Mụ già họ Hoàng nói xong, cứ thế nghênh mặt đứng chờ ở cửa. Cái đồ rẻ tiền, hồi nhỏ để nó chạy thoát, giờ đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay bà ta.
Mấy người đứng chờ ở cửa hồi lâu, trong viện chẳng có động tĩnh gì.
"Bà nó ơi, con cả nó cứng lông cứng cánh rồi, đến tôi nó còn chẳng nhận, chắc là không ra đâu." Lão Hoàng ngượng nghịu nói.
"Cái đồ rác rưởi, phản rồi!" Mụ già họ Hoàng tức đến nhảy dựng lên, đập cửa rầm rầm.
Giang Phân thở dài, tìm hai cục bông nhét chặt vào tai.
Mấy người nhà họ Hoàng thay phiên nhau đập, cánh cửa bị đập kêu thình thình. Mụ già họ Hoàng ngồi bệt trước cổng, vừa khóc vừa gào, kể lể họ lặn lội đường xa đến mà đứa con gái bất hiếu không cho vào cửa.
Hàng xóm xung quanh không ít người ra xem náo nhiệt. Mụ già thấy người đông lại càng hăng máu, kể lể họ đã vất vả nuôi nấng con gái thế nào, giờ con gái có bản lĩnh rồi là đá họ đi ngay, một mình hưởng phúc ở thành phố, mặc kệ cha mẹ ở quê đói rách.
Những người hàng xóm ở nhà đa phần là người già đã nghỉ hưu, nghe mụ già khóc lóc, ai nấy đều liên tưởng đến bản thân mình, không khỏi nảy sinh lòng đồng cảm với đôi vợ chồng già này.
Mụ già thấy dư luận đang nghiêng về phía mình, diễn càng hăng hơn. Nhưng bất kể bên ngoài ồn ào thế nào, trong viện vẫn im hơi lặng tiếng.
"Bà chị ơi, chắc trong viện không có ai đâu, đợi lúc tan làm mọi người về rồi hãy quay lại, chúng tôi nhất định sẽ nói giúp bà chị." Hàng xóm khuyên nhủ.
Mụ già họ Hoàng thấy tình thế đang tốt, sao nỡ bỏ qua: "Vừa nãy trong viện vẫn có người nói chuyện mà, tôi vừa bảo tìm con gái là im bặt luôn. Cái đứa bất hiếu đó chắc chắn đang trốn ở trong, cố ý để hai thân già này chết rét ở ngoài đây."
"Trên đời làm gì có cha mẹ nào sai, làm thế này là quá đáng quá, không sợ người ta cười cho thối mũi à."
"Ai mà chẳng có lúc già. Sao có thể đối xử với cha mẹ mình như thế, đến cửa cũng không cho vào?"
"Liệu có ẩn tình gì không?"
"Ẩn tình gì thì cũng là người sinh ra nuôi lớn mình, không nên để cha mẹ đứng ngoài trời lạnh thế này."
Hàng xóm láng giềng vốn không biết Tần Thục Phấn là ai, họ gọi Đại Lạt Bả quen rồi, không biết tên thật của cô.
Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản họ thực thi "công lý", giúp đập cửa.
Cánh cửa bị đập rầm rầm hồi lâu, không ít hàng xóm không chịu nổi cái lạnh đã đi về. Nhà họ Hoàng càng thêm điên tiết, ra sức đập mạnh hơn.
Chỉ nghe thấy mấy tiếng "rắc rắc", bụi đất từ trên cánh cửa rơi xuống lả tả. Mấy người hàng xóm còn lại sợ quá chạy mất dép, lỡ đập hỏng cửa nhà người ta thì chắc chắn chẳng có kết quả tốt đẹp gì.
Mấy anh em nhà họ Hoàng nhìn mụ già.
Mụ già họ Hoàng chống nạnh, lý lẽ hùng hồn: "Đập! Hỏng thì thôi, ai bảo chúng nó không mở cửa cho chúng ta!"
Lão Hoàng vẫn còn chút lý trí: "Bà nó ơi, cái viện này không phải chỉ có một nhà, đập hỏng bắt chúng ta đền thì sao?"
"Đền? Đền cái quần đùi bà nội chúng nó ấy! Cái đồ nhát chết này, đi một chuyến mà chẳng xơ múi được gì, lủi thủi đi về cho phí tiền tàu xe à? Cái tường này có phải dỡ ra tôi cũng phải vào cho bằng được." Mụ già họ Hoàng cực kỳ ngang ngược. Hồi nhỏ để con ranh đó chạy thoát, giờ tìm thấy rồi thì tuyệt đối đừng hòng thoát khỏi tay bà ta.
Mấy anh em nhà họ Hoàng nhận được lệnh của mẹ, càng thêm hăng hái. Một lát sau, chỉ nghe thấy một tiếng "ầm" cực lớn, cánh cửa cùng với cái mái che bên trên đổ sập xuống, trong viện rung chuyển như có động đất.
Giang Phân tức đến mức tim đập loạn xạ. Cô vớ lấy con dao phay, khóa chặt cửa phòng rồi lao ra ngoài.
"Cướp! Có cướp! Cướp của giết người đây!" Tiếng hét thất thanh của Giang Phân vang vọng khắp ngõ nhỏ. Những ai đang ở nhà đều vội vàng vác gậy gộc lao ra. Ban ngày ban mặt mà có kẻ dám ngang nhiên cướp bóc sao?
