quấn chặt khiến nàng không nhìn thấy gì bên trong. Nàng im lặng cảm nhận, cố tìm xem chỗ nào bị thương, nhưng chỉ thấy nơi nào cũng đau thấu xương, chẳng thể phân biệt nổi vị trí.
Xung quanh không có ai, Lâm Mạn chậm rãi bám vào thành giường đứng dậy, lê từng bước chân yếu ớt ra phía cửa, định bụng ra ngoài xem sao.
Mở cửa ra, hành lang sâu hun hút không một bóng người, tĩnh lặng đến lạ thường.
Lâm Mạn không biết nên đi hướng nào, nàng nhìn sang hai bên thì thấy ở phía cuối hành lang dường như có bóng người lay động. Nàng vịnh vào tay vịn dọc tường, lảo đảo bước về phía đó.
Vì vội vàng, nàng còn chưa kịp xỏ giày, đôi chân trần dẫm lên nền gạch men lạnh lẽo, không phát ra một tiếng động nào.
Đi đến cuối hành lang, Lâm Mạn rẽ qua góc ngoặt thì thấy một người phụ nữ đang đứng quay lưng về phía mình.
Bóng lưng ấy khiến sâu trong lòng Lâm Mạn dâng lên một nỗi hoảng sợ vô hình. Tầm mắt nàng nhòe đi, hình bóng trước mặt dần chồng khít với người phụ nữ bên miệng giếng trong giấc mơ kia.
Miệng Lâm Mạn như bị chặn lại, cổ họng nghẹn đắng như có khối bông nhét vào, không sao phát ra tiếng. Nàng muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng đôi chân như mọc rễ, chẳng thể nhấc nổi bước nào.
Tiếng nói cố tình hạ thấp của người phụ nữ lọt vào tai Lâm Mạn.
Tôi không đi được, con tôi cũng đang nằm viện, ông đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, ông...
Cảm nhận được có bóng người phía sau, người phụ nữ quay đầu lại.
Hình ảnh trước mắt Lâm Mạn trở nên rõ nét. Hóa ra đúng là bà ta.
Cơn giận dữ như ngọn lửa dữ dội từ đáy lòng bùng lên.
Thấy Lâm Mạn đột ngột đứng sau lưng, Thái Dư Tư giật bắn mình. Sau khi hoàn hồn, bà ta lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng cất điện thoại rồi tiến lên định đỡ lấy Lâm Mạn.
Mạn Mạn, con tỉnh rồi sao? Sao lại xuống giường thế này, lại còn không đi giày nữa, mau quay lại giường nằm đi con.
Như thể bị rắn rết chạm vào, Lâm Mạn dùng hết sức bình sinh hất mạnh tay Thái Dư Tư ra. Nàng nghiến răng kèn kẹt, gầm lên đầy căm hận.
Bà đừng có chạm vào tôi!
Thái Dư Tư bị tiếng hét của nàng làm cho kinh hãi, lo lắng nhìn Lâm Mạn. Bất chấp sự kháng cự của nàng, bà ta lại muốn chạm vào người nàng lần nữa.
Đều là lỗi của mẹ, mẹ sẽ không ngăn cản con nữa. Con muốn kết hôn thì cứ kết hôn đi, mẹ sẽ đi gặp Tô Tiệp ngay bây giờ, nói với cậu ta là mẹ đồng ý chuyện của hai đứa.
Đầu óc Lâm Mạn trống rỗng, nàng chẳng nghe lọt tai bất cứ lời nào của Thái Dư Tư.
Bà cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy bà! Tôi không muốn nhìn thấy bà!
Lâm Mạn gào thét điên cuồng, nỗ lực né tránh bàn tay đang vươn tới của Thái Dư Tư, không ngừng lùi lại phía sau.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Mạn, Thái Dư Tư nước mắt đầm đìa, lòng đau như cắt.
Lâm Mạn vịn vào tường để đứng vững. Lúc này trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: nàng phải rời khỏi nơi này. Nàng quay người, chạy thục mạng về hướng ngược lại.
Tiếng hét của Lâm Mạn đã thu hút sự chú ý của bác sĩ và y tá. Họ chặn đường nàng lại. Thấy Lâm Mạn đã mất hết lý trí, bác sĩ cố gắng trấn an nàng.
Thái Dư Tư vẫn muốn xông lên giữ Lâm Mạn lại, không ngờ phản ứng của nàng còn mãnh liệt hơn lúc nãy.
Bác sĩ thấy tình hình không ổn liền ra hiệu, mấy y tá cùng ập tới đè chặt Lâm Mạn. Bác sĩ chớp thời cơ, nhanh chóng đâm mũi tiêm đã chuẩn bị sẵn vào cánh tay nàng.
