Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 658: Lòng người bạc bẽo

Ngô Tri Thu vội vã đón khách vào cửa: "Chị Lưu, mau vào nhà đi." Trời đã tối mịt, giờ này chị ấy đến chắc chắn là có chuyện chẳng lành.

Lão tam cũng lẻn vào hóng hớt, đã bao lâu rồi anh chưa được nghe chuyện thị phi nào ra hồn đâu.

Cô Lưu nhìn quanh căn nhà cũ của mình, mắt đỏ hoe. Hồi đó Tri Thu đã cất công đến khuyên nhủ mà sao mình lại không nghe cơ chứ.

Ngô Tri Thu thấy vậy, kéo cô Lưu vào phòng: "Có chuyện gì thế chị Lưu?"

Nước mắt cô Lưu lã chã rơi: "Tri Thu ơi, chị hối hận vì đã không nghe lời em."

"Sao thế, lại mâu thuẫn với con dâu à?"

Cô Lưu khóc không ngừng: "Không phải chuyện ngày một ngày hai, mà giờ chúng nó càng lúc càng quá quắt. Ở nhà con dâu, cháu nội chẳng ai thèm nói với chị một lời, thằng con trai cũng coi chị như người dưng nước lã. Chị hằng ngày làm osin cho chúng nó, bỏ tiền bỏ sức ra mà cuối cùng vẫn là sai à?"

Ngô Tri Thu thở dài, cũng chẳng biết nói gì hơn.

"Hai năm trước chị có ít tiền, định bụng mua hai gian nhà để cho thuê. Con dâu biết chị có tiền liền bảo muốn mua cửa hàng để sau này để lại cho con cái, rồi hỏi vay tiền chị. Chị nghĩ bụng, đằng nào tiền mình mua nhà cũng là để lại cho chúng nó, thế là đưa hết tiền cho chúng nó đi mua. Đến giờ cửa hàng chẳng thấy đâu, tiền trong tay cũng hết sạch, mà nhà cửa giờ thì càng không mua nổi nữa rồi."

Cô Lưu bịt miệng khóc nức nở. Chị hối hận quá, nếu hồi đó nghe lời Ngô Tri Thu không bán căn nhà này thì giờ đã có chỗ mà về, chẳng phải chịu nhục thế này.

"Chị Lưu, đừng khóc nữa, thế giờ chị tính sao?" Ngô Tri Thu biết tính cô Lưu vốn cứng cỏi, đến đây giờ này chắc chắn không chỉ để than vãn.

Cô Lưu lau nước mắt: "Chị có lương hưu, chị cũng chẳng phải dựa vào chúng nó mà sống. Ở cái nhà đó làm osin mà chúng nó còn chê chị thừa thãi, thế thì chị ra ngoài ở riêng. Chị định thuê một gian phòng, mua cái xe ba gác ra ga tàu, bến xe bán đồ ăn vặt. Nhưng ngặt nỗi tiền trong tay không đủ, định qua hỏi vay em một ít."

Mấy năm nay cô Lưu đã dốc sạch vốn liếng vào cái nhà đó, cả nhà ăn uống tiêu xài đều một tay cô chi trả, việc nhà cũng mình cô làm, thế mà cuối cùng lại nhận lấy kết cục này.

"Chị Lưu, một nghìn đủ không chị?" Ngô Tri Thu vội hỏi.

Cô Lưu gật đầu: "Đủ rồi, đủ rồi, thế là quá đủ rồi. Khoản tiền này chắc chị không trả nhanh được đâu."

"Không sao, em cũng chưa cần dùng đến tiền ngay, khi nào chị có thì trả." Ngô Tri Thu vội lấy tiền đưa cho cô Lưu.

Cô Lưu cầm xấp tiền, nước mắt lại rơi. Lúc khó khăn nhất, vẫn là người chị em cũ này giúp mình một tay.

"Chị tìm được nhà chưa, để em bảo bà Loa tìm giúp cho?" Ngô Tri Thu nắm tay cô Lưu an ủi.

"Không cần đâu, ban ngày chị tìm được rồi, ở gần bến xe, đi lại buôn bán cũng tiện." Cô Lưu đã đi tìm mấy ngày nay rồi, hôm nay tìm được chỗ ưng ý mới dám qua đây vay tiền.

"Thế thì tốt rồi, có việc gì cần giúp đỡ chị cứ lên tiếng nhé."

"Ừ, với các em chị không khách sáo đâu. Tri Thu à, chẳng ai dựa vào được đâu em ạ, chỉ có tiền là đáng tin nhất thôi. Đến lúc nào cũng phải nắm chắc đồ của mình trong tay, con cái cũng chẳng tin được đâu." Cô Lưu giờ mới thấm thía, trước đây cứ nhắc đến con trai là cô đầy tự hào, lại không ở chung nên quan hệ với con dâu cũng tạm ổn, giờ thì...

Ngô Tri Thu gật đầu: "Chị Lưu, đừng có buồn quá, chị có lương hưu thì sợ gì, chẳng làm gì cũng đủ cho chị sống rồi."

"Đủ sống thôi thì không được, chị phải tích ít tiền dưỡng già, chứ trông chờ vào cái thằng nghịch tử ấy thì thà trông vào chính mình còn hơn."

Hai chị em tâm sự một hồi, Ngô Tri Thu giữ cô Lưu ở lại ngủ một đêm. Cô Lưu cũng chẳng muốn về nhìn cái mặt nặng mày nhẹ của đám con cháu nữa nên ở lại xóm trọ luôn.

