Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 660: Gieo nhân nào gặp quả nấy

Cô Lưu khoác bọc đồ lớn bước ra khỏi khu tập thể, lầm lũi đi về phía trạm xe buýt. Gió bấc thổi lồng lộng, tuyết tạt thẳng vào cổ, nước mắt cô Lưu đóng thành băng trên mặt.

Chân trượt một cái, cô ngã nhào xuống đất. Cô Lưu vùng vẫy mấy lần mà không đứng dậy nổi, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay vỡ òa, cô nằm ngay trên mặt đất mà khóc rống lên. Lúc chồng mất cô cũng không thấy khổ sở như lúc này.

Mấy người vừa xuống xe buýt thấy vậy vội chạy lại đỡ cô Lưu dậy.

"Ơ, chẳng phải chị Lưu đây sao? Đêm hôm thế này chị định đi đâu mà mang vác nặng nề thế?" Người nói là một ông cụ sống ở tầng trên nhà Cao Quân, thỉnh thoảng đi mua rau vẫn hay gặp nhau.

Cô Lưu lau nước mắt: "Cảm ơn bác, tôi đang vội ra bến xe, tôi đi trước đây."

Phủi phủi tuyết trên người, cô Lưu không nói thêm gì, lầm lũi đi tiếp.

"Đêm hôm khuya khoắt, trời lạnh thế này mà một mình khoác bọc đồ to tướng, không biết định đi đâu nhỉ." Một người giúp đỡ tò mò hỏi.

"Nghe tiếng khóc ấy thấy tội nghiệp quá."

"Ai bảo không phải chứ, chắc chắn là chịu uất ức gì lớn lắm. Bác ơi, bác quen bà ấy à?"

Mấy người nhìn về phía ông cụ.

Ông cụ chắp tay sau lưng đi về nhà, đi ngang qua tầng nhà Cao Quân, ông liếc nhìn vào trong một cái.

"Bố về rồi ạ, sao hôm nay bố về sớm thế? Con đang định tí nữa ra đón bố đây." Thằng con trai tiến lại đón lấy mũ lông của ông cụ. Ông cụ mỗi tuần đều đi tụ tập với mấy ông bạn già một lần.

"Nhà thằng Tiểu Cao có chuyện gì thế?" Ông cụ vừa cởi áo bông vừa hỏi con trai. Con trai ông chính là lãnh đạo của Cao Quân.

"Con không biết, sao thế bố?" Thằng con ngạc nhiên hỏi.

"Lúc nãy bố về, thấy mẹ thằng Tiểu Cao khoác bọc đồ to đùng, nằm bệt dưới đất khóc hu hu, khóc thảm thiết lắm. Bố đỡ bà ấy dậy xong bà ấy đi ra trạm xe buýt rồi." Ông cụ ngồi xuống ghế sofa, bà cụ bưng ra một ly nước nóng.

"Chị Lưu mẹ thằng Tiểu Cao là người tốt lắm đấy, chẳng bao giờ thấy nghỉ tay, bận rộn suốt ngày, sao anh không hỏi cho rõ?" Bà cụ hỏi ông cụ.

"Người ta không nói thì tôi hỏi kiểu gì, tôi có phải mấy mụ đàn bà các bà đâu. Ngày mai anh hỏi thằng Tiểu Cao xem sao, người già hằng ngày vất vả chăm lo cho gia đình không dễ dàng gì đâu." Ông cụ dặn dò con trai. Thời này, mâu thuẫn gia đình cũng là việc mà đơn vị cần giúp đỡ điều hòa.

"Con biết rồi ạ." Con trai ông cụ đáp lời.

Sáng hôm sau, ông cụ và bà cụ xuống lầu mua đồ ăn sáng, đã thấy mấy người hàng xóm đang xì xào bàn tán dưới lầu.

"Các bà xem cái vợ chồng nhà thằng Tiểu Cao kìa, trông thì ra dáng người mà lại bắt bà già ra ban công ở. Cái ban công ấy mùa hè thì nắng cháy da, mùa đông thì lạnh thấu xương, chỗ đấy mà là chỗ cho người ở à?" Bà hàng xóm sát vách nhà Cao Quân đầy vẻ khinh bỉ nói.

"Đêm qua tôi nghe thấy nhà chúng nó ầm ĩ lên, hai vợ chồng lấy hết tiền của chị Lưu, chị ấy đòi mà chúng nó không trả." Bà hàng xóm cách đó mấy nhà cũng góp chuyện, bà này nghe ngóng được nhiều nhất vì đã ghé tai vào khe cửa nhà người ta mà nghe.

"Thật á? Thế thì đúng là đồ súc sinh rồi."

"Đêm qua chị Lưu nói mấy câu trong phòng, tôi nghe lén mà cũng phát khóc theo. Đừng có móc hết tim gan cho con cái, vô ích thôi." Người nói tặc lưỡi xót xa.

Mấy người hóng hớt khác sốt ruột: "Nói gì thế, kể mau cho bọn tôi nghe với."

Thế là bà kia thuật lại đại khái những lời cô Lưu nói đêm qua.

"Mẹ kiếp, đúng là không phải người mà. Nhìn hai cái thằng nghịch tử nhà tôi, chắc chắn chúng nó cũng đang tính toán tôi như thế đấy!"

"Ôi trời ơi, nghe mà nghẹn hết cả họng."

Ông cụ bà cụ nghe xong đầu đuôi câu chuyện, bà cụ tức đến run người: "Ông bảo thằng con mình có khi nào cũng nghĩ như thế không? Chẳng qua vì lương hưu hai đứa mình cao, còn có giá trị lợi dụng nên chúng nó mới nhịn đấy?"

Ông cụ... "Con mình thế nào bà chẳng biết, đừng có vơ vào mình."

