【 Nhóc con của tôi cười rồi, nhóc con đã biết cười nhiều hơn rồi. 】
【 Viện trưởng hơi thảm, ông ấy vẫn chưa biết bây giờ đã là tận thế, còn muốn đến đồn cảnh sát tìm kiếm sự giúp đỡ. 】
【 Không phải là không dám nghĩ theo hướng đó, nhưng chuyện gì cần biết thì vẫn phải biết thôi. 】
Sáng sớm.
Một bức tường của nhà gỗ bị Bạch Sư húc đổ, mặt trời nhô lên, ánh nắng chiếu thẳng vào mặt Tô Tử An.
Mí mắt Tô Tử An khẽ nhúc nhích.
Chậm rãi mở mắt ra, Tô Tử An phát hiện mình đang lún sâu trong một đống lông trắng. Đống lông ấy còn đang chuyển động, phập phồng theo nhịp thở.
Thứ gì thế này?
Tô Tử An theo bản năng lùi ra xa một chút.