Cô Lưu nở nụ cười giễu cợt: "Tiền của tôi chẳng liên quan gì đến việc đây có phải nhà tôi hay không. Tôi ở đây cũng chẳng ở không, từ lúc tăng lương, mỗi tháng sáu bảy chục đồng tôi đều đổ hết vào đây rồi. Số tiền đó tôi thuê nhà kiểu gì chẳng được, lại còn phải giặt giũ nấu nướng hầu hạ các người. Mấy chuyện đó bỏ qua đi, các người cứ nhớ kỹ là tôi không chiếm hời của ai cả. Giờ đưa tiền đây, tôi tự ra ngoài sống."
Con dâu đứng bật dậy: "Mẹ! Mẹ đưa tiền cho cháu mua cửa hàng, để lại cho cháu nội mẹ rồi, giờ mẹ đòi tiền thì con lấy đâu ra mà trả? Hơn nữa, một mình mẹ cầm nhiều tiền thế làm gì? Hồi đó chính mẹ cũng đồng ý rồi, giờ lật lọng là ý gì?"
"Lúc chị lấy tiền của tôi thì bảo là vay đúng không? Tôi cũng chưa bao giờ bảo là cho trắng chị. Tiền đó là của tôi, tôi dùng vào việc gì không cần phải báo cáo với chị." Cô Lưu đanh thép đối chất với con dâu.
Con dâu: "Thế chẳng phải là tiêu cho cháu nội mẹ sao? Tích cóp cơ nghiệp cho nhà họ Cao các người đấy, mẹ không nên bỏ tiền ra à?"
"Đó là con của chị, chị tự đi mà mua cho nó, liên quan gì đến tôi? Tôi cũng chẳng mang họ Cao, hậu duệ nhà họ Cao ra sao chẳng liên quan gì đến tôi hết." Đã đòi thì phải đòi cho bằng được, cô Lưu xác định phải lấy lại tiền, đã đắc tội rồi thì không thể làm nửa vời.
"Mẹ, chúng nó cũng là cháu nội mẹ mà, sau này chúng nó sẽ hiếu thảo với mẹ thôi." Nhắc đến tiền, thằng con Cao Quân cũng chẳng muốn nhả ra.
Cô Lưu cười lạnh: "Đến con trai ruột còn chẳng trông mong được, lại đi trông mong vào đời cháu? Trời cũng chẳng còn sớm nữa, mau đưa tiền đây cho tôi còn kịp chuyến xe buýt cuối cùng."
"Mẹ, mẹ làm thế này thì chẳng ra làm sao cả. Nếu mẹ không muốn ra ban công ở thì cứ ở lại trong phòng đi, đừng có quậy nữa." Cao Quân nhíu mày, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Các người là không hiểu tiếng người, hay là định chiếm đoạt tiền của tôi không trả? Cái nhà này tôi chắc chắn không ở nữa. Hôm nay không đưa, ngày mai tôi lên đơn vị các người mà đòi. Anh lấy của tôi ba nghìn, vợ anh lấy bốn nghìn, tôi sẽ lên tìm lãnh đạo các người mà đòi cho bằng được." Cô Lưu cũng liều mạng rồi.
"Cao Quân! Anh xem mẹ anh kìa, chúng ta nuôi bà ấy mấy năm trời, giờ bà ấy muốn hủy hoại chúng ta đấy!" Con dâu chỉ tay vào mặt cô Lưu.
"Tôi chẳng cần các người nuôi. Mấy năm nay chị đã bao giờ mua mớ rau, nấu bữa cơm, hay giặt cái áo, đưa cho tôi đồng tiền sinh hoạt nào chưa? Hàng xóm láng giềng trong khu tập thể này ai mà chẳng biết tôi hằng ngày bận rộn những việc gì. Nếu chị đã nói thế thì cứ tính cho kỹ ba năm qua tôi đã tiêu bao nhiêu tiền vào cái nhà này đi." Thật sự coi bà là bà già cô độc dễ bị bắt nạt chắc.
