Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 257: Thập tam Trung học quy tắc quái đàm (26)

Chương 257: Truyền thuyết kỳ quái về quy tắc tại Trường Trung học số 13 (26)

Để duy trì sự cân bằng, những truyền thuyết kỳ quái về quy tắc luôn tạo ra một số giới hạn dành cho giáo viên, nhằm đảm bảo họ ít nhất cũng phải cung cấp cho học sinh một vài manh mối để vượt qua thử thách.

Từ đó, khi hồi tưởng lại từng lời nói của giáo viên, Tô Dung một cách tự nhiên nhận ra được sơ hở và tìm ra được cách thức vượt qua.

Nói xong, Tô Dung tự tin nắm bức tranh, tiến về phía giáo viên. Không ngờ có người hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy khiến thầy giáo thoáng ngạc nhiên. Ông quan sát bức tranh rồi nhìn Tô Dung bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Sau đó ông lấy một bức ảnh khác chồng lên để đối chiếu.

Một lát sau, ông đặt tranh và ảnh xuống, không tìm ra lỗi nào để làm khó Tô Dung: “Cậu đã vượt qua, có thể rời đi được rồi.”

Nghe vậy, Tô Dung mỉm cười: “Cảm ơn thầy, thầy chào tạm biệt.”

Cô không quên rằng ở Trường Trung học số 13, câu “Chào thầy” và “Chào thầy tạm biệt” chính là khởi đầu và kết thúc của mỗi tiết học. Dù vừa rồi giáo viên mỹ thuật đã nói cô có thể đi, nhưng nếu không nói “tạm biệt” rồi rời đi thì khó tránh vi phạm quy tắc.

Những cái bẫy nhỏ nhặt thường thấy thế này thực sự khiến người ta bực bội, lỗi lặp đi lặp lại còn bị phạt nặng thì ai mà chịu nổi chứ?

Khi cô định về chỗ ngồi, thầy lập tức gọi lại: “Học sinh đã hết giờ học rồi không được ở lại trong phòng học, nhanh chóng đi thôi.”

Tô Dung nhướng mày, thầy sợ cô sẽ tiết lộ phương pháp vượt chướng ngại cho người khác chăng? Nhưng cô đã nói xong hết rồi, còn vừa làm vừa nói, giờ ngăn cản cũng đã quá muộn. Nhìn cô vượt qua không mấy khó khăn, chẳng mấy chốc cách thức này sẽ truyền khắp các điều tra viên.

Tuy nhiên trong lòng cô cảm giác có điều gì đó thầy muốn giữ kín… Tô Dung khẽ cúi mắt suy nghĩ, không nói thêm lời nào, ngoan ngoãn rời khỏi phòng mỹ thuật.

Bản thân cô cũng chỉ dùng cách “mẹo” để qua môn mỹ thuật, dù thử thách này có thể chỉ vượt được theo kiểu thủ đoạn, nhưng không rõ ràng thì vẫn không ổn. Dựa vào quy tắc, thầy mỹ thuật không để ý tới cô, nhưng nếu còn trì hoãn lâu quá khiến thầy khó chịu, hậu quả sẽ không hay chút nào.

Rời phòng mỹ thuật, Tô Dung không đi thẳng ra ngoài mà lách người vào nhà vệ sinh, ngẫm về chuyện vừa rồi. Giáo viên hối cô đi ngay không chỉ vì không muốn cô báo cáo kết quả nghiên cứu, chắc chắn còn lý do khác.

Cô vẽ tranh ngoài đó, các điều tra viên khác chắc chắn soi xét không ít. Ngay cả khi cô chưa kịp thông báo họ cũng phần nào đoán ra. Chỉ vì lý do đó mà thầy bắt cô ra ngoài thì có vẻ quá vội vàng.

Việc cô rời đi không chỉ ảnh hưởng chút ít đến các điều tra viên còn ở trong phòng mỹ thuật mà quan trọng hơn là bản thân cô. Một mình đi nếu gặp nguy hiểm thì không có ai cứu giúp.