Mụ già họ Hoàng giẫm lên cánh cửa đổ nát, được hai thằng con trai dìu vào viện: "Cái viện này được đấy."
Giang Phân... Cái mụ già không biết xấu hổ này, chắc tưởng cái viện này là của nhà mụ rồi chắc.
"Cướp! Cướp đây!" Giang Phân vung dao phay lao thẳng về phía mụ già họ Hoàng.
Mụ già sợ quá vội vàng né sang một bên, hai gã đàn ông cũng cuống cuồng tránh ra. Võ công có cao đến mấy cũng sợ dao phay mà.
Giang Phân vốn không định chém người thật, cô cầm dao phay chạy thẳng ra khỏi khu tập thể: "Cướp! Cướp!", vừa chạy vừa hét.
Không ít người cầm gậy gộc chạy tới, thấy cô gái trẻ vội hỏi: "Cướp ở đâu?"
Giang Phân chỉ vào khu tập thể: "Bọn chúng đập nát cửa viện rồi, vào là cướp luôn, mọi người cẩn thận đấy."
"Quá láo xược! Ban ngày ban mặt dám đến cướp, không còn vương pháp nữa rồi!" Thời buổi này mà có kẻ dám ngang nhiên cướp bóc như vậy, mọi người liền vây quanh khu tập thể, Giang Phân thì chạy thẳng lên đồn công an.
Công an nhận được tin báo, toàn bộ lực lượng trang bị vũ khí đầy đủ xuất quân, tiến thẳng về khu tập thể.
Giang Phân ngồi ở đồn công an thở hổn hển, cô sợ muốn chết. Lỡ nhà họ Hoàng không cho cô ra ngoài thì sao, đám người đó căn bản chẳng có lý lẽ gì.
Một lát sau, cả bốn người nhà họ Hoàng đều bị áp giải về đồn, miệng không ngừng kêu oan, bảo họ chỉ đến tìm con gái.
Có ai đi thăm thân mà lại dỡ luôn cửa nhà người ta không? Công an mặt lạnh như tiền tống cả bốn người vào phòng giam.
Giang Phân kêu đau bụng, công an biết cô đang mang thai nên vội vàng đưa đi bệnh viện.
Mọi người ở khu tập thể về đến nơi, thấy cánh cửa nằm chỏng chơ dưới đất đều giật mình kinh hãi.
Bạch Tiền Trình như điên lao vào viện, thấy cửa phòng mình khóa chặt, vội hỏi những người đang xem náo nhiệt.
"Có cô vợ trẻ chạy ra ngoài rồi, chắc là ở đồn công an."
Bạch Tiền Trình chạy thục mạng lên đồn công an. Bác Cát vội hỏi chuyện gì xảy ra, sao cửa lại đổ thế này?
Mấy người hàng xóm ngượng nghịu kể lại chuyện xảy ra ban ngày. Ban đầu họ cứ tưởng là cha mẹ đúng, nhưng trong viện căn bản không có ai, chỉ có một cô vợ trẻ, chắc chắn là bị dọa sợ quá không dám mở cửa. Họ cũng thấy gia đình này quá quắt thật, sao có thể dỡ luôn cửa nhà người ta như thế, không tìm thấy người thì đợi lúc khác quay lại.
Bác Cát và mọi người lại vội vàng chạy lên đồn công an. Bạch Tiền Trình nghe tin vợ nằm viện, công an trấn an bảo không có chuyện gì lớn, cần tĩnh dưỡng vài ngày, theo dõi ở bệnh viện là về được, nhưng Bạch Tiền Trình vẫn sợ đến hồn xiêu phách lạc, chân tay bủn rủn, mặc kệ tất cả chạy thẳng đến bệnh viện. May mà Giang Phân không sao, chỉ là chạy gấp quá nên hơi bị xóc hông thôi.
Bác Cát và mọi người kiên quyết yêu cầu phải trừng trị nghiêm khắc đám người này và bắt bồi thường cánh cửa.
Nhà họ Hoàng nghèo rớt mồng tơi, tiền tàu xe còn phải chắt bóp mãi mới đủ, lấy đâu ra tiền đền cửa. Họ định bắt Đại Lạt Bả đền, nhưng công an lần trước đã theo lão già này đến khu tập thể, sự việc đã rõ rành rành, chẳng liên quan gì đến người ta cả, mắc mớ gì bắt người ta đền. Tội gây rối trật tự xã hội, phá hoại tài sản của người khác, thông báo về địa phương, cả bốn người bị đưa đi lao cải.
Hai đứa con gái ở quê nhận được thông báo của đồn công an, trực tiếp bảo họ không quản nổi, bản thân họ trên có già dưới có trẻ sống còn chật vật, lấy đâu ra tiền dư mà lo cho nhà ngoại. Lúc đi hưởng phúc có thấy bảo mang họ theo đâu.
Thế là, cả gia đình bốn người nhà họ Hoàng được đưa đi cải tạo một cách "đoàn viên".
Đại Lạt Bả nghe được tin này thì thở phào nhẹ nhõm, lòng dạ nhẹ nhõm hẳn ra. Kẻ xấu thì phải bị trừng phạt.
Cô định bỏ tiền sửa cửa cho cả viện, nhưng bác Cát và mọi người không chịu, mấy nhà cùng chia nhau tiền. Cánh cửa vốn rất chắc chắn, không hỏng hóc gì, chỉ có cái mái che bị sập, mỗi nhà góp vài tệ là sửa lại như mới.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trọng Sinh Gả Cho Tam Thúc
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người