Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 163

Chương 163

Ôn Uyển đang nép mình trong góc phòng, lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến ngọn lửa đố kỵ đang bùng lên trong lòng, nàng ta đột ngột ngẩng phắt đầu lên!

Ban thưởng xong rồi sao?!

Vậy còn nàng ta thì sao?

Không chỉ có Ôn Uyển, mà ngay cả đám người Quách Minh Diễm cũng không khỏi ngỡ ngàng.

Trước kia, Hoàng thượng và Thái hậu luôn ban thưởng cho các tiết mục của các quý nữ, nhưng năm nay tại sao lại không có?

Dù sao những vật phẩm được Hoàng thượng và Thái hậu ban tặng, sau này đều sẽ trở thành của hồi môn mang về nhà chồng, đó là thứ khiến các nàng vô cùng hãnh diện, ai mà không khao khát cho được!

Cho dù là hạng người như các nàng, một năm cũng chỉ được diện kiến Thánh nhan một hai lần, lẽ ra đều phải có ban thưởng mới đúng.

Tất cả mọi người đều không kìm được mà đưa mắt nhìn về phía Ôn Noãn, nói không ghen tỵ thì quả là dối lòng.

Hoàng thượng trầm giọng phán: "Bàn về phần thưởng xong rồi, thì cũng đã đến lúc bàn đến chuyện xử phạt!"

"Giữa triều đình, Tuệ An quận chúa đã làm rạng danh đất nước, vậy mà lại có kẻ buông lời độc ác hòng hãm hại, miệng lưỡi còn thốt ra những lời khinh miệt... Các ngươi đều là thiên kim của quan viên triều đình, cơm ăn áo mặc đều là bổng lộc của quốc gia! Không biết nghĩ cách báo đáp triều đình thì thôi, lại còn dám buông lời nhục mạ Tuệ An quận chúa? Quả thật là tội không thể tha!"

"Quách Đại tướng quân cùng Lý Thừa tướng dạy con không nghiêm, phạt bổng lộc một năm. Nữ nhi Quách Minh Diễm của Quách tướng quân và nữ nhi Lý Uyển Uyển của Lý Thừa tướng phạt tự vả miệng, lấy đó làm gương răn đe!"

Cả đại điện một lần nữa rơi vào sự im lặng đến đáng sợ!

Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Quách Minh Diễm và Lý Uyển Uyển: có kẻ đồng tình, có người hả hê khi thấy người gặp họa, cũng có kẻ khinh bỉ... vô cùng phức tạp!

Mặt Quách Minh Diễm và Lý Uyển Uyển đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu. Các nàng bị Hoàng thượng hạ lệnh phạt tự vả miệng ngay tại Thiên Thu yến!

Còn điều gì sỉ nhục hơn thế này nữa không?

Sau này các nàng còn mặt mũi nào mà bước chân ra ngoài nữa!

Quả thật đã trở thành trò cười cho thiên hạ rồi!

"Sao vậy, còn chưa ra tay? Không phục sao? Có cần ta tìm ma ma giáo dưỡng trong cung đến giúp các ngươi một tay không?" Nạp Lan Cẩn Niên thản nhiên cất lời, giọng nói lạnh lùng như băng.

Quách Minh Diễm suýt chút nữa đã bật khóc nức nở!

Hắn vì con tiện nhân kia mà nhẫn tâm sỉ nhục nàng ta đến mức này sao?

Lý Uyển Uyển trực tiếp rơi lệ, nàng ta cúi gầm mặt, lí nhí nói: "Thần nữ biết sai rồi!"

Nói đoạn, nàng ta nhanh chóng tự vả vào miệng mình hai cái.

Tuy không đau, nhưng sự nhục nhã này còn khiến người ta đau đớn, khó chịu hơn gấp vạn lần nỗi đau thể xác!

Quách Minh Diễm cũng nghiến răng ken két, cúi đầu tự tát mình hai cái.

Cảm giác nhục nhã ê chề ấy như thế nào, chỉ có chính nàng ta mới thấu rõ!