Bởi đoán được khả năng gặp nguy hiểm trên đường, Tô Dung quyết định trốn vào nhà vệ sinh. Nơi này tuy nhỏ hẹp không thích hợp để trốn, chỉ cần bị phát hiện là khó chạy thoát.

Nhưng hiện tại cô đã có thể dùng lại kỹ năng “Dịch chuyển dưới nước”, ở chốn rộng mở không tiện phản ứng nhanh, còn nhà vệ sinh có một lối ra duy nhất thì lại thuận tiện hơn.

Ngước nhìn đồng hồ, còn 15 phút mới hết giờ học. Dù hơi phí thời gian, ngồi đây an toàn hơn là liều mạng đi ra ngoài. Tuy vậy, bất chợt cô nghe tiếng bước chân ngoài cửa.

Tô Dung cảnh giác, giờ đang trong giờ học, học sinh không thể đi lung tung, thầy cô cũng thường giảng bài nên không đáng lẽ có người đi lại. Vậy ngoài kia là ai?

“Cốc cốc cốc.”

Cánh cửa nhà vệ sinh bị gõ. Cùng lúc, ngón tay út của cô chợt tê dại. Là chiếc Nhẫn Báo Động gửi cảnh báo!

Tô Dung thu hẹp đồng tử, không do dự kích hoạt “Dịch chuyển dưới nước”, về phòng ký túc xá. Sáng nay cô đã để sẵn một chậu nước ở phòng, giờ mới phát huy tác dụng.

Do đang trong giờ học, phòng ký túc xá vắng hoe, hành lang cũng trống không. Nhớ lời 21 nói, hai thành viên lớp 6 là giáo phái có thể làm trò gì ở phòng ký túc xá, cô không lập tức ra ngoài mà lục tung khắp nơi. Dù vậy không tìm thấy gì.

Cô nhíu mày xem đồng hồ kỹ, còn nhiều thời gian nên tìm lại một lần nữa. Phòng vẫn y nguyên, không thêm bất kỳ thứ gì so với trí nhớ.

Không thể tìm mò mẫm vô định, Tô Dung ngồi ở giường suy nghĩ kỹ. Nếu là giáo phái vào phòng điều tra viên để hại họ, ban đêm sẽ có thứ gì làm tổn hại đối phương?

Ý nghĩ này làm cô sáng tỏ, liền đứng dậy đến bên cửa sổ, hé rèm nhìn ra ngoài. Cửa sổ vẫn đóng, cô đã kiểm tra trước đó rồi. Nhưng khi cô kéo thử, khung cửa vốn khóa dễ dàng bị bật mở.

Rõ ràng đây là sự “chỉnh sửa” nhỏ của “người tốt”, đêm đến cửa sẽ đóng, rèm sẽ kéo xuống. Nếu cửa bị mở thì rèm cũng dễ bị kéo sang, nếu ngoài đó có ánh sáng đỏ, điều tra viên sẽ gặp nguy hiểm.

Cô lập tức khóa cửa sổ, kéo rèm lại rồi quay người bước nhanh đến cửa phòng.

Nếu “người tốt” có thể động đến cửa sổ thì cũng có thể với đến tay nắm cửa phòng. So với cửa sổ, hư hỏng cửa phòng ảnh hưởng đến an toàn điều tra viên còn lớn hơn nhiều.

Quả nhiên tay nắm cửa cũng bị can thiệp, rất tinh vi mà không ai nhận ra. Nếu chỉ đẩy xuống như bình thường thì không có gì khác biệt, nhưng đẩy lên nhẹ nhàng là cửa có thể mở dễ dàng từ trong ra ngoài.

Tuy không có trình độ sửa chữa, cô cũng hiểu sơ qua, đủ để suy luận. Cô không động đến tay nắm mà định chờ hỏi xem có ai trong lớp sửa được không, nhiều việc không cần tự làm, cô đâu phải đơn thương độc mã.