"Đến lúc chỉ còn lại một người mới biết chúng nó là sói hay là cừu. Sau này lương hưu hai đứa mình đừng có đưa cho chúng nó nữa, tự mình giữ lấy, phải để lại đường lui cho mình."

Chỉ trong một buổi sáng, cả khu tập thể nhà Cao Quân, các cụ già đều rục rịch đòi để lại đường lui. Về nhà là mặt nặng mày nhẹ với con cái, đứa đòi tiền dưỡng già, đứa đòi lại tiền bao năm nay đóng góp vào nhà, ai nấy đều muốn tự giữ tiền, chẳng còn tin tưởng con cái nữa.

Cao Quân đi làm, cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình đều rất lạ lùng.

Lãnh đạo gọi gã vào văn phòng, mắng cho một trận té tát. Cơn giận vì bị bố mẹ nghi ngờ sáng nay đều trút hết lên đầu Cao Quân, tự dưng trong nhà nảy sinh hiềm khích.

Cao Quân bị mắng cho vuốt mặt không kịp, vội vàng đi tìm cô Lưu, định đón cô về khu tập thể để "hiếu thuận" nhằm cứu vãn hình ảnh.

Nhưng gã hoàn toàn không biết cô Lưu dọn đi đâu. Biết thế đêm qua không đưa mật khẩu cho cô vội.

Gã tính cô Lưu cũng chẳng có người thân nào, em gái thì lấy chồng xa, không thể qua đó được, thế thì chỉ có thể là về xóm trọ cũ thôi.

Cao Quân đạp xe hùng hục về xóm trọ, dọc đường ngã mấy lần, khó khăn lắm mới đến nơi thì thấy cổng sau khóa chặt, không có ai.

Gã không quen Tưởng Phấn ở sân trước, bèn ghé mắt qua cửa sổ thấy bác Cát đang nằm khểnh xem tivi, gã vội vào nhà: "Bác Cát ạ."

Bác Cát thấy là Cao Quân, cũng chẳng thèm ngồi dậy: "Tiểu Quân à, mấy năm rồi không gặp, cháu đến đây có việc gì?"

"Bác Cát, mẹ cháu có về đây không ạ?" Cao Quân xoa xoa tay.

Bác Cát lắc đầu: "Mẹ cháu hồi mùa hè có về một lần, lâu rồi không thấy. Sao lại đến đây tìm mẹ?"

Cao Quân: "Dạ không có gì, mẹ cháu bảo về đây thăm mọi người, cháu đi ngang qua nên ghé đón mẹ về luôn. Chắc là trời lạnh quá nên mẹ không đến, thế thôi cháu về đây ạ."

"Ngoài trời lạnh lắm, bác thì sức khỏe không tốt, Tiểu Quân à, bác không tiễn cháu được nhé." Bác Cát vẫn nằm im, nhìn Cao Quân đi ra ngoài.

Đợi Cao Quân đi rồi, bác Cát mới cười mỉa. Gấp gáp tìm mẹ thế này, chắc chắn là bị đơn vị gây áp lực rồi. Mẹ không giúp gã thăng quan tiến chức được, nhưng không bằng một câu nói của lãnh đạo đâu.

Cao Quân chạy đôn chạy đáo khắp phố phường, tìm cả ngày cũng không thấy. Tối đến lại qua hỏi Ngô Tri Thu và bà Loa.

Cả hai đều đồng thanh bảo không thấy, hôm nay đúng là không thấy thật.

Cao Quân vừa tức vừa cuống, tìm hai ngày không thấy, đồng nghiệp trong đơn vị bắt đầu có lời ra tiếng vào. Hai ngày nay các cụ già trong khu tập thể đồng loạt "khởi nghĩa", đứa đòi tiền dưỡng già, đứa đòi lại tiền bao năm nay tiêu cho gia đình, ai nấy đều đòi tự giữ tiền, chẳng còn chút tin tưởng nào vào con cái nữa.

Cao Quân đành cắn răng giải thích với lãnh đạo rằng mẹ gã về nhà cũ rồi, muốn ở riêng cho thoải mái chứ không có giận dỗi gì cả.

Lãnh đạo cười như không cười nhìn Cao Quân. Ông con trai hiếu thảo này hai ngày nay bị bà già nghi ngờ là đang diễn kịch để chiếm tiền, ông bảo ông có thể không giận sao được.

Nhưng đây cũng chẳng phải vấn đề nguyên tắc gì, lãnh đạo cũng không làm gì được Cao Quân, bèn cho gã về.

Cao Quân tức nổ đom đóm mắt, về nhà đóng cửa lại mắng vợ một trận lôi đình.

Vợ gã tức mình dắt con về nhà ngoại luôn.

Cô Lưu ngày hôm sau đã đi rút hết tiền ra gửi lại vào sổ mới, rồi đem tiền của Ngô Tri Thu đi trả.

Nghe nói Cao Quân đang tìm mình, cô biết ngay là có chuyện gì. Chắc chắn là ông cụ đỡ cô hôm đó về nói gì với con trai rồi, nếu không thì cái thằng con chỉ mong cô biến đi cho rảnh nợ kia sao có thể tìm cô nhanh thế được.

Cô Lưu chẳng thèm quan tâm, dặn Ngô Tri Thu đừng có để ý đến Cao Quân. Cô mặc thật ấm, ra trước cổng bến xe bán bánh bao, trứng trà.

Người buôn bán nhỏ lẻ không ít, nhưng đồ của cô Lưu làm thơm nức mũi, buôn bán rất chạy. Từng tờ tiền lẻ nhét vào túi, cô Lưu cảm thấy một sự an tâm và vững chãi đã mất đi từ lâu.

Đề xuất Cổ Đại: Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay nha mọi người

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện