Chương 95: Em cứ việc hành hạ anh đi (Phiên bản rút gọn)
Lục Tiến Dương vứt quân phục xuống đất, bước tới gần người phụ nữ trên giường - người với gương mặt trắng như trăng sáng, đôi môi đỏ rực như lửa, xinh đẹp như bông hoa quý. Anh cúi người, bàn tay nóng bỏng nhẹ nhàng đặt lên cổ tay trắng nõn của cô, nắm lấy rồi đẩy tay cô lên đầu...
– Lục... Lục... Tiến... Dương...
Ôn Ninh đỏ ửng hai má, gương mặt ướt đẫm như cánh hoa mẫu đơn bị mưa làm ướt. Đôi tay mảnh mai khẽ níu lấy tóc của Lục Tiến Dương, toàn thân cô run nhẹ.
Lục Tiến Dương thở gấp, cúi xuống hôn cô một lúc rồi đứng thẳng người, nhìn xuống cô bằng ánh mắt mờ ảo như sương mù, tựa như sắp chuyển thành cơn mưa rơi xuống người cô: “Ninh Ninh.”
“Ngoan nào, đừng khóc.” Giọng anh trở nên khàn đặc, nâng tay vuốt ve khuôn mặt cô đầy yêu thương.
Ôn Ninh nóng bừng mặt, cắn môi, giọng nói nhẹ nhàng: “Em... em không khóc, chỉ là...”
Cô vốn nhạy cảm, phản ứng mạnh hơn người khác thôi.
Lục Tiến Dương mắt tối sâu, bàn tay mạnh mẽ nắm chặt cô: “Là gì nào?”
“Không có gì hết, chỉ là... anh làm em đau...” cô ấp úng.
...
...
Khi Ôn Ninh tỉnh dậy, trời đã tối mịt.
Cô ngồi dậy, phát hiện mình vẫn ở phòng Lục Tiến Dương, đèn trong phòng vẫn sáng, anh thì không có mặt.
Đang định xuống giường xem xét tình hình, Lục Tiến Dương bước vào, tay bưng một tô mì trứng cà chua nóng hổi.
Anh mặc áo ba lỗ và quần đùi, vai rộng, chân thon dài, thân hình khỏe mạnh tuyệt đối hiện rõ. Anh đặt tô mì lên bàn học, quay nhìn cô trên giường: “Đói rồi chứ? Anh nấu mì cho em, dậy ăn chút rồi ngủ tiếp nhé.”
Ôn Ninh đứng xuống giường, vừa chạm chân tới đất thì đầu gối mềm oặt.
Cô kéo vạt áo dài, làn da trắng ngần, đỏ hồng tựa như hoa mận. Cô nhìn Lục Tiến Dương với ánh mắt u sầu giống như đang trách móc: “Xem kìa, anh làm tôi thê thảm thế này đây.”
Lục Tiến Dương giọng đầy thương cảm: “Xin lỗi em, lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Ôn Ninh giả vờ giận dỗi liếc anh một cái rồi thả tay anh ra: “Đừng hòng, không có lần sau đâu.”
Cô thật ngốc khi còn thương hại và giúp anh, ai ngờ anh còn có sức bền không bình thường.
“Cô nhỏ vô tình.” Lục Tiến Dương giọng trầm dần, cổ họng rung lên, không biết ai mới là người ôm anh không buông lúc nãy.
Ôn Ninh vô tình mỉm cười với anh: “Lục Tiến Dương, em đói rồi, muốn ăn mì.”
Hương vị mì trứng cà chua trên bàn làm cô không thể không chú ý.
Lục Tiến Dương sợ cô tỉnh dậy là lại đói, nên vừa ngủ dậy đã chạy vào bếp nấu đồ ăn cho cô.
Ôn Ninh chân mềm không muốn xuống giường, đôi mắt long lanh nhìn Lục Tiến Dương.
Ý cô nói rõ ràng không muốn cử động, nhưng thật sự cô đói.
Lục Tiến Dương chẳng hề cau mày, liền bước đến bàn, cầm tô mì rồi ngồi xuống bên giường, dùng một tay giữ tô, tay còn lại dùng đũa gắp mì cho cô ăn.
Ôn Ninh mỉm cười nhẹ, mở miệng đón lấy, thảnh thơi tận hưởng sự chăm sóc ngọt ngào này.
Sau khi ăn nửa tô mì, cô cảm thấy no, lúc anh tiếp tục cho ăn thì cô khép chặt môi, lắc đầu: “Không muốn ăn nữa.”