Chỉ có vậy sao? Nhìn tay nắm cửa, Tô Dung chợt rơi vào trầm tư. Nghĩ kỹ thì nếu phát hiện cửa hoặc cửa sổ có vấn đề thì khó định không chú ý đến cái còn lại.

Dù sao đây đều là “hệ thống phòng thủ” cho căn phòng này.

Nếu có bẫy thì đặt ở đâu đây?

Ngước mắt nhìn xuống, cô hướng ánh mắt đến viên gạch dưới chân. Phòng cô đã kiếm qua từ đầu tới cuối, bố trí đồ đạc không có vấn đề, giường cô và người thứ 15 cũng không có chi, vậy khả năng duy nhất là đất dưới chân.

Tô Dung bền bỉ giẫm từng viên gạch, thậm chí cả dưới giường không bỏ sót. Cuối cùng phát hiện viên gạch dưới tường cạnh giường nhỏ hơn một chút khiến khe giữa các viên gạch xuất hiện vết hở.

Dũa khe cố nhấc lên, viên gạch ló ra, dưới đó là một con búp bê kỳ lạ.

Để chắc chắn, Tô Dung không đụng trực tiếp mà lấy một cái móc áo trong phòng để gạt con búp bê ra.

Thật kỳ lạ, búp bê có kiểu tóc đuôi ngựa đơn mà khi được kéo ra, dây buộc biến mất dần như bị hấp thụ, nhanh chóng trở thành một đầu trọc.

Tò mò, cô dò xem tính năng đồ vật và thành công tra được:

“Búp bê bóng ma”: Đồ dùng dùng một lần, không thể nhận chủ. Đặt búp bê dưới giường đối tượng hoặc dán ngày sinh của đối tượng lên lưng búp bê, đặt 6 giờ sẽ giết được người đó trong 24 giờ tiếp theo.

Nếu trong vòng 6 giờ lấy ngày sinh xuống hoặc lấy búp bê đi thì đồ dùng không thành công, có thể sử dụng lại.

Do không nhận chủ, nếu thất bại ai nhặt được coi như chủ nhân. Vì vậy Tô Dung xem được mô tả kỹ năng.

Là bùa ngải ám hại mình, cô nhếch môi cười hiểu chuyện. Đồ cũng hay, tiếc là giờ thành của cô rồi.

Cô nghĩ xem nên để ai dùng món đồ này?

Trước đó, cô lại đi đến giường số 15, đặt tay dưới gầm. Đáng tiếc là chẳng có gì ở đó.

Dù sao cũng không ngạc nhiên, nếu mỗi giường đều bị giấu một con búp bê bóng ma thì quá hoành tráng rồi. Dù chính phủ thì cũng không đủ đồ dùng nhiều đến thế.

Nhưng liệu số 15 có thật sự an toàn?

Nhìn vị trí giường số 15, Tô Dung nhíu mày rồi nhẹ nhàng leo lên. Dù cô đã phát hiện ba cái bẫy nhưng ai nói không còn cái thứ tư?

Nhiều kẻ biến thái thường đặt bẫy thứ tư vì trong tâm lý con người thường “việc gì cũng hết ba”, ba cái bẫy được thấy là giới hạn, ai phát hiện đủ ba rồi thường nghĩ không còn gì rồi mà bỏ đi.

Đặc biệt “người tốt” và “người mẹ họ Ngô” thể hiện hơi ngốc, gần như ngày đầu đã bị lộ thân phận. Trong trường hợp này, phần lớn điều tra viên vô thức sẽ không nghĩ hai người này còn giăng cái bẫy thứ tư.

Nhưng suy nghĩ kỹ, họ có thật ngu đến vậy? Số 32 khá thông minh, nếu ở lớp khác chưa chắc đã bị vạch trần sớm vậy. Vậy hai người bạn lớp 6 kia sao lại ngớ ngẩn đến mức này? Hay là giả vờ ngu?