Lâm Mạn trơ mắt nhìn dòng thuốc lỏng từ từ đi vào cơ thể. Ý thức của nàng một lần nữa tan biến, cơ thể trở nên mềm nhũn không thể khống chế. Nàng nhắm mắt lại, lịm đi.
Thấy Lâm Mạn đã yên tĩnh ngủ thiếp đi, mọi người mới buông tay, cùng nhau đưa nàng trở lại giường bệnh.
Bác sĩ nhìn Thái Dư Tư, lên tiếng khuyên nhủ đầy thiện chí: Bệnh nhân đã hôn mê suốt hai ngày mới tỉnh lại, hiện tại cơ thể rất yếu, tốt nhất đừng kích động cô ấy quá mức.
Thái Dư Tư gật đầu vâng dạ. Sau khi tiễn bác sĩ, bà ta ngồi lại bên giường, nước mắt không ngừng rơi.
Đứa con gái này, vì một tên thư sinh nghèo kiết xác mà cái gì cũng không cần nữa. Chỉ vì bà ngăn cản chuyện kết hôn mà nó lại dám tìm đến cái chết.
Thái Dư Tư đau đớn khôn nguôi. Chồng bà đã mất từ lâu, giờ đây hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Nếu Lê Mạn có mệnh hệ gì, bà biết sống sao đây?
Bấy lâu nay, tiền tài và quyền lực mà bà khổ công theo đuổi phỏng có ích gì?
Nhìn dáng vẻ con gái đang ngủ say, Thái Dư Tư lau nước mắt, giúp nàng đắp lại chăn, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng.
Thái Dư Tư cầm lấy điện thoại của Lê Mạn, lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Bà nhập mật khẩu mở khóa, tìm thấy số điện thoại kia rồi gọi đi.
Mạn Mạn đang ở bệnh viện Cát Khang, cậu đến đây đi.
Nghe thấy tiếng động đổ vỡ do đối phương vội vàng đứng dậy ở đầu dây bên kia, Thái Dư Tư không muốn nói thêm lời nào, trực tiếp cúp máy.
Vừa mới tiêm xong, chắc là nàng còn phải ngủ một lát nữa. Thái Dư Tư đi xuống lầu, đến khu vườn nhỏ phía sau bệnh viện.
Ngồi trên băng ghế dài trong vườn, bóng cây râm mát mang lại chút cảm giác thanh thản. Cuối cùng bà cũng có thể tĩnh tâm lại để suy nghĩ về chuyện của mình.
Cuộc điện thoại vừa bị Lâm Mạn cắt ngang lúc nãy là gọi từ Minh Đô.
Đầu dây bên kia, Lâm Khang Đức nói rằng Lâm Mạn đã mất rồi, hai ngày nữa sẽ tổ chức tang lễ. Với tư cách là mẹ ruột của Lâm Mạn, ông ta hy vọng bà có thể có mặt.
Thái Dư Tư đã từ chối ngay lập tức mà không cần suy nghĩ. Lê Mạn còn đang nằm viện, bà không thể đi đâu được.
Quan trọng hơn hết, ngoài mối quan hệ huyết thống, bà và Lâm Mạn từ lâu đã chẳng còn liên hệ gì.
Cả đời này Thái Dư Tư đã làm nhiều chuyện khiến mình hối hận, nhưng gả cho Lâm Khang Đức và sinh ra Lâm Mạn chính là hai điều bà hối hận nhất. Sự tồn tại của Lâm Mạn chính là minh chứng cho quá khứ không mấy vẻ vang của bà. Bà đã cố gắng che giấu nó đi, làm sao có thể cam tâm tình nguyện tự tay lật mở lại vết thương đó?
Ngày nhỏ cuộc sống vô cùng khổ cực, Thái Dư Tư ngày ngày chứng kiến cha mẹ cãi nhau vì tiền bạc. Sau này họ ly hôn, nhưng bà lại như quả bóng bị đá qua đá lại, cha không thương, mẹ cũng chẳng cần.
Thái Dư Tư thầm thề rằng, bà nhất định phải gả cho đại gia, sống một cuộc đời vinh hoa phú quý, không phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền.
Trong một buổi tiệc, lần đầu tiên gặp gỡ thiếu gia giàu có Lâm Khang Đức, Thái Dư Tư nhận ra cơ hội của mình đã đến.
Với thủ đoạn khôn khéo, bà nhanh chóng khiến Lâm Khang Đức rơi vào lưới tình. Nhưng khi bàn đến chuyện cưới xin, cha mẹ họ Lâm nhất quyết không đồng ý.