“Ngoan, ăn thêm vài miếng đi, trưa em ăn ít mà, nhìn đã gầy đi nhiều rồi.” Lục Tiến Dương nhẹ nhàng dỗ dành, lại gắp một miếng mì đút cho cô.
Buổi trưa trong phòng ký túc, Ôn Ninh ăn rất ít, phần lớn được Lục Tiến Dương ăn giúp.
Nghe anh nói cô gầy, cô bĩu môi không phục: “Gầy gì, chỗ cần mỡ có thịt là được rồi.”
Lục Tiến Dương bất giác run tay, một ít mì lại rơi trở lại tô, ánh mắt anh không thể kiềm chế mà nhìn xuống trước ngực cô.
Phải nói thật, thịt cô thực sự tập trung đúng chỗ cần thiết.
Đặc biệt là... khiến anh không thể cưỡng lại, như một đứa trẻ đói om.
Nghĩ đến đó, Lục Tiến Dương lại cảm thấy cơ thể cứng như tường đồng thành sắt, hàm răng căng cứng, mạch máu nổi rõ.
Anh khổ sở mới dừng cơn nóng lòng và ăn hết tô mì, sau đó Ôn Ninh nói muốn xuống tắm.
Chân cô đau, Lục Tiến Dương liền ôm cô bằng một tay xách cô xuống cầu thang, tay còn lại cầm chậu mặt đựng quần áo sạch và khăn tắm cho cô.
Ôn Ninh treo mình trên một cánh tay anh, đầu ngón tay thỉnh thoảng véo vào bắp tay cứng chắc của anh, phát hiện không thể véo được, mắt cô lấp lánh, ngưỡng mộ nhìn anh: “Lục Tiến Dương, anh giỏi thật, chỉ một tay thôi cũng ôm được em.”
Nói xong còn nhón vào khóe môi anh hôn nhẹ.
Rồi còn hôn lên cổ họng anh.
Lục Tiến Dương người như thép bị cô làm mềm, thở khó nhọc nói: “Em cứ việc hành hạ anh đi.”
Ôn Ninh cười rúc vào cổ anh, cả người rung lên vì vui sướng.
Cô muốn xem anh chịu đựng được bao lâu, nếu là thời hiện đại hay kiếp sau thì chuyện tình yêu kiểu này lâu rồi có lẽ đã vượt quá giới hạn rồi, nhưng Lục Tiến Dương thật sự kiên nhẫn vượt ngoài mong đợi.
Cô đã chủ động cưỡi lên eo anh, vặn vẹo đủ kiểu, dù nóng bỏng tới thế mà anh vẫn kiềm chế, kiên quyết giữ giới hạn.
Ôn Ninh ngưỡng mộ anh vô cùng.
Cũng xem như anh là người đàn ông tốt.
Ít nhất là người có trách nhiệm, không bao giờ qua giới hạn trước hôn nhân.
Ôn Ninh tắm xong đi ra, Lục Tiến Dương mới vào tắm.
Cô ngồi trên sofa phòng khách đợi anh cùng lên phòng, nhưng đợi mãi không thấy anh ra, đành phải vào phòng tắm tìm.
Thấy chàng trai cao gần 1m8 đang cúi trước chậu giặt, vẻ mặt chăm chú, môi mỏng mím chặt, đôi tay vò nát áo lót của cô, miếng vải nhỏ như bàn tay bị anh nhào nặn từ trong ra ngoài, sau đó đưa dưới vòi nước rửa sạch bọt.
Anh tiếp tục giặt quần lót cho cô.
Rồi giặt cả áo dài.
Từng bộ quần áo sạch sẽ được anh treo lên dây phơi, dùng kẹp cố định.
Ôn Ninh đứng bên cạnh thấy vừa chạnh lòng vừa xúc động.
Cô biết Lục Tiến Dương đối xử với mình tốt, nhưng không ngờ lại tốt tận tình đến mức không sót cái gì.
Cùng nhau, cô chẳng cần động tay vào việc gì.
“Ninh Ninh? Sao em lại ra đây rồi?” Lục Tiến Dương vừa treo áo, vừa ngước mắt nhìn cô đang đứng không xa, ánh mắt long lanh nhìn anh.
Ôn Ninh giọng dịu dàng: “Anh tắm xong chưa? Tắm xong mình cùng lên trên phòng ngủ nhé.”
Đề xuất Bí Ẩn: Hoa Hướng Dương Trong Lửa