Quách Minh Diễm cúi đầu, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào bóng dáng màu tím kia, trong ánh mắt hiện lên tia hung ác đến rợn người.

Cảm giác xấu hổ này chẳng khác nào nỗi nhục chui qua háng, mối thâm thù này, nàng ta tuyệt đối không thể bỏ qua!

Sẽ có một ngày, nàng ta nhất định phải trả lại cả vốn lẫn lời cho con tiện nhân đó!

Thiên Thu yến kết thúc.

Hoàng thượng cho gọi Nạp Lan Cẩn Niên đến Ngự thư phòng để bàn bạc về cuộc thi thăng cấp ba năm một lần của các tướng sĩ.

Nạp Lan Cẩn Niên dặn Ôn Noãn cùng Vương thị vào trong xe ngựa chờ hắn một lát.

Hắn sai một cung nữ thân cận bên cạnh Thái hậu dẫn đường cho hai người.

Cung nữ đưa Ôn Noãn cùng Vương thị đến xe ngựa, sau khi cung kính hành lễ thì cũng lui bước rời đi.

 

Quách Minh Diễm tiến lại gần bên cạnh Ôn Noãn.

 

Xung quanh vẫn còn rất nhiều quan viên và mệnh phụ đang chuẩn bị rời cung, thấy cảnh này đều không kìm được mà đưa mắt nhìn sang.

 

Quách Minh Diễm lần này đã khôn ngoan hơn, nàng ta mỉm cười nói với Ôn Noãn: "Tuệ An quận chúa, lúc nãy ở trong điện ta đã thách đấu cô cùng thi thiết kế vũ khí, chẳng lẽ cô không dám sao?"

 

Có người nghe xong lời này, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, xem ra Tuệ An quận chúa thật sự đã lén xem trộm bản vẽ của Quách Minh Diễm rồi! Nếu không, tại sao nàng ta lại bám riết không buông như vậy? Đây rõ ràng là muốn tìm cơ hội để chứng minh bản thân mới là người có khả năng thiết kế ra nó.

 

Ôn Noãn nở nụ cười, nàng liếc mắt đánh giá Quách Minh Diễm từ trên xuống dưới một lượt: "Không dám? Xin hỏi Quách cô nương, cô có điểm nào khiến bản quận chúa không dám? Thân phận sao? Khi ấy ta là Huyện chúa, còn cô là cái thớ gì? Hay là bản lĩnh thiết kế vũ khí? Nếu cô thật sự có bản lĩnh đó, thì hôm nay người trở thành Huyện chúa đã chẳng phải là ta!"

 

"Ta thấy tuổi của cô cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, năm nay không ba mươi thì chắc cũng phải hai mươi tám rồi nhỉ! Nửa đời người đã trôi qua, nếu cô có thể thiết kế được vũ khí gì cho quốc gia thì đã làm từ lâu rồi, còn cần phải chờ một tiểu nha đầu mới mười một tuổi, đáng tuổi con gái cô, vất vả thiết kế ra để rồi được phong Huyện chúa sao?"

 

"Làm ơn đi, lần sau nói chuyện thì nên dùng não một chút! Ta không dám? Vậy thì đêm nay cô nên về nhà vắt tay lên trán mà suy nghĩ cho kỹ, xem bản thân có chỗ nào xứng để ta phải không dám hay không?!"

 

Thật sự nghĩ mình là ai chứ?

 

Cái thớ gì không biết!

 

Ôn Noãn đã phải nhẫn nhịn những lời khó nghe trong đại điện từ lâu lắm rồi. Ở nơi đó không tiện mắng người, nhưng hiện tại nàng chẳng còn gì phải kiêng dè nữa!

 

Mọi người xung quanh: "..."

 

Quách Minh Diễm tức đến run người: "Ngươi..."

 

"Xin hãy gọi ta là Quận chúa! Đừng có ngươi này ngươi nọ! Cô có muốn bị vả miệng nữa không? Ta rất thích tự mình ra tay đấy!" Ôn Noãn vừa nói vừa giơ tay lên.

 

Đàm Thi Uyển vội vàng chạy đến kéo Quách Minh Diễm đi: "Minh Diễm, Quách phu nhân còn đang chờ cô kìa! Mau đi thôi!"