Thái Dư Tư âm thầm xúi giục Lâm Khang Đức phản kháng, thà từ bỏ tất cả cũng phải ở bên bà. Lâm Khang Đức dù sao cũng là con trai độc nhất, Thái Dư Tư tin chắc nhà họ Lâm sẽ không nỡ bỏ mặc, đến lúc đó họ buộc phải xuống nước rước bà vào cửa.
Nhưng bà không ngờ Lâm Khang Đức lại thật sự chọn cách ly khai khỏi gia đình.
Vốn đã quen sống cảnh thiếu gia, nay lại cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, Lâm Khang Đức trở nên vô cùng chật vật, gần như phải bắt đầu lại từ con số không. Mà nhà họ Lâm cũng thật sự nhẫn tâm, không hề giúp đỡ dù chỉ một chút.
Thời gian đầu cuộc sống rất vất vả, hoàn toàn không giống với cuộc sống phu nhân hào môn mà Thái Dư Tư hằng mơ ước.
Bà tự nhủ phải kiên trì thêm chút nữa, chẳng có cha mẹ nào nỡ để con cái chịu khổ mãi như vậy.
Nhưng bốn năm trôi qua, dù việc kinh doanh của Lâm Khang Đức dần khởi sắc, nhưng đó vẫn không phải là cuộc sống nhung lụa, tiêu xài không cần lo nghĩ mà bà mong muốn.
Bà không thể chịu đựng thêm được nữa, và cuối cùng đã chọn cách ra đi.
Ngày rời đi, bà quyết định sẽ cắt đứt hoàn toàn với tất cả quá khứ. Bà hiểu rằng ván đã đóng thuyền, không thể quay đầu lại, chỉ có thể cắn răng mà bước tiếp.
Bà một thân một mình đến thành phố Ninh An xa lạ này.
Không lâu sau, bà gặp được Lê Lang. Bà đã nắm bắt lấy cơ hội, thành công trở thành bà Lê, cuối cùng cũng có được cuộc sống hằng mơ ước. Một năm sau, Lê Mạn chào đời.
Nhìn đứa con gái này, Thái Dư Tư không ngừng tự nhủ rằng Lê Mạn chính là đứa con duy nhất của mình.
Nhưng trong những đêm dài thanh vắng, bà cũng từng nhớ đến Lâm Mạn. Có một ngày, trong lòng Thái Dư Tư cứ bồn chồn không yên, dường như là một ngày trọng đại nào đó, nhưng nhìn quanh một lượt, bà thấy ngày hôm đó chẳng có gì đặc biệt. Mãi đến khi đi ngủ, bà mới bàng hoàng nhớ ra, ngày đó chính là sinh nhật của Lâm Mạn.
Lâm Mạn...
Nhắc đến tên con gái, thần sắc Thái Dư Tư lộ rõ vẻ cô độc.
Hôm nay, một đứa con gái của bà đã tỉnh lại, nhưng một đứa con gái khác lại đã qua đời.
Thái Dư Tư nhắm mắt lại, những giọt nước mắt lăn dài, khẽ rơi xuống mu bàn tay rồi tan ra.
Kiếp này đã không còn cơ hội nữa rồi. Kiếp sau, Mạn Mạn, hãy lại làm con gái của mẹ nhé. Khi đó mẹ sẽ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con, bù đắp cho tất cả những lỗi lầm mà mẹ đã gây ra.
Trong phòng bệnh, Lâm Mạn dưới tác dụng của thuốc đang ngủ rất say, nàng khẽ chép miệng, hoàn toàn không hay biết về những chuyện đang diễn ra.
=======
Ở một diễn biến khác tại Minh Đô, lúc này không khí lại vô cùng căng thẳng, tựa như giông bão sắp sửa ập đến.
Tang lễ này nối tiếp tang lễ kia.
Dư luận xôn xao bàn tán, tại sao cha chồng và con dâu lại qua đời cách nhau chỉ vài ngày.
Phía nhà họ Trần đưa ra thông báo chính thức rằng, con dâu không cẩn thận làm động thai dẫn đến sảy thai, sau đó vì quá u uất, nhất thời nghĩ quẩn nên đã tìm đến con đường cực đoan.
Nhà họ Lâm đương nhiên không tin vào những lời dối trá đó.
Giang Ngạn vì không chịu nổi cú sốc quá lớn đã phải nhập viện, Lâm Khang Đức gần như bạc trắng đầu sau một đêm, trông già đi cả chục tuổi.