Theo suy đoán của Tô Dung, họ có thể cố tình giả ngu, tạo hình ảnh kém cỏi để làm đối phương mất cảnh giác, rồi bất ngờ gây sát thương chí mạng.

Dù đây chỉ là phỏng đoán vô căn cứ, nhưng khi đối mặt loại người này, cẩn thận không thừa chút nào.

Nếu thật sự có bẫy thứ tư thì ở đâu đây?

Đã có bẫy dưới đất thì khả năng ở trên trời cũng có chứ nhỉ? Nghĩ vậy, Tô Dung ngước mắt nhìn trần phòng phía trên giường số 15.

Đã có đồ dưới nền thì có thể ở trần nhà cũng được.

Cô leo lên giường gõ thử trần nhà.

Vị trí cô nằm ở tầng một, song trần không thể giấu được gì, phía trên là tầng khác, giữa là bê tông đặc, chẳng có chỗ để giấu dụng cụ.

Nhưng cô vẫn gõ từng đoạn, cố nghe xem có tiếng lạ không. Cuối cùng gõ chỗ nằm đầu gối, cô nhướng mày. Âm thanh cho thấy nơi này mỏng hơn nhiều, nếu các chỗ khác là bê tông đặc thì chỗ này chỉ là tấm đá mỏng.

Với độ mỏng vậy, người phía trên đạp mạnh chút là có thể làm trần nhà sập luôn.

Cô vô tình nghĩ: Phía trên đạp sập trần làm đồ điều tra viên rơi xuống đánh chết họ? So với búp bê dưới gầm giường, đây là cách giết người cực kỳ giản đơn.

Nhưng nghĩ kỹ một chút, giống như cô nói, dù là giáo phái cũng không có nhiều đồ kỳ quái. Họ so với điều tra viên bình thường có ít cơ hội nhận được đồ kỳ quái hơn rất nhiều.

Đồ kỳ quái là phần thưởng do ý thức thế giới tạo ra để đảm bảo nhân loại chiến thắng, làm sao có thể để giáo phái và “Hắn” cấu kết vi phạm nguyên tắc này?

Chỉ người thuần chủng mới có thể nhận đồ kỳ quái, sinh vật khác dù may mắn có được cũng nhanh chóng tan biến.

Phần lớn giáo phái trung thành với “Hắn” là do bị ô nhiễm thành dị hình, loại sinh vật này rõ ràng không phải người thuần chủng nên không thể sở hữu đồ kỳ quái.

Vậy nguồn trợ giúp từ “Hắn” và số lượng đồ kỳ quái của giáo phái rất ít, không thể phân phát cho tất cả điều tra viên dù là đồ khác nhau.

Muốn trong thời gian và không gian có hạn tìm ra cách hại người, “người tốt” cũng không dễ dàng gì.

Để vấn đề cho số 15 giải quyết, Tô Dung đã tìm ra các nguy hiểm tiềm ẩn rồi, nếu họ không xử trí được thì xem như số phận an bài.

Coi đồng hồ, còn lại 2 phút nữa đến tiết thứ 5. Cô không chần chừ nữa, nhanh chân bước ra và tiến về khu giảng đường.

Lại chuẩn giờ về lớp, các bạn trong lớp lúc này cũng đã về hết. Nhìn thấy cô, mọi người thở phào nhẹ nhõm suýt chút nữa tưởng cô gặp tai họa. Nhất là khi cô đi một mình, ra khỏi phòng mỹ thuật trước giờ tan học, ai cũng lo lắng.

Số 15 thở dài, nhưng vì tiếng chuông chuẩn bị reo nên không dám hỏi, chỉ nháy mắt hỏi cô đơn giản, tò mò chuyện vừa rồi sao về muộn vậy.

Các điều tra viên khác mắt tròn mắt dẹt nhìn cô hệt như đang rất muốn biết.

Tô Dung không biết rằng lúc cô vắng mặt, đội điều tra lớp 4 đã tưởng tượng đủ chuyện: cô gặp nguy hiểm chết, bị hút vào không gian khác, bị ô nhiễm, hay đã vượt cấp thành công…

Khi thấy cô trở về thì loại trừ được chuyện chết, bị thương hay vượt cấp, còn lại nhiều giả thuyết vẫn chưa giải đáp được.

Thấy mọi người tò mò, cô lấy mảnh giấy nhỏ rồi ghi lại bốn cái bẫy tìm thấy trong ký túc xá, đưa cho số 15.

Lúc đầu số 15 xem với tâm trạng tò mò, nhưng càng đọc càng cau mày, nét mặt trầm xuống. Xem xong liền đưa nhanh cho số 10 đứng đầu bàn, người đang nhìn cô chờ đợi đến nóng lòng.

Đúng lúc đó giáo viên bước vào, số 21 cùng số 23 ôm đầu thất vọng. Họ biết tiết học không thể truyền giấy, phải chờ 40 phút mới được giải tỏa tò mò.

Tình cảnh này thật làm người ta khó chịu.

Nhưng dù khó chịu thế nào, họ vẫn phải chịu đựng 40 phút tiếp theo. Chuông hết giờ reo, hai người lập tức lao tới nhận tờ giấy từ số 10.

Xem xong, họ nhìn nhau, số 23 trợn mắt nói lắp bắp: “Hai người kia thật sự làm được nhiều chuyện trong phòng ký túc xá của chúng ta. May mà số 34 phát hiện kịp thời.”

Nói xong, số 10 kể lại sự việc vừa rồi trong ký túc xá cho họ nghe, tất nhiên không kể mấy chuyện tưởng tượng, những chi tiết nhỏ không cần tiết lộ.

Cô nói thêm một chuyện quan trọng cũng cần xác nhận: “Sau khi cô ấy rời đi, có một người nữa cũng nhanh chóng ra về trước giờ. Là một học sinh lớp 5. Khi cô ấy nộp tranh, giáo viên mỹ thuật đã đâm một cái lỗ ở mặt người trong tranh. Vì do thầy tự tay làm, ông không tiện trách cô, nói chuyện một lúc rồi cho qua.”

Nghe cách xử lý này, mắt Tô Dung mở to, ngạc nhiên hồi lâu rồi gật đầu: “Điều đó thật ra cũng là một phương án, chỉ có điều phương án này có thể làm giáo viên mỹ thuật khó chịu.”

Dù sao thầy cũng không phải người ngốc, nếu đích thực là thầy sơ ý làm rách giấy hay bị người khác bày kế làm thầy làm rách, thầy vẫn có thể phân biệt được.

Nếu thật cẩu thả thì không có gì đáng nói, nếu bị chơi xỏ mà phải cam chịu thì ai cũng tức giận.

“Ừ…” Mặt số 10 cùng mọi người hiện vẻ lo lắng chưa nguôi, “Tiếc là cô ấy không nghĩ tới điều này, hoặc có thể đã suy nghĩ rồi nhưng nghĩ mình có thể xử lý ổn thỏa.”

Thấy họ như vậy, Tô Dung bỗng hỏi: “Cô ấy có bị sao không?”

Số 10 gật đầu, không vòng vo: “Chúng tôi trở lại sau giờ học đã phát hiện cô ấy nằm chết trong giảng đường. Cảnh tượng rất kinh hoàng.”

Nói xong, số 21 tiếp lời: “Trước đây các điều tra viên chết trong ‘Quy tắc kỳ quái cố định’ đa phần giống số 6, nhìn có vẻ chết yên ổn. Nhưng trường hợp này không vậy. Cô ấy bị ăn thịt gần như sạch sẽ. Máu tươi cùng các mảnh vụn cơ thể rải rác khắp giảng đường, nếu không có chiếc cà vạt là nhân chứng nhận diện, chẳng ai biết người chết là cô ấy.”

