Xe quân dụng kín mui phụ trách thôn gặp nạn số 7 dừng lại. Hơn mười tân binh cùng huấn luyện viên nhanh chóng lao về phía thôn trang đã biến thành phế tích. Có người phụ trách tìm kiếm vị trí người gặp nạn, có người phụ trách đào bới cứu hộ, có người phụ trách dựng trạm trị liệu tạm thời ở bên cạnh…
Mọi thứ đều được tiến hành trong bầu không khí khẩn trương và nặng nề, đâu vào đấy, vô cùng trật tự.
Rất nhanh đã có người cõng người đàn ông đang quỳ sụp trên đống phế tích lên, vừa đưa đến trạm trị liệu vừa kiên nhẫn hỏi han tình hình. Một nhóm khác lập tức đào bới lớp bùn đất dày nặng, bắt đầu tìm kiếm để cứu vợ con và cha mẹ của hắn.
Người đàn ông ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, nước mắt không kìm được tuôn rơi. Người đàn ông thô kệch hơn ba mươi tuổi, vốn được coi là trụ cột gia đình, lần đầu tiên khóc như một đứa trẻ.
“Xin các anh… xin các anh mau cứu họ…”
“Xin anh yên tâm.” Trịnh Chung – người đang cõng hắn – nghiêm túc nói, “Đây là trách nhiệm...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 151 đến hết truyện với 50 linh thạch
[Trúc Cơ]
Thấy nụ cười "không đứng đắn" là bt r:))
[Trúc Cơ]
S mấy chương này qt quó;_)
[Trúc Cơ]
Trả lờichắc đang bận thi thì phải
[Trúc Cơ]
Ụa Ngư, s iem lôi hết mấy đứa mất não vào nhà vs r giec 😭 bt là nó...nhg buồn cười vl:))
[Trúc Cơ]
Ê thật sự có cái dạng ng ấy trong Trai Giới Sở???
[Trúc Cơ]
Thực sự là Kỳ tích=)) Dạ muốn vượt ngục cái là cả đám ùa vào đòi giúp:)
[Trúc Cơ]
Từ viện trưởng bệnh viện tâm thần thăng cấp thành bệnh nhân tâm thần he=))))
[Trúc Cơ]
Thế là hết quyển 1 roài, shhhh
[Trúc Cơ]
Tr ơi, đọc cái chân tướng mà sốc:_)
[Trúc Cơ]
Dạ vả mặt đội trưởng dữ=)))
[Trúc Cơ]
Nghệ Ngữ khổ vl:)) từ ngày bị nhét sao vào đầu thì ảnh đòi đi bắt sứa...