"Mẹ, mẹ đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa. Người một nhà cả, tính toán chi li thế làm gì." Cao Quân xoa trán, ngày nào cũng cãi vã, gã phát phiền lên được.
"Anh chiếm hời rồi thì tất nhiên là không muốn tính. Ba năm nay, cơm tôi ăn là tiền của tôi, không tốn của anh một xu. Còn cơm các người ăn là tiền của tôi, cứ tính rẻ mỗi tháng ba mươi đồng, ba năm ba mươi sáu tháng là một nghìn không trăm tám mươi đồng. Làm tròn một nghìn. Tôi ở nhà anh, mỗi tháng mười đồng tiền phòng, ba năm là ba trăm sáu mươi đồng. Anh trả lại tôi bảy trăm hai mươi đồng tiền thừa. Còn công tôi giặt giũ nấu nướng dọn dẹp coi như cho không. Tổng cộng là bảy nghìn bảy trăm hai mươi đồng." Cô Lưu bấm đốt ngón tay tính toán rành rọt.
"Mẹ, mẹ thật sự muốn làm thế sao? Mẹ chỉ có mỗi mình con là con trai thôi, tính toán thế này mẹ không thấy tổn thương tình cảm quá à?" Cao Quân nhìn mẹ, vẻ mặt đầy khó hiểu. Sớm muộn gì chẳng là của gã, hà tất phải làm cho mọi người đều không vui.
"Anh bắt tôi ngủ ngoài ban công, anh có nghĩ đến tình cảm của tôi không? Vợ anh ngày nào cũng sưng sỉa mặt mày với tôi, anh có nghĩ đến tình cảm của tôi không? Cháu nội coi tôi như không khí, anh có nghĩ đến tình cảm của tôi không? Tôi sống trong cái nhà này mà phải khép nép sợ sệt, anh nhìn thấy hết đấy, anh có nghĩ đến tình cảm của tôi không? Nếu cái tình mẫu tử này phải dựa vào sự nhẫn nhục của tôi mới duy trì được thì thôi, không có cũng chẳng sao." Nói đến nước này, cô Lưu cũng chẳng thèm nể nang gì nữa.
Cao Quân bị nói cho đỏ mặt tía tai.
"Được! Bà thấy ở nhà tôi uất ức thế thì bà biến ngay đi, sau này bà đừng hòng trông mong bọn tôi lo cho bà." Con dâu quay người chạy vào phòng, đóng cửa rầm một cái, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tiền nong.
"Cao Quân, anh định đưa tiền ngay bây giờ, hay để ngày mai tôi lên đơn vị anh đòi?" Cô Lưu nhìn chằm chằm con trai.
Cao Quân cũng nhìn mẹ: "Mẹ, mẹ thật sự phải làm thế này sao?"
Cô Lưu: "Tôi lấy lại tiền của chính mình, anh thấy có vấn đề gì à? Hay anh nghĩ đồ của tôi thì mặc định phải là của anh, tôi đòi lại là tôi sai?"
"Con không có ý đó, con chỉ lo mẹ cầm nhiều tiền thế một mình không an toàn."
"Anh yên tâm để tôi ra ngoài một mình mấy ngày trời, yên tâm để tôi ngủ ngoài ban công, thế mà giờ lại lo cho tiền của tôi à? Đừng có cái thói tham lam ấy nữa. Anh không đưa tiền, tôi chắc chắn sẽ làm ầm lên, lúc đó mặt mũi anh cũng chẳng còn đâu, mà con đường thăng tiến cũng đừng hòng. À đúng rồi, tôi già rồi, mỗi tháng anh đưa tôi hai mươi đồng tiền dưỡng già đi, sau này lương tăng thì tính tiếp."
Hai mẹ con nhìn nhau trân trân, Cao Quân nhìn thấy sự quyết tuyệt trong mắt mẹ. Chuyện hôm nay quả thực bọn gã làm hơi quá, làm tổn thương lòng mẹ thật rồi.
Số tiền này gã không dám không đưa. Gã thật sự sợ cô Lưu lên đơn vị quậy, lúc đó gã sẽ mất mặt vô cùng, đừng hòng mà thăng chức được nữa.
