Kể từ sau lần nhị sư muội xảy ra chuyện, loại chuyện này đã trở thành bóng ma trong lòng cô.
Sợ hãi đối với cô mà nói là tuyệt đối.
"Đại sư tỷ." Tạ Uyển Oánh gọi một tiếng, mắt thấy đại sư tỷ hoảng đến mức như muốn bỏ chạy.
Không được, cô không làm được, mau gọi điện thoại thôi. Liễu Tĩnh Vân lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp trong khoa, người đầu tiên gọi cho Lư sư huynh. Lư Thiên Trì vừa đi không lâu, chắc là kịp.
"Sư huynh, anh chưa rời khỏi bệnh viện đang ở bãi đỗ xe đúng không? Anh lên phòng mổ đi, ở đây em có người bạn bị thương do dao đâm, đưa vào phòng mổ cấp cứu rồi, em, em không làm được..." Liễu Tĩnh Vân cuống cuồng hét vào điện thoại, chẳng màng đến thể diện gì nữa.
Đại sư tỷ gọi người cũng không thể chạy chứ, thời gian này không trì hoãn được đâu.
"Đại sư tỷ, đại sư tỷ." Tạ Uyển Oánh gọi liền hai tiếng gọi người quay lại.
Là giọng của tiểu sư muội? Liễu Tĩnh Vân cuối cùng cũng bị giọng nói của cô làm cho bừng tỉnh, quay lại phát hiện tiểu sư muội, giật mình một cái: "Oánh Oánh, sao em lại ở đây?"
Tiểu sư muội không phải bị dọa chết khiếp rồi chứ.
Ồ, đúng rồi, lần trước tiểu sư muội cũng đâu có sợ bao nhiêu. Người ngất xỉu là cô chứ không phải tiểu sư muội.
"Đại sư tỷ, chị Khí Quản Sáp Quản (đặt nội khí quản) cho bệnh nhân trước đi, như vậy thời gian mới kịp." Tạ Uyển Oánh nói với cô đầy căng thẳng.
Bây giờ từng phút từng giây đều là giành giật sự sống với tử thần, không thể lãng phí, nhanh lên đi, không thể đợi người đến mới bắt đầu làm được.
Chị là bác sĩ, chị từng nói muốn làm một Ma Túy Y Sinh (bác sĩ gây mê) xuất sắc mà, đại sư tỷ.
Những lời viết trong mắt tiểu sư muội, là mục tiêu nhân sinh mà trước đây cô yêu cầu chính mình phải đạt được. Liễu Tĩnh Vân nghiêm mặt, không rụt chân nữa, cất điện thoại vào túi quần, sải bước lớn đi tới vị trí bác sĩ gây mê trước bàn mổ.
Tiểu sư muội nói đúng, lúc này đâu thể đợi người đến, cô không cứu chẳng phải giống như lần trước trơ mắt nhìn nhị sư muội chết sao. Bây giờ cho cô cơ hội sửa sai, cô không cứu thì đợi đến bao giờ.
Thấy đại sư tỷ đang hành động rồi, Tạ Uyển Oánh ra hiệu cho bạn học Lâm bên cạnh: Đi giúp đại sư tỷ một tay.
Lâm Hạo từ tư thế đứng ngây ra biến thành chạy tới, giúp Liễu Tĩnh Vân chuẩn bị dụng cụ đặt nội khí quản.
Trước bồn rửa tay ngoài hành lang, mấy bác sĩ ngoại khoa đang Xoát Thủ với tốc độ cực nhanh.
Dòng nước lạnh lẽo kẹp theo bọt xà phòng lạnh băng xối lên cánh tay, trước đây trước khi phẫu thuật trong lòng anh thường mang theo nhiệt huyết và tự tin, bây giờ lại biến thành một khối cứng lạnh. Trong đầu Ân Phụng Xuân hiện lên sắc mặt lạnh lẽo cứng đờ của cô, bản thân hít thở một hơi cũng trở nên khó khăn.
Con Thủy Quả Đao kia đâu phải đâm vào người cô, là đâm vào tim anh rồi, đâm chết anh cho xong. Nếu cô chết trên bàn mổ do anh mổ, còn đáng sợ hơn bảo anh chết.
Phải, làm bác sĩ, thỉnh thoảng sẽ cười nói chuyện ai ai ai phẫu thuật cho người nhà. Giống như lần trước Triệu Hoa Minh nhìn thấy cháu trai phẫu thuật đứng đó run rẩy, nụ cười của đám người hoàn toàn không phải chế giễu Triệu Hoa Minh, là cười khổ, nghĩ nếu mình là Triệu Hoa Minh cũng chẳng khá hơn là bao.
Nghe nói lần trước Phụ Khoa có người dũng cảm đỡ đẻ cho vợ mình rồi. Nhưng người ta đỡ đẻ cho vợ thì vợ là sinh thường, kiểm tra trước đó đầy đủ mọi thứ, hiện trường có bác sĩ chuyên khoa khác chờ lệnh tùy thời viện trợ.
Tình huống anh đối mặt hiện nay sao so với người ta được, không chút chuẩn bị, nói muốn chết là chết do mất máu lớn. Thê thảm gấp trăm lần Triệu Hoa Minh nhìn cháu trai phẫu thuật lần trước.
Đầu óc hơi loạn, hơi giống như máy tính bị treo sắp màn hình đen.
"Bác sĩ Ân?" Tiểu Lý bên cạnh liếc nhìn sắc mặt trắng đen đan xen của anh, hoảng hốt quay người, vội vàng gọi điện thoại cho giáo sư lần nữa đi.
Đề xuất Hiện Đại: Ràng Buộc Hệ Thống Cùng Gả, Bạn Thân Tôi Xương Thịt Chẳng Còn