Trong phòng bệnh, Tiền Uẩn Vũ và Lý Dao Liễn mang bộ mặt thê lương, mắt đã khóc đến sưng húp, cầm khăn tay khẽ lau nước mắt, dáng vẻ như sắp ngất đi vì đau buồn, hoàn toàn không ai có thể ngờ được sự hung ác của họ vào đêm hôm đó.
Đứng một bên, Trần Động Hy cúi đầu, vẻ mặt đau đớn tột cùng, ánh mắt tuyệt vọng ấy khiến người ngoài nhìn vào không khỏi xót xa.
Lâm Giang, em trai của Lâm Mạn, lạnh lùng đứng sang một bên, nhìn chằm chằm vào Trần Động Hy và Lý Dao Liễn, cố gắng kìm nén thôi thúc muốn xông lên đấm cho họ một trận.
Người ngoài không nhìn ra, nhưng nhà họ Lâm thừa biết, đây chẳng qua chỉ là những giọt nước mắt cá sấu.
Lâm Khang Đức không muốn thấy họ ở đây làm chướng mắt, định đứng dậy tiễn khách.
Đúng lúc này, Giang Ngạn vừa vặn tỉnh lại. Vừa mở mắt thấy mấy người kia đang đứng trong phòng, bà không kìm được cơn giận, vơ lấy đồ vật trên tủ đầu giường ném thẳng về phía họ.
Vì vừa mới tỉnh dậy, tay chân không có sức lực, đồ vật chưa kịp chạm vào người họ đã rơi xuống đất.
Cút ra ngoài!
Giang Ngạn tức đến run rẩy cả người.
Thấy vậy, Lý Dao Liễn cố tình lên tiếng, ra vẻ quan tâm đến sức khỏe của Giang Ngạn: Dì à, Mạn Mạn đã không còn nữa rồi, dì phải giữ gìn sức khỏe.
Cút!
Giang Ngạn quát lớn, vì quá xúc động nên bà bắt đầu ho sặc sụa. Lâm Khang Đức vội vàng tiến lên trấn an vợ.
Lâm Giang không tiện ra tay với một người già như Tiền Uẩn Vũ, nên đã tiến lên đẩy Trần Động Hy và Lý Dao Liễn ra ngoài.
Lý Dao Liễn bị đẩy đến loạng choạng, nũng nịu gọi tên Động Hy, muốn anh ta lên tiếng trách mắng Lâm Giang giúp mình, nhưng quay đầu lại chỉ thấy Trần Động Hy đứng ngây ra như phỗng.
Lý Dao Liễn trong lòng tức giận, đành tự mình hất tay Lâm Giang ra, hậm hực bước ra ngoài.
Lâm Giang thấy Trần Động Hy vẫn không nhúc nhích, định ra tay lần nữa.
Nào ngờ chưa kịp làm gì, Trần Động Hy đã cúi người thật sâu trước mặt Giang Ngạn và Lâm Khang Đức, sau đó mới lẳng lặng rời đi.
Hai người kia đã đi rồi, Tiền Uẩn Vũ vẫn còn đứng đó. Lâm Giang trực tiếp đưa tay ra hiệu mời, cố nén cơn giận dữ.
Mời bà tự mình cút ra ngoài cho, đừng để tôi phải động tay động chân.
Bị một kẻ hậu bối nói như vậy, Tiền Uẩn Vũ nhất thời cảm thấy vô cùng mất mặt, sắc mặt hết xanh lại trắng.
Bà ta buông lại một câu: Thông gia, đợi sức khỏe ông bà khá hơn, tôi sẽ lại đến thăm. Nói rồi vội vàng rời đi.
Giang Ngạn nằm vật xuống giường, lúc này trong lòng bà như có một khoảng không khổng lồ, đang từ từ nuốt chửng mọi cảm giác của bà.
Hai ngày trước không sao liên lạc được với Lâm Mạn, lúc đó bà đã cảm thấy có chuyện chẳng lành. Khó khăn lắm mới đặt được vé máy bay, cả ba người vội vã trở về nhà.
Trước khi lên máy bay, Hiểu Na gọi điện đến, hỏi giờ giấc để đi đón thay cho Lâm Mạn. Giang Ngạn gặng hỏi tại sao Lâm Mạn không nghe máy, Hiểu Na ấp úng, chỉ nói là cô bị bệnh.
Điều này càng khiến Giang Ngạn thêm bất an, lo sợ Lâm Mạn đã xảy ra chuyện gì.
Đợi đến khi xuống máy bay, thứ đón chờ họ lại là tin dữ về cái chết của Lâm Mạn.
Cảnh sát nói với họ rằng, Lâm Mạn đã tự sát.
Đề xuất Cổ Đại: Nhìn Thấu Chiêu Trò Quyến Rũ Của Anh Ta