 

Hiện tại con bé thôn nữ này đang cực kỳ đắc thế, lại có công làm rạng danh đất nước, ngay cả Hoàng thượng cũng che chở cho nàng ta. Không cần thiết phải đối đầu trực diện vào lúc này! Sau này tìm cơ hội xử lý nàng ta sau cũng không muộn.

 

Loại người chân lấm tay bùn như nàng ta, tưởng rằng ở lại kinh thành là chuyện dễ dàng lắm sao? Thật là không biết trời cao đất dày!

 

Quách Minh Diễm hậm hực bị Đàm Thi Uyển kéo đi.

 

Lúc này, tại Thiên Nguyên điện.

 

Điện đường rộng lớn, quần thần đều đã lui ra hết. Hoàng thượng vẫn ngồi uy nghiêm trên long ỷ. Nạp Lan Cẩn Niên cũng có mặt ở đó. Đứng phía dưới là Lễ bộ Thượng thư và Thự lệnh của Thái nhạc thự.

 

Ôn Uyển đang quỳ sụp ở chính giữa điện.

 

Thự lệnh của Thái nhạc thự nhìn Ôn Uyển, nhíu mày hỏi: "Ôn Uyển cô nương, khúc nhạc kia thật sự là do ngươi sáng tác sao?"

 

Nếu nói Thự lệnh không thất vọng thì là giả. Cứ ngỡ đã tìm thấy một mầm non âm nhạc tài năng, không ngờ lại là kẻ gian lận đi mua khúc nhạc của người khác.

 

Ôn Uyển sợ đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi, đôi môi nàng ta run rẩy không thốt nên lời.

 

"Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, tội khi quân là đại tội phải rơi đầu đấy!" Lễ bộ Thượng thư nghiêm giọng nhắc nhở.

 

Trái tim Ôn Uyển run rẩy, nàng ta thầm cân nhắc lợi hại trong lòng, sau đó mới lên tiếng: "Bẩm Hoàng thượng, khúc nhạc này là do một nhạc quan của Giáo nhạc phường đưa cho dân nữ, bảo dân nữ dùng nó làm khúc nhạc của mình để tham gia tuyển chọn tại Thiên Thu yến. Dân nữ cũng không rõ chủ nhân thực sự của khúc nhạc là ai, vị nhạc quan kia chỉ nói triều đình đang cần người giỏi cầm thuật nên bảo dân nữ tới thử sức."

 

Thự lệnh của Thái nhạc thự nghe vậy mà suýt chút nữa đã tức đến mức chửi đổng lên!

 

Triều đình này mà thiếu người giỏi gảy đàn sao? Cái triều đình này thiếu là thiếu người soạn nhạc tài ba kìa!

 

Khúc nhạc tuyệt diệu như thế, dù là giao cho bất kỳ nhạc sư nào ở Thái nhạc thự luyện tập nửa năm thì cũng có thể đạt đến trình độ như nàng ta.

 

Hoàng thượng cũng chẳng còn kiên nhẫn để đối mặt với một kẻ xướng ca vô loài, Ngài phất tay áo: "Phạt đánh mười lăm đại bản rồi đuổi đi!"

 

Ôn Uyển: "..."

 

Không lâu sau, Nạp Lan Cẩn Niên đã lên xe ngựa.

 

Trong xe, Ôn Noãn hỏi về điều mình còn thắc mắc: "Đất phong chính là thực ấp phải không? Một năm thu được bao nhiêu bạc? Là tự ta thu hay sao?"

 

Ôn Noãn đã có đất phong, nhưng nàng không trực tiếp quản lý, chẳng qua thuế má thu được từ vùng đất đó sẽ có một phần thuộc về nàng. Chuyện này so với một quận chúa không có đất phong thì bổng lộc đã là rất nhiều rồi.

