Cố Thiệu Nguyên nói vậy nhưng không hề ghét bỏ, lấy khăn lau nước miếng cho Cố Hi Duyệt trước.
Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong, Cố Thiệu Nguyên cùng Thiệu Thừa An đi học.
Đi trên đường, Cố Thiệu Nguyên giơ bàn tay trái lên: "Thiệu Thừa An cậu thấy chưa? Trên tay tôi hôm nay có nước miếng của cháu gái tôi đấy."
Thiệu Thừa An vô cùng cạn lời: "Nước miếng thì có gì mà khoe."
Cố Thiệu Nguyên: "Thế cậu có không? Cậu có nước miếng của cháu gái cậu không?"
Thiệu Thừa An: ...
Đúng là biết khoe thật đấy!
Vốn dĩ lúc sáng đi học thời tiết còn khá tốt, đến hơn mười giờ trưa, trời lại u ám, tiếp tục đổ mưa.
Thẩm Kim Hòa nhìn ra ngoài: "Cơn mưa này xem chừng không giống như sắp tạnh."
Khương Tú Quân gật đầu: "Xem ra là vậy, cũng không nhỏ đâu, chẳng biết mưa đến bao giờ."
Thẩm Kim Hòa nghĩ đoạn: "Lát nữa con đạp xe mang cơm trưa cho Thiệu Nguyên và Thừa An vậy, hai đứa nó cũng không mang áo mưa, ăn ở trường luôn, trưa nay đừng về nữa, con mang cả áo mưa qua cho chúng."
Đỗ Quyên nói: "Em dâu, hay là để chị đi cho, trời đang mưa thế này, em đừng để bị ướt."
Thẩm Kim Hòa cười nói: "Chị dâu, em cũng không phải nấu cơm, cũng chẳng làm gì, để em đi cho. Hơn nữa chị cũng không biết đi xe đạp, đi đi về về mất nhiều thời gian lắm. Sau này chị cũng học đi xe đạp đi, đơn giản lắm."
Nếu Cố Đồng Uyên hay Thiệu Thừa An có nhà thì không cần Thẩm Kim Hòa đi đưa cơm, hai người họ hôm nay trưa đều không về nhà.
Cơm trưa hôm nay đã được nấu xong từ sớm, Thẩm Kim Hòa xếp đầy vào hai hộp cơm, nhân lúc mưa nhỏ bớt, liền mặc áo mưa ra ngoài.
Công xã vốn dĩ không xa, chỉ là đường xá không dễ đi lắm, nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian.
Cô nhanh chóng đến cổng trường cấp hai của công xã.
Lúc này cổng trường cũng không có ai quản, bất kể ai muốn vào đều có thể vào thẳng.
Cô tìm đến lớp học của bọn Cố Thiệu Nguyên, bên trong vẫn đang học tiết cuối cùng của buổi sáng.
Dưới hiên nhà, nước mưa từng giọt từng giọt rơi xuống, chẳng bao lâu sau, tiếng chuông tan học vang lên.
Tuyệt đại đa số học sinh sáng ra đều không mang áo mưa hay ô, người đến đưa cơm cũng có, nhưng không nhiều.
Trẻ con thời này rất khỏe, tiếng chuông vừa reo, những đứa không có áo mưa phần lớn đều lao ra ngoài, chạy thẳng về nhà.
Thẩm Kim Hòa bỏ mũ áo mưa xuống, thấy Cố Thiệu Nguyên cũng định lao ra, cô liền gọi một tiếng: "Thiệu Nguyên!"
Cố Thiệu Nguyên nghe thấy tiếng Thẩm Kim Hòa, lập tức dừng bước, hớn hở: "Chị dâu!"
"Thừa An đâu?"
Thiệu Thừa An ở ngay sau lưng Cố Thiệu Nguyên, nghe thấy tiếng Thẩm Kim Hòa cũng đi tới.
"Thím ạ."
Thẩm Kim Hòa đưa hộp cơm và áo mưa cho hai đứa: "Mưa này chẳng biết bao giờ mới tạnh, hai đứa trưa nay đừng về nữa, ăn ở trường đi, vẫn còn nóng hổi đấy. Tối về nhớ mang hộp không về."
"Cảm ơn chị dâu."
"Cảm ơn thím."
Hai đứa trẻ nhận lấy đồ, trong lòng vui sướng vô cùng.
Lúc này, Đậu Kiến Hoa vừa dọn dẹp xong đồ đạc trong phòng, mới thong thả cầm ô đi ra ngoài.
Ông ta đi đến cửa, vừa định bung ô thì nhìn thấy Thẩm Kim Hòa.
Với dung mạo của Thẩm Kim Hòa, gặp một lần muốn quên cũng không thể.
Vốn dĩ mấy ngày nay ông ta còn đang tính toán, mượn cái cớ gì đó để lại đi trò chuyện với Thẩm Khê, ông ta lại sợ đến đại đội Long Nguyên gặp phải Thẩm Kim Hòa.
Ông ta cảm thấy, chỉ khi Thẩm Kim Hòa không có mặt mới có thể nói chuyện rõ ràng với Thẩm Khê được.
Thế nhưng không ngờ, ở đây lại gặp được.
Đậu Kiến Hoa chủ động chào hỏi trước: "Hóa ra là đồng chí Kim Hòa, thật là khéo quá."
"Thầy Đậu, đúng là khéo thật."
Đậu Kiến Hoa nhìn sang Cố Thiệu Nguyên: "Cố Thiệu Nguyên, đây là chị dâu em à?"
