Chạy bộ? Hai bạn học nội khoa, Triệu Triệu Vĩ và Trương Đức Thắng lập tức giả vờ không nghe thấy rồi chuồn mất.
Bạn học ngoại khoa chuồn không thoát.
"Nói đi, các em muốn tham gia hạng mục thể thao nào?"
Ngũ Mãn Trọng ngồi xuống, mượn bút của Tào Chiêu, soạt soạt soạt điền vào phiếu đăng ký hạng mục thi đấu cho bọn họ trên giấy. Nghiễm nhiên, thầy Ngũ này là do bệnh viện bên trên phái xuống tổ chức kêu gọi người tham gia sự kiện thể thao trọng đại.
Mấy vị bạn học trong lòng đầy cảm thán, vốn dĩ bọn họ nghĩ muốn tọa sơn quan hổ đấu, cách bờ xem lửa thưởng thức các thầy biểu diễn phong thái thể thao. Vạn vạn không ngờ tới thầy giáo còn tính kế lên đầu bọn họ sớm hơn, muốn quay đầu xem bọn họ biểu diễn trước.
"Em nói trước đi, được không, bạn học Tạ Uyển Oánh?" Ngũ Mãn Trọng trưng cầu ý kiến nữ sinh trước.
Thực ra lúc này trả lời nhanh hay chậm cũng như nhau. Tạ Uyển Oánh cân nhắc thành tích thể thao của mình một chút, nói: "Em đăng ký chạy 800 mét."
Chạy cự ly ngắn cần sức bật, cô ước chừng không ổn lắm.
Đến lượt mấy vị nam sinh.
Bạn học Phan Thế Hoa nghĩ nghĩ, nói: "Em đăng ký chạy cự ly ngắn 100 mét vậy."
Vút một cái, mấy vị bạn học ném cho cậu ánh mắt chú ý: Bạn học Phan, cậu điên rồi sao?
Phan Thế Hoa chợt nhớ ra: A?!
"Em chạy 100 mét, tốt, chúng ta có thể luận bàn một chút rồi." Bác sĩ Trình Dục Thần trù trừ mãn chí, muốn cùng hậu bối mới đến bẻ cổ tay.
Không không không, bạn học Phan Thế Hoa hối hận đến xanh ruột rồi, đưa tay ra muốn giữ lấy cây bút trong tay thầy: "Em, đổi hạng mục một chút."
"Không cần đổi đâu, đổi gì chứ." Ngũ Mãn Trọng và mấy vị thầy giáo, nhanh như chớp điền hạng mục cậu báo vào bảng, kịch hay thế này sao có thể cho người ta đổi.
Có vết xe đổ của bạn học Phan, mấy vị bạn học khác cẩn thận lại càng thêm cẩn thận. Bạn học Ngụy trong lòng tính toán chạy bộ ước chừng sẽ đụng xe với các thầy, báo một hạng mục ngoài chạy bộ: "Em báo nhảy xa."
Cậu nhảy xa được không? Bạn học Phan nhìn cậu ta một cái, không nhớ thành tích nhảy xa của cậu ta ưu tú.
Bạn học Ngụy chỉ muốn giữ mình.
Đới Nam Huy có linh cảm rồi, giơ tay nói: "Em báo nhảy cao."
"Chỗ chúng ta ai cũng là nhân tài cả." Các thầy cảm thán, lần này hạng mục nào cũng có người báo rồi.
Đoạn Tam Bảo vào sau cùng, nghe nói mỗi người đều cần báo danh hạng mục, nói: "Em đẩy tạ vậy."
Đám bạn học trố mắt nhìn chằm chằm vào khối cơ bắp trên cánh tay bạn học Đoạn: Tên này là thủy thủ Popeye tiềm ẩn sao?
"Còn khoảng một tháng nữa là đến Vận Động Hội, các em tranh thủ thời gian ngoài giờ học tập luyện cho tốt." Ngũ Mãn Trọng nói với bọn họ, "Chúng tôi rất mong chờ màn thể hiện của các em."
Cũng giống như các đơn vị công tác ngoài xã hội, hoạt động đơn vị không thể không tham gia, tham gia phải tranh thủ thể hiện xuất sắc. Nếu em xuất sắc, có thể khiến đồng nghiệp công nhận, có ích cho công việc sau này của em. Thầy giáo đây là cung cấp cho bọn họ một sân khấu để thể hiện.
Giao ban xong phải đi nghỉ ngơi rồi. Tạ Uyển Oánh cùng bạn học Ngụy lúc rời đi, nghe thấy bác sĩ Trình báo cáo với lãnh đạo.
"Bệnh án của Chu Tinh hôm nay sẽ nộp lên. Nhưng mà——"
Bị Đới Nam Huy nói trúng rồi. Đừng nói tranh với bệnh nhân bệnh viện khác, ngay trong bệnh viện Thủ Nhi số lượng bệnh nhi chờ Tâm Tạng Di Thực cũng không ít.
Một vấn đề khác, như Tạ Uyển Oánh bọn họ lo lắng, người nhà trong môi trường như vậy sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn.
"Poster tuyên truyền của tổ bác sĩ Mục dán trên bảng quảng cáo." Bác sĩ Trình Dục Thần vừa nói vừa cẩn thận quan sát sắc mặt cấp trên.
Tào Chiêu trông có vẻ như không sao cả.
Trong lòng Trình Dục Thần kêu gào thảm thiết, cấp trên thần tiên quả nhiên là như vậy.
Ở Thủ Nhi, làm Tâm Tạng Di Thực nổi tiếng nhất là bác sĩ Mục Vĩnh Tiên của Nhi Khoa Tâm Ngoại Nhất Khoa.
Đề xuất Huyền Huyễn: Gia Tộc Đều Là Cực Phẩm? Ta Trọng Sinh, Trừ Gian Diệt Ác, Đoạn Tuyệt Thân Quyến, Gả Cho Vương Gia