"Mẹ, tiền con đưa mẹ, mẹ cũng không cần phải dọn đi đâu, chúng ta vẫn cứ ở chung với nhau."
"Cái ban công nhà anh tôi ngủ không quen, nhà tôi thuê xong rồi, lấy tiền là tôi đi ngay." Cô Lưu ra ban công thu dọn đồ đạc của mình.
Nhìn quần áo của mình bị vứt vung vãi trên đống bắp cải củ cải, có cái còn bị đóng băng dính chặt vào tường, cô Lưu hít một hơi thật sâu, cố nén nước mắt, gom quần áo lại, dùng tấm ga trải giường bọc thành một cái bọc lớn rồi khoác lên vai.
Cao Quân cầm cuốn sổ tiết kiệm đưa cho cô Lưu: "Mẹ, trong này có bảy nghìn đồng."
"Còn bảy trăm hai mươi đồng nữa."
Cao Quân...
Lại phải vào phòng một lần nữa, bên trong tiếng đập phá loảng xoảng, hai vợ chồng cãi nhau ầm ĩ, cô Lưu coi như không nghe thấy gì.
Cao Quân lại đưa ra tám trăm đồng: "Mẹ, đưa mẹ cả đây."
Cô Lưu đếm lại: "Coi như anh đưa trước cho tôi bốn tháng tiền dưỡng già. Mật khẩu sổ tiết kiệm là bao nhiêu? Tôi không muốn ngày mai lại phải chạy lên đơn vị anh một chuyến đâu."
Cao Quân... Mẹ gã định rút sạch tiền trong sổ thật sao?
Biết được mật khẩu, cô Lưu để lại chìa khóa nhà cho con trai, khoác bọc đồ lớn quay người đi thẳng.
"Mẹ! Để con tiễn mẹ, mẹ giờ ở đâu thế?" Cao Quân gọi với theo sau.
Cô Lưu không thèm ngoảnh đầu lại, tự mình xuống cầu thang. Cao Quân nhìn theo bóng lưng mẹ, cũng chẳng thèm đuổi theo xuống dưới.
"Mẹ anh đã thế này thì sau này lúc bà ấy không cử động được nữa, đừng hòng trông mong gì ở tôi." Con dâu từ trong phòng đi ra, tức đến đỏ cả mặt.
Cao Quân thở dài: "Phải làm ầm lên thế này cô mới vừa lòng hả? Mẹ vừa bỏ tiền vừa bỏ sức, cô không thể cho bà ấy một sắc mặt tốt được à."
"Tôi bắt bà ấy bỏ tiền bỏ sức chắc? Trong nhà thêm một người bất tiện đủ đường, bà ấy tuổi cũng chưa cao, cứ đòi ở chung làm gì. Ra ngoài ở riêng mọi người đều thoải mái, không tốt sao?" Cô ta chỉ muốn sống cuộc đời của riêng mình, có gì sai chứ.
"Lúc cô lấy tiền của mẹ sao không thấy cô bảo bà ấy vướng víu?" Cao Quân cũng bắt đầu nổi cáu. Hàng xóm láng giềng đều là người cùng đơn vị, tường vách chẳng cách âm gì cả, ngày mai thế nào chẳng có lời ra tiếng vào.
"Tôi lấy tiền là tiêu cho cái nhà này chứ tiêu cho mình tôi chắc? Bà ấy có lương hưu là đủ rồi, đằng nào sau này chẳng là của anh, tôi lấy trước thì đã sao?" Con dâu gào lên.
Cao Quân sợ hàng xóm cười chê: "Thôi đi, mẹ cầm thì cứ để mẹ cầm, bà ấy cũng chẳng tiêu xài hoang phí đâu. Mấy hôm nữa tôi qua dỗ dành mẹ sau, ở riêng cũng tốt."
Con dâu quay người vào phòng: "Liệu mà lấy tiền về cho tôi!"
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Vào Ngày Tên Tra Nam Tỏ Tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người