Trong lúc mấy người nói chuyện, trong hành lang phòng mổ vang lên tiếng dép lê loẹt quẹt loẹt quẹt.
"Ai? Là ai gọi Tiết Niệu Ngoại xuống? Nói có bệnh nhân phẫu thuật, không gọi chúng tôi xem trước, đưa thẳng vào phòng mổ làm gì?" Ân Phụng Xuân nhận được thông báo đi xuống, vào phòng mổ thấy không có ai bàn giao, đành phải lớn tiếng gọi.
Nghe thấy tiếng anh, Tống Học Lâm cũng được, Lâm Hạo cũng thế cảm thấy như mắc xương ở họng, không thốt nên lời.
"Người bị thương ở phòng mổ kia." Y tá phòng mổ đi ngang qua nghe thấy, chỉ đường cho người Tiết Niệu Ngoại Khoa, "Nói là từ Tâm Nội Khoa đưa xuống."
"Bệnh nhân Tâm Nội Khoa? Là tình huống gì? Trong điện thoại Hoàng Chí Lỗi nói không rõ ràng." Ân Phụng Xuân vừa rảo bước về phía phòng mổ, dọc đường phê bình vị Trú Viện Tổng nào đó trong điện thoại nói năng không rõ ràng.
Dù oán trách người khác làm việc không đủ tỉ mỉ thế nào, anh là bác sĩ, nhận được thông báo bệnh nhân cần cứu trợ khẩn cấp vẫn lập tức dẫn người chạy xuống ngay.
"Nói là vết thương do dao, tại sao lại từ Tâm Nội Khoa xuống?" Bác sĩ nội trú Tiết Niệu Ngoại Khoa trẻ tuổi Tiểu Lý đi cùng anh, nhớ lại nội dung trong điện thoại của Hoàng Chí Lỗi càng nghĩ càng nghi hoặc, "Nếu là ngoại thương, đi Tâm Nội không khả thi lắm, nên đi Tâm Hung Ngoại Khoa. Cấp cứu sao có thể không đưa bệnh nhân ngoại thương sang ngoại khoa."
"Khó hiểu." Phun ra hai chữ này, Ân Phụng Xuân đứng ở cửa phòng mổ.
Bên trong mấy người Tạ Uyển Oánh đối mặt với anh.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô xuất hiện, trực giác Ân Phụng Xuân mách bảo điều gì đó, sắc mặt soạt cái thay đổi, giọng nói xanh mét: "Sao em lại ở đây?"
Lâm Hạo sợ đến mức muốn ôm đầu mình rồi. Nhớ tới có người từng nói tên Tiết Niệu Ngoại Khoa này khá ngầu.
"Bác sĩ Ân, là thế này..." Tạ Uyển Oánh không kịp giải thích, nhìn thấy đối phương nhanh chóng lao thẳng về phía bàn mổ.
Đến bên bàn mổ, tầm mắt Ân Phụng Xuân soạt cái rơi xuống khuôn mặt gần như không còn chút máu của cô ở đầu giường: "Chuyện gì thế này..." Giọng anh không kìm được mà run rẩy.
Nghĩ thầm khoảng nửa tiếng trước, anh và cô nói chuyện ngày mai cùng đi ăn cơm, chuẩn bị sẵn sàng để tỏ tình rồi. Sao đột nhiên cô lại biến thành nằm trên bàn mổ của anh.
Anh nhất định là nhìn nhầm rồi. Tay đưa ra chạm vào mặt cô da cô, cảm giác đầu ngón tay truyền đến là vừa lạnh vừa cứng. Tình trạng này biểu thị cô hiện tại thuộc về trạng thái Hưu Khắc (sốc) rồi.
Trái tim đau nhói co rút lại một cái, anh hít sâu một hơi, hỏi: "Bị tai nạn xe sao? Bị thương ở đâu!"
Không phải tai nạn xe. Mấy người có mặt nhìn thấy biểu cảm kia của anh, nhất thời, ai cũng không biết trả lời câu hỏi này của anh thế nào.
Không cần hỏi nhiều, tầm mắt Ân Phụng Xuân với tư cách là bác sĩ nhanh chóng quét nhìn kiểm tra trên người cô, quay đầu bị anh nhìn thấy con Thủy Quả Đao cắm trên bụng phải của cô.
Người ở hiện trường nhìn thấy rõ ràng mặt anh đen như đáy nồi.
"Ai làm?" Ân Phụng Xuân hỏi, từng chữ rít ra từ đôi môi xanh trắng của anh, đại biểu cho sự tức giận đến cực điểm.
Cô trước đó đang yên đang lành sao có thể đột nhiên bị dao đâm?
Tiếp xúc với cô một thời gian rồi, anh biết cô là một cô gái như thế nào, không thể nào là cô đi làm hại người khác trước.
Là ai? Tại sao muốn làm hại cô?
Vấn đề anh là bác sĩ, anh biết nhát dao này đâm vào chỗ này của cô có ý nghĩa gì.
Tiểu Lý đi cùng anh bị thần sắc của anh dọa sợ, chưa từng thấy anh như thế này, bất giác lùi lại một bước.
Bầu không khí hiện trường lập tức tệ đến mức không thể tệ hơn. Lâm Hạo cảm thấy trời đất tối tăm. Nếu bạn của bạn học chết, sau này cậu ta phải đối mặt với bạn học và bác sĩ Ân thế nào.
Đề xuất Cổ Đại: Tích Hoa Dung