 

"Triều đình có luật lệ, để đảm bảo quốc khố đầy đủ, toàn bộ thuế má của thực ấp đều do triều đình thu nhận, sau đó mới chia lại ba phần cho chủ thực ấp theo tỷ lệ. Huyện Nam Ninh là một huyện nhỏ lại nghèo nàn, dân cư thưa thớt, thường xuyên xảy ra lũ lụt, thuế má một năm chẳng đáng là bao, mỗi năm cô có thể nhận được một hai nghìn lượng đã là nhiều lắm rồi."

 

Ôn Noãn: "... Vậy ra Hoàng thượng ban cho ta một nơi chẳng có chút béo bở nào sao?"

 

"Trong triều tuy có vài vị quận chúa, nhưng chỉ có mình cô là có đất phong. Dù sao cũng là một vùng đất, nếu cai quản tốt, thuế má tăng lên thì cô cũng sẽ nhận được nhiều bạc hơn." Nạp Lan Cẩn Niên lên tiếng an ủi.

 

Ôn Noãn gật đầu: "Lão nương nhất định sẽ khiến kinh tế nơi đó khởi sắc!"

 

Thật ra có vẫn còn hơn không, có một huyện trong tay thì sẽ có thêm rất nhiều khả năng.

 

Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, không nói gì thêm.

 

"Phủ Giang Hoài là đất phong của huynh à?"

 

Phủ Giang Hoài là phủ lớn thứ hai của Nạp Lan quốc, ngoài kinh thành ra thì đây chính là châu phủ giàu có và đông đúc nhất. Hoàng thân quốc thích đúng là ở một đẳng cấp khác biệt.

 

"Ừm." Nạp Lan Cẩn Niên tựa lưng vào vách xe, hờ hững trả lời.

 

"Vậy mỗi năm huynh nhận được bao nhiêu thực ấp?"

 

"Cũng không nhiều lắm, chắc tầm mấy ngàn vạn lượng thôi."

 

Của nàng là mấy nghìn lượng. Của hắn cũng là mấy nghìn, nhưng đơn vị lại là vạn lượng!

 

Không thể so sánh nổi, càng nghĩ càng thấy không muốn sống nữa.

 

Ôn Noãn vén rèm xe ngựa nhìn ra ngoài. Nàng cần hít thở chút không khí trong lành, ngắm nhìn trời xanh mây trắng, để thấy rằng cuộc đời này vẫn còn chút hy vọng.

 

Ôn Uyển bị hai người khiêng ra khỏi cung, sau đó bị vứt lại trước cửa cung để nàng ta tự tìm đường về.

 

Cách đó không xa, tiểu Chu thị và Ôn Ngọc đã đứng đợi từ lâu.

 

Bọn họ đang nóng lòng muốn biết Ôn Uyển rốt cuộc đã được ban thưởng những gì!

 

Ôn Uyển nén đau, cố giữ vẻ kiêu ngạo mà đứng dậy.

 

Thị lực của Ôn Ngọc khá tốt, vừa liếc mắt một cái đã nhận ra người đang được khiêng ra chính là Ôn Uyển.

 

"Mẫu thân, là tỷ tỷ!"

 

Hai người vội vàng chạy tới.

 

"Uyển nhi, con làm sao thế này?" Tiểu Chu thị thấy con gái mặc một bộ y phục trắng, nhưng trên mông lại thấm đẫm vết máu, bà ta sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy.

 

"Tỷ tỷ, Hoàng thượng có ban thưởng, phong tỷ làm Huyện chúa không?" Ôn Ngọc lại chẳng hề chú ý đến vết thương, chỉ vội vàng hỏi dồn.

 

Sắc mặt Ôn Uyển cắt không còn giọt máu, nàng ta còn chưa kịp nói lời nào đã đau đến mức ngất lịm đi.

 

"Uyển nhi!" Tiểu Chu thị nhanh tay đỡ lấy nàng ta.

 

Lúc này Ôn Ngọc mới phát hiện có chuyện không ổn!

 

"Mau, mau khiêng tỷ tỷ con đi tìm đại phu!"

 

Đúng lúc này, xe ngựa của Cần Vương phủ cũng vừa vặn đi ngang qua trước mặt bọn họ.

 

Ôn Ngọc vừa nhìn thấy gương mặt của Ôn Noãn liền thốt lên: "Mẹ, là Ôn Noãn!"

 

"Mau đi chặn xe ngựa lại!"

 

Ôn Ngọc đuổi theo, nhưng xe ngựa đã lập tức bỏ xa một đoạn.

 

Nàng ta đuổi theo gọi mãi mà xe vẫn không hề dừng lại.

 

Ôn Ngọc thở hổn hển chạy về: "Mẹ, cái con tai tinh kia thật là quá đáng! Thấy chết mà không cứu!"

 

Trong lòng tiểu Chu thị cũng hận thấu xương, nhưng bà ta càng đau lòng cho con gái hơn: "Đừng nói nữa, mau đưa tỷ tỷ con đi tìm đại phu trước đã!"

 

***

 

Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên trở về tới Vương phủ.

 

Hoàng thượng ban thưởng trăm lượng hoàng kim, lăng la tơ lụa cùng vô số vật phẩm quý giá khác. Vị thái giám đến truyền chỉ chính là Lý công công.

 

Sau khi Lý công công đọc xong thánh chỉ, ông ta cười híp mắt nói: "Chúc mừng Tuệ An quận chúa! Chúc mừng Thế Xương bá, Ngô phu nhân!"

 

Vị Tuệ An quận chúa này thật sự quá đỗi tài giỏi, mới chỉ nửa năm mà đã thăng liên tiếp ba cấp!

 

Chuyện này hoàn toàn có thể ghi danh vào sử sách!

 

Từ xưa đến nay, chưa từng có ai có thể tự mình từ một nông dân trở thành Huyện chúa rồi lên thẳng Quận chúa chỉ trong một thời gian ngắn như vậy.

 

Hơn nữa, chỉ bằng sức của một người mà khiến cho cả nhà đều được ban tước phong thưởng.

 

Đây đúng thật là một người làm quan, cả họ được nhờ!

 

Lý công công trong lòng vô cùng bội phục!

 

Ôn Gia Thụy cùng Ngô thị bị "chiếc bánh lớn" từ trên trời rơi xuống này làm cho ngây người, vẫn chưa kịp phản ứng lại.

 

Ôn Noãn mỉm cười nói: "Đa tạ Lý công công, vất vả cho ông đã phải đi một chuyến rồi!"

 

Ôn Noãn khẽ liếc mắt ra hiệu cho Linh Lan.

 

Linh Lan lập tức tiến lên, đưa cho Lý công công một túi tiền nặng trĩu.

 

Lý công công cười xua tay: "Không vất vả, không vất vả chút nào!" Ông ta thậm chí còn ước ngày nào cũng được đến đây truyền chỉ ấy chứ!

 

Lý công công không nhận túi tiền mà nói: "Tuệ An quận chúa, nếu người muốn ban thưởng cho tiểu nhân, thì cứ gửi cho tiểu nhân một hộp điểm tâm hoặc một giỏ rau xanh là được rồi!"

 

Hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng đã lâu, ông ta vốn chẳng thiếu bạc tiền.

 

Nhưng vì tuổi tác đã cao, lại phải đứng hầu hạ Hoàng thượng cả ngày lẫn đêm, nên cái thắt lưng già nua của ông ta phải chịu giày vò từ ngày này qua ngày khác.

 

Mỗi đêm nằm xuống, cả người ông ta đều cứng đờ, đau đớn vô cùng!

 

Thế nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi ăn điểm tâm cùng rau xanh của nhà Tuệ An quận chúa, ông ta lại cảm thấy thắt lưng không còn đau nữa!

 

Ôn Noãn mỉm cười: "Đây chỉ là chút tiền để công công mua rượu uống, còn rau dưa cùng điểm tâm tất nhiên cũng sẽ có phần của công công!"

 

Ôn Noãn nhìn sang Linh Lan: "Lấy cho Lý công công một giỏ rau cùng một hộp điểm tâm."

 

"Dạ." Linh Lan lập tức đi chuẩn bị.

Đề xuất Xuyên Không: Hôn Nhân Hợp Đồng: Ảnh Đế Yêu Thầm Tôi Mười Năm
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện