Trọng sinh trở lại, đích tỷ vội vàng cướp lấy mối lương duyên với chàng thư sinh nghèo - người mà kiếp trước sau này sẽ quyền khuynh triều dã, độc sủng thê tử. Nàng ta hả hê đẩy Thẩm Vãn Đường vào 'hố lửa': gả cho Thế tử Ninh Vương, một kẻ si tình đến mức bỏ nhà đi tu!
Thẩm Vãn Đường chỉ cười khẩy. Tỷ tỷ đâu biết, đằng sau vẻ hào nhoáng và thâm tình của chàng thư sinh kia thực chất là gì? Kiếp này, cứ để tỷ tỷ dùng cả đời mà kiểm chứng.
Còn nàng, gả vào Vương phủ chẳng khác nào chuột sa chĩnh gạo! Mẹ chồng hào phóng coi tiền như rác, cha chồng Phật hệ dễ tính, cô em chồng phổi bò ruột ngựa, còn phu quân thì... bận đi tu đuổi theo bạch nguyệt quang.
Không cần tranh sủng, không lo mẹ chồng nàng dâu, Thẩm Vãn Đường quyết tâm làm một 'cá mặn' sang chảnh, ôm đùi mẹ chồng hưởng vinh hoa phú quý. Thế tử gia thân yêu, ngài cứ yên tâm làm hòa thượng, tốt nhất là cả đời đừng về!