Khi Lâm Mạn tỉnh lại lần nữa, trời đã gần chạng vạng.Bầu trời u ám, trong phòng không bật đèn, một mảnh tối tăm, Lâm Mạn nhất thời chưa kịp thích nghi.Cô muốn mở miệng, nhưng cổ họng khô rát đau đớn dữ dội, nuốt một ngụm nước bọt thôi cũng như có ngàn lưỡi dao cứa qua cổ họng, môi vì khô nứt đã bong tróc.Lâm Mạn thở dài, nhìn trân trân lên trần nhà trắng xám mà xuất...