Chuyện này cũng chẳng có gì không thể thừa nhận, Cố Thiệu Nguyên liền gật đầu: "Vâng ạ, thầy Đậu, chị dâu em, chị dâu ruột của em."
Đậu Kiến Hoa bừng tỉnh, xem ra vị Đoàn trưởng Cố kia chính là anh trai ruột của Cố Thiệu Nguyên rồi.
Trước đây ông ta không hề chú ý đến chuyện này.
"Hóa ra là vậy."
Đậu Kiến Hoa cũng không nói gì thêm, che ô đi về phía văn phòng.
Thẩm Kim Hòa vẫy tay với Cố Thiệu Nguyên và Thiệu Thừa An: "Hai đứa mau đi ăn cơm đi, chị về trước đây."
Đến sáng thứ Bảy, bên ngoài lớp học có người gọi: "Cố Thiệu Nguyên, thầy Đậu bảo em lên văn phòng một chuyến."
Cố Thiệu Nguyên cũng không biết Đậu Kiến Hoa định nói gì, cũng không nghĩ nhiều.
Thông thường thầy giáo gọi lên văn phòng, đại khái cũng chỉ là chuyện học tập, bài vở các thứ.
Cố Thiệu Nguyên vừa vào cửa, Đậu Kiến Hoa tỏ ra rất thân thiết, lấy bài tập cậu vừa nộp sáng nay ra: "Từ lúc khai giảng thầy đã khá chú ý đến em, thành tích của em rất tốt, bài tập làm cũng rất nghiêm túc, thầy muốn hỏi em, trên lớp em thấy có chỗ nào chưa rõ không? Dù sao thầy cũng dạy các em được một thời gian rồi, cũng cần tìm hiểu tình hình. Thầy và thầy dạy toán trước đây của các em, có lẽ phương pháp giảng dạy có chỗ khác nhau."
Cố Thiệu Nguyên gãi đầu: "Dạ không có gì ạ, thầy Đậu, em thấy thầy giảng rất rõ ràng, em đều thích nghi được ạ."
Đậu Kiến Hoa cười nói: "Vậy thì tốt, sau này nếu có chỗ nào chưa rõ, có thể tùy lúc đến hỏi thầy. Thầy sợ làm lỡ mất những mầm non tốt như các em. Học tập chăm chỉ mới là việc chính sự."
"Được rồi, cũng không có việc gì khác, đến cuối tuần rồi, lo làm bài tập cho tốt, ôn tập nghiêm túc, làm thêm nhiều bài tập vào. Em về trước đi."
Nói xong, Đậu Kiến Hoa như chợt nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, Cố Thiệu Nguyên, quên mất hỏi em chuyện này."
Cố Thiệu Nguyên vốn dĩ đã quay người định đi rồi, chân lại bước ngược trở lại.
"Thầy Đậu, chuyện gì ạ?"
"Nói đi cũng phải nói lại, hai hôm trước gặp chị dâu em, thầy trước đây còn là thầy chủ nhiệm của em gái chị dâu em đấy, em xem có khéo không."
Cố Thiệu Nguyên biết chuyện này, chị dâu cậu cái gì cũng nói với cậu, hoàn toàn không coi cậu là trẻ con.
Thầy chủ nhiệm cấp hai cũ của chị Thẩm Khê là Đậu Kiến Hoa.
Nhưng Cố Thiệu Nguyên tinh ranh thế nào chứ, mắt trợn tròn, giả vờ như lần đầu nghe thấy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
"Khéo thế ạ thầy Đậu, chị Thẩm Khê trước đây cũng là học sinh của thầy ạ?"
Đậu Kiến Hoa cười nói: "Đúng vậy, con bé năm đó là hạng nhất của lớp thầy đấy, thành tích cực kỳ tốt."
Cố Thiệu Nguyên nói: "Vậy thì em phải học tập chị Thẩm Khê thật tốt, em cũng phải nỗ lực học tập chăm chỉ."
Đậu Kiến Hoa thuận miệng hỏi: "Bình thường cuối tuần các em cũng gặp nhau chứ?"
Cố Thiệu Nguyên trong lòng tính toán ý đồ của Đậu Kiến Hoa: "Cũng không cần đợi đến cuối tuần đâu ạ, bình thường cũng hay gặp nhau lắm."
Đậu Kiến Hoa đại khái đã hiểu được một số chuyện: "Xem ra hai nhà các em chung sống rất tốt."
Cố Thiệu Nguyên gật đầu: "Vâng ạ, chị Thẩm Khê người tốt lắm, đối xử với em cũng cực kỳ tốt. Nhưng mà em và chị Thẩm Khê đều thích nghe lời chị dâu em nhất."
Đậu Kiến Hoa ngẩn người, Thẩm Kim Hòa có uy lực lớn vậy sao?
Chỉ nghe Cố Thiệu Nguyên vô cùng đắc ý nói: "Thầy Đậu, chị dâu em là người chị dâu tốt nhất thiên hạ, dù sao hai nhà chúng em, đều nghe lời một mình chị dâu em thôi. Đảm bảo không sai vào đâu được."
Nói đoạn, Cố Thiệu Nguyên còn cúi đầu, ghé sát vào tai Đậu Kiến Hoa nói nhỏ: "Nói thầm với thầy thôi nhé, người khác em không kể đâu. Cứ thuận theo chị dâu em, nghe lời chị dâu em thì sẽ gặp vận may, nếu không thì tiêu đời luôn."
Đậu Kiến Hoa: ...
Đề xuất Ngược Tâm: Hồn Phách Rời Đi, Phu Quân Ta Hóa Cuồng