Sáng hôm sau, bà Loa và dì Viên sang tán dóc, nghe chuyện của cô Lưu mà ai nấy đều xót xa, đặc biệt là dì Viên, dì không có con nên chẳng có chỗ nào mà chịu nhục như thế.

Bà Loa hôm nay cũng chẳng đi đâu, ở lại giúp cô Lưu dọn dẹp căn phòng thuê. Lý Mãn Thương thì đưa cô Lưu đi mua xe ba gác, lò sưởi, nồi hấp và những đồ dùng cần thiết để buôn bán.

Mất một ngày trời, đồ đạc cũng mua hòm hòm, cô Lưu chỉ cần mua nguyên liệu là có thể dọn hàng ra bán được rồi.

Cô Lưu định giữ bà Loa và Lý Mãn Thương lại ăn cơm nhưng hai người từ chối rồi về luôn.

Cô Lưu ngồi trong căn phòng thuê lau nước mắt, quần áo bốn mùa của cô vẫn còn ở nhà con trai, cô phải về lấy lại.

Về đến nhà con trai, cả nhà bốn người Cao Quân đang ăn lẩu.

Cô Lưu vào nhà, con dâu liếc nhìn một cái, lườm Cao Quân một cái rồi lại tiếp tục ăn.

Cao Quân có chút ngượng ngùng: "Mẹ, mẹ ăn cơm chưa?"

Lòng cô Lưu đã nguội lạnh. Cô đi mấy ngày trời mà nó không hỏi cô đi đâu, chỉ hỏi ăn cơm chưa? Chắc là muốn cô bảo ăn rồi chứ gì.

"Mẹ ăn rồi, các con cứ ăn đi." Cô Lưu về phòng mình thì thấy đồ đạc của mình đã biến mất.

Cô ra phòng khách nhìn bốn người đang ngồi ở bàn: "Đồ của tôi đâu rồi?"

Cao Quân cười gượng: "Mẹ ơi, đồ đạc để ngoài ban công rồi ạ. Các cháu lớn rồi, ở chung với mẹ không tiện, sau này mẹ ra ban công ở được không?"

Nước mắt cô Lưu không kìm được mà rơi xuống. Ngoài trời gió tuyết mịt mù, ban công lại không có lò sưởi, bắt cô ra đó ở chẳng khác nào muốn cô chết cóng. Vốn dĩ cô định về lấy đồ rồi đi luôn, dù sao cũng là con trai mình, không muốn làm quá tuyệt tình để rồi mất mặt cả đôi bên.

Nhưng giờ xem ra, chỉ có mình cô là còn vương vấn tình mẫu tử.

"Cao Quân, mùa đông giá rét thế này mà ban công là chỗ cho người ở à? Anh muốn tôi chết cóng đúng không?"

"Mẹ ơi, ở ban công cũng là cực chẳng đã thôi. Các cháu mười mấy tuổi rồi còn ở chung một phòng với mẹ thì bất tiện quá, lại ảnh hưởng đến việc học hành của chúng nó, mẹ cũng phải thông cảm cho bọn con chứ." Con dâu đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, vừa ăn vừa nói.

Cô Lưu nhìn con trai.

"Mẹ, ban công thì hơi lạnh thật, hay là hằng ngày mẹ cứ đun hai cái túi chườm nóng để trong chăn là không lạnh đâu." Cao Quân hiến kế cho mẹ.

"Nước nóng không tốn than à? Mà có chết rét được đâu, đúng là làm bộ làm tịch." Con dâu lầm bầm một câu.

Cao Quân lườm vợ: "Im miệng đi."

Kẻ tung người hứng, cái trò này cô Lưu hai năm nay đã thấy quá nhiều rồi.

"Tôi không ở ban công nhà anh, tôi tự tìm được chỗ ở rồi." Cô Lưu thản nhiên nói.

Con dâu lập tức ngẩng đầu, mặt lộ vẻ vui mừng: "Mẹ ơi, cũng chẳng phải bọn con đuổi mẹ đi đâu, tại nhà mình chật chội quá, các cháu lớn rồi không tiện, mẹ ra ngoài ở riêng cho nó tự do tự tại."

Cô Lưu nhếch môi cười: "Ừ, tôi hiểu, tôi dọn đi."

Cao Quân cũng cười theo: "Mẹ ơi, bọn con không có ý đó đâu."

Cô Lưu giơ tay ngắt lời: "Cao Quân, hồi đó cũng chẳng phải tôi tự đòi đến đây ở, là anh cứ nằng nặc đòi tôi sang. Mấy chuyện đó giờ nói cũng chẳng ích gì. Ba nghìn đồng tiền bán nhà của tôi, cộng với bốn nghìn đồng anh chị lấy của tôi nữa, giờ trả lại cho tôi đi. Mấy năm nay lương hưu của tôi đều đổ vào cái nhà này rồi, coi như tôi trả tiền thuê nhà, cũng đừng có nghĩ là tôi chiếm hời của các người."

Con dâu sững người: "Mẹ, mẹ đòi nhiều tiền thế làm gì?"

Cô Lưu: "Đó là tiền của tôi, tôi muốn làm gì là quyền của tôi."

"Không phải, mẹ ơi, mẹ không cần phải làm thế đâu. Mẹ không muốn đi thì cứ bảo là không muốn đi, việc gì phải làm cái trò này. Là chính mẹ bảo muốn đi chứ bọn con có đuổi đâu." Con dâu đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

Cao Quân cũng hùa theo: "Mẹ, đây chính là nhà của mẹ, mẹ cứ ở lại đây."

Đề xuất Ngược Tâm: Tương Truyền Tình Ái Đã Từng Ghé
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay nha mọi người

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện