Mặt Tống Học Lâm cúi xuống, cuộc gọi với Đào Trí Kiệt đã ngắt. Hiển nhiên Đào Trí Kiệt ở đầu dây bên kia nghe thấy chuyện xảy ra bên này, đoán chừng là đang liều mạng chạy tới đây.
"Bác sĩ Ân." Tạ Uyển Oánh bước lên, lấy hết dũng khí dù bị đối phương mắng cũng phải nói, "Cứu người quan trọng, vấn đề khác đến lúc đó hãy nói. Anh cần bình tĩnh, bây giờ không có bác sĩ khác. Anh phải cứu cô ấy."
Đây không phải nói nhảm sao? Anh không cứu cô thì ai cứu cô?
Chỉ là, trong lòng thót một cái, Ân Phụng Xuân biết, giáo sư và các bác sĩ khác trong khoa mình đều về nhà hết rồi.
"Bác sĩ Ân." Đôi mắt Tạ Uyển Oánh nhìn anh đầy nỗ lực, hy vọng anh có thể mau chóng phấn chấn lên.
"Tôi biết." Ân Phụng Xuân nghiến răng, ép buộc bản thân xoay người ra ngoài làm Thuật Tiền Chuẩn Bị (chuẩn bị trước phẫu thuật), nhìn thoáng qua mặt cô, "Em nói đi, cô ấy bị thương thế nào?"
Lần này vẻ mặt bác sĩ Ân hỏi chuyện cô có vẻ là tương đối tin tưởng cô rồi, chứ không phải giống như lần trước giọng điệu đầy nghi ngờ với cô. Tạ Uyển Oánh đang nghĩ là chuyện gì.
"Tình cảm của tôi đối với cô ấy không phải là chơi đùa, điểm này tôi có thể thề với em, bác sĩ Tạ." Ân Phụng Xuân nói.
Đối phương chính thức biểu thái rồi. Tạ Uyển Oánh tương ứng ngẩng đầu nói ra tình hình: "Bác sĩ Ân. Chính miệng cô ấy nói, chuyện này là một tai nạn."
Anh biết cô là một cô gái như vậy mà, cho nên, mới bị cái nhìn đầu tiên nhìn thấy cô thu hút sâu sắc.
Tay Ân Phụng Xuân sờ lên ngực mình, vì cô mà cả trái tim đang run rẩy. Xoay người, vội vã đi ra ngoài phòng mổ rửa tay. Anh nhất định phải cứu cô về.
Mấy người khác nhìn nhau. Tạ Uyển Oánh bước lên giúp Tống Học Lâm nắm lấy cán dao: "Bác sĩ Tống, anh đi Xoát Thủ (rửa tay phẫu thuật) trước đi."
Bác sĩ Tống tốt nghiệp trước cô, có kinh nghiệm phẫu thuật về phương diện này hơn cô, Tạ Uyển Oánh phải dùng thái độ chuyên nghiệp để xử lý việc này.
Tình huống càng gấp càng không được loạn. Cô phải làm được giống như lần Cao sư huynh cứu nhị sư tỷ cô cầm dao phẫu thuật bình tĩnh quả quyết như vậy, Tạ Uyển Oánh nghĩ.
Tống Học Lâm nhìn biểu cảm của cô, sự suy tư trong đôi mắt nâu càng sâu thêm một tầng.
Nghĩ cô có ý chí kiên cường như vậy có lẽ liên quan đến câu hỏi lúc đầu cô hỏi Đào Trí Kiệt.
Bác sĩ có thể phẫu thuật cho người thân của mình không? Giống như bây giờ nỗ lực đích thân muốn cầm dao cho bạn.
Bất kể thế nào, điện thoại của Đào Trí Kiệt vừa rồi thông báo rõ ràng cho anh biết tạm thời không có người rồi.
Tình trạng trước mắt đối với một bác sĩ trẻ vừa làm bác sĩ như anh mà nói, chưa từng gặp qua, có chút đáng sợ. Có lẽ sẽ có một ngày anh gặp phải, bây giờ chẳng qua là đến sớm hơn, trước khi anh dường như chưa chuẩn bị xong. Nhưng đối với bác sĩ ngoại khoa mà nói, cấp cứu thường xuyên, tai nạn ngẫu phát thường xuyên, đâu có khả năng để bác sĩ có thời gian lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Cô nhận thức được điểm này sớm hơn anh.
Y sinh, muốn làm một bác sĩ ngoại khoa hợp lệ thì ngưỡng cửa này bắt buộc phải bước qua.
Ánh mắt Tống Học Lâm trở nên sâu và lạnh hơn, quả quyết buông tay mình ra giao cán dao cho cô trước.
Hai tay vững vàng cố định cán dao ở góc độ ban đầu, đôi mắt Tạ Uyển Oánh tụ tinh vào những con số trên Giam Hộ Nghi, bất động, giống như biến thành một pho tượng đá.
"A..." Cửa phòng mổ đột nhiên lạch cạch, một đôi dép phẫu thuật dừng ở đó, kèm theo tiếng kinh hô của bác sĩ gây mê.
Tạ Uyển Oánh và Lâm Hạo quay đầu, phát hiện đại sư tỷ Liễu Tĩnh Vân.
Tối nay là đại sư tỷ trực đêm mà. Tạ Uyển Oánh nhớ ra rồi, vội vàng đưa mắt ra hiệu cho đại sư tỷ: Đại sư tỷ, chị ngàn vạn lần đừng loạn.
Liễu Tĩnh Vân tâm hoảng ý loạn đến cực điểm.
Nếu mắt cô không nhìn nhầm, bệnh nhân sốc nằm trên bàn mổ là người cô quen biết.
Đề xuất Xuyên Không: Hãm Hại Vai Chính Là Không Đúng