Bác sĩ Trình Dục Thần kinh ngạc: "Cháu nhà các người không phải mới nhập viện sao? Người nhà các người đã làm kiểm tra chưa? Chưa làm kiểm tra sao phát hiện phối hình hợp hay không hợp với đứa bé."
Cô út nhà họ Trương vẻ mặt khó coi, người trong nhà bà ta không ai chịu hiến cả.
Vốn dĩ tính toán thứ hai của nhà họ Trương là để Liễu Kim Ngân sinh thêm một đứa nữa. Vấn đề nằm ở chỗ Liễu Kim Ngân không chịu. Lúc Liễu Kim Ngân sinh đứa đầu là sinh mổ, băng huyết suýt mất mạng. Bác sĩ nói không loại trừ khả năng sau sinh có sẹo tử cung. Nếu là sẹo tử cung, đứa thứ hai rủi ro càng lớn hơn.
Được rồi, gia đình này toan tính chi li phát hiện sắp đi vào đường cùng rồi. Cho nên cô út nhà họ Trương mới vội vội vàng vàng đến tìm bác sĩ Tạ.
Gia đình bình thường cứu con là bản thân xông lên trước, gia đình này cứu con toàn nghĩ dựa vào người khác đến cứu. Kiểu cứu này ư? Thảo nào đồng nghiệp bên nội khoa đều nói Đào Đào đứa bé này đáng thương.
Hơn nữa, Tạo Huyết Cán Tế Bào Di Thực (ghép tế bào gốc tạo máu) so với Khí Quan Di Thực (ghép tạng) đã tốt hơn nhiều rồi, do không cần lấy tạng của người ta nên xác suất tìm được người hiến tặng phù hợp sẵn lòng hiến cũng lớn hơn chút. Bà tìm bác sĩ vô dụng thôi. Chi bằng vận động toàn bộ người nhà mình đến bệnh viện làm kiểm tra để tăng xác suất phù hợp.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Nghe giọng là thầy Ngũ Mãn Trọng, bác sĩ Trình và mấy vị bạn học quay đầu lại nhìn.
Cửa Cấp Chẩn Khoa có bốn người đi vào, chính là tổ bốn người chạy tiếp sức nổi tiếng trong bệnh viện. Bốn vị bạn cũ ra ngoài cùng ăn sáng, cùng đi bộ về bệnh viện gặp đám người bọn họ chặn ở cửa nên hỏi tình hình.
Bị các thầy nhìn chằm chằm, mọi người đang nghĩ xem trả lời thế nào. Không ngờ cô út nhà họ Trương tự mình vội vàng chạy tới đâm đầu vào họng súng trước, đoán chừng là khổ sở vì bị bác sĩ Trình đuổi nên muốn tìm người ủng hộ, chủ động nói: "Tôi đến tìm bác sĩ Tạ nói chuyện."
"Bà tìm cô ấy nói chuyện gì?" Nghe nói người này muốn tìm "đứa nhỏ" nhà mình, Tào Chiêu nhất định phải hỏi cho kỹ.
Bác sĩ Trình Dục Thần đi tới bên tai cấp trên thì thầm.
Cô út nhà họ Trương không ngờ bị người ta hỏi ngược lại, đầy mặt oán trách nói: "Tôi tìm bác sĩ Tạ không được sao?"
Đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra, xoáy nước nhỏ trong đôi mắt đen của Tào Chiêu xoay chuyển một cái.
Người khác chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt này của anh là biết chuyện lớn sắp đến rồi.
Quả nhiên, quay đầu lại, Tào Chiêu nói với người nhà: "Bà tìm cô ấy có thể, nhưng mà, bà tìm cô ấy chính là tìm tôi. Sau này bà cứ đến tìm tôi đi."
Thần tiên xuất khẩu là soái, sẽ không nói thừa một chữ.
Người thực sự tàn nhẫn là lời nói tàn nhẫn mà chữ thì cực ít.
Chỉ một câu, bà tìm cô ấy chính là tìm tôi. Ý ngoài lời là, bảo bà đi, bà cứ không đi, bà muốn tìm cô ấy gây phiền phức chính là tìm tôi gây phiền phức, kiếm chuyện với tôi.
Bác sĩ Trình Dục Thần tại chỗ bái phục cấp trên sát đất. Đối phó với loại người nhà này, thầy giáo nên làm như vậy, xuất hiện trấn áp yêu ma.
Nhìn xem biểu cảm đầy mặt khiếp sợ không nói nên lời của cô út nhà họ Trương sau khi nhận được câu nói này.
Mấy nam sinh khác có mặt tại hiện trường có một trải nghiệm bản thân khác về chữ "soái": Tào Chiêu này là ma quỷ, đồng thời cũng là soái.
Đới Nam Huy đối diện với thần tượng, hai mắt lấp lánh phát sáng.
Tào Chiêu nghĩ là, phải từng chữ từng chữ nói cho người nhà hiểu rõ, nếu không sau này người trong lòng của em trai anh vô cớ bị người ta quấy rầy, em trai anh sẽ tìm anh tính sổ.
Mấy người bạn cũ của anh biết anh đang nghĩ gì, từng người một cười thầm trong bụng.
Cô út nhà họ Trương bị lời nói của người đàn ông này dọa cho ngơ ngác.
Đừng nhìn người đàn ông trước mắt này trông rất đẹp trai, nghe người khác gọi người đàn ông này là chủ nhiệm. Bà ta đâu dám tìm phiền phức với một chủ nhiệm, kẹp chặt đuôi xám xịt chạy trước.
Vẫy gọi đám học sinh vào văn phòng.
Ngũ Mãn Trọng chỉ vào mấy người trẻ tuổi bọn họ nói: "Tôi giúp các em đăng ký tham gia Vận Động Hội (hội thao) của học viện y. Không sợ có lấy được giải nhất hay không, quan trọng là tham gia, mọi người phải hăng hái tham gia hoạt động."
Đề xuất Hiện Đại: Đặc Chủng Nữ Binh