Nghe vậy, ngay cả Tô Dung cũng sửng sốt: “Cô ấy chết thế nào? Tôi cũng gặp nguy hiểm sau khi đi rồi nhưng may đã kịp chạy thoát.”

Cô kể lại sơ lược chuyện nghe tiếng gõ cửa nhà vệ sinh, được chiếc Nhẫn cảnh báo và phóng sang chỗ khác. Rồi thắc mắc: “Nếu chỉ cần chạy trốn thì đối phương sẽ không đuổi theo rồi. Mà điều tra viên đó chắc không bị mất khả năng chạy trốn chứ?”

Cô hơi muốn dùng “Góc nhìn tử thần” xem nguyên nhân cái chết, nhưng kỹ năng này để dành cho số 6. Dùng giờ thì mất cơ hội biết số 6 chết như thế nào.

Nhưng cái chết của người đó cũng không đơn giản. Trường học này có sinh vật nào giết người thảm vậy? Là những “kẻ điên” hay giáo viên?

Khả năng đầu thấp, vì giờ học mà kẻ điên không thể tự do đi lại. Giáo viên cũng cư xử bình thường, không có biểu hiện điên cuồng.

Lúc đó cô chỉ nghe tiếng gõ cửa, Nhẫn cảnh báo rồi vội dịch chuyển nên không biết bên ngoài là ai, nhanh chóng trốn thoát.

Khi Tô Dung còn đang phân vân thì số 15 an ủi: “Điều tra viên xuất sắc lớp 11, người đứng ra giải quyết vụ tối hôm qua ở giảng đường, có kỹ năng truy hồi ký ức. Khi tiếp xúc xác chết có thể tra được ký ức lúc còn sống của người đó.”

“Hắn ta thấy gì?” Tô Dung vội hỏi.

“Sự việc là khi đó có tiếng bước chân phía sau, người kia vội vàng chạy trốn. Cô ấy dường như dùng một món đồ vượt tường vào giảng đường thoát thân, nhưng chưa kịp thở phào đã phát hiện có người mới đang áp sát. Cô tiếp tục đi nhưng người kia ngày càng gần. Có vẻ cô nghĩ không tránh được, định quay người đối mặt.”

Ngừng một chút, số 15 nói tiếp: “Vừa quay lại có tiếng giọng nữ hỏi sao ngoài giờ học mà ra ngoài. Ký ức cuối cùng chỉ thấy loáng thoáng hình bóng cô giáo đang mặc đồng phục, rồi chìm vào bóng tối.”

Nói đến đây, cô hơi buồn bã, rõ ràng chưa thỏa mãn với việc chỉ biết bấy nhiêu thông tin. Vì điều tra viên bị hạ nhanh quá nên không thu thập được manh mối hữu ích.

“Người mới tới có khả năng tấn công tinh thần, chỉ cần mở miệng là gây tổn thương tinh thần nên điều tra viên mới rơi vào trạng thái mất nhận thức.” Tô Dung suy đoán dựa trên cảnh báo của Nhẫn. “Mọi người có phân biệt được đó là giáo viên thật hay giả không?”

“Không phân biệt được.” Số 15 mặt mũi ảm đạm, tiếc nuối: “Biết rồi mà, khác biệt thật sự giữa giáo viên thật và giả rất nhỏ. Lúc đó cô ấy chỉ liếc thấy một lần rồi mất tín hiệu, ngay cả nhìn thấy rõ cũng khó phân biệt.”

Chuyện này đúng là khó xử. Tô Dung cau mày, suy nghĩ kỹ lời họ nói rồi khẳng định: “Không cần lo, nếu không làm phật lòng giáo viên thì chắc chỉ có một nguy hiểm thế thôi. Chỉ cần chạy trốn trước khi đối phương mở miệng là được.”

Cả chương trình dừng tại đây.

Đề xuất Cổ Đại: Cùng Ta Phiêu Bạt
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện