Thẩm Kim Hòa tạm thời chưa nghĩ thông suốt chuyện này, chỉ đành ghi nhớ việc này trong lòng.
Nói thật, cô chẳng quan tâm sau này Thẩm Trân Trân sống ra sao.
Nhưng bất kỳ cuộc sống tốt đẹp nào cũng không được xây dựng trên cơ sở chà đạp lên cô và người nhà cô.
Thẩm Trân Trân vốn định qua chào hỏi Thẩm Kim Hòa một tiếng, thăm dò một chút, sẵn tiện chế giễu Thẩm Khê, kết quả lại chịu thiệt thòi lớn, hoàn toàn không biết cãi lại thế nào, trong lòng nghẹn khuất muốn chết.
Nhìn thấy ánh mắt Thẩm Kim Hòa đánh giá mình từ trên xuống dưới, cô ta cảm thấy cả người mình như bị Thẩm Kim Hòa nhìn thấu vậy.
Cảm giác này rất tệ.
Thẩm Trân Trân chỉ đành lủi thủi rời đi.
Thẩm Khê kéo Thẩm Kim Hòa: "Chị, chúng ta vào nhà."
Vào nhà rồi, Thẩm Kim Hòa phát hiện Ngụy Hà Hoa và hai đứa trẻ đều không có nhà.
Nhưng cũng đúng thôi, nếu hai đứa trẻ có nhà thì thấy cô đến chắc chắn đã lập tức phi ngay ra rồi.
"Chị dâu và bọn trẻ đâu rồi?"
Thẩm Khê nói: "Chị dâu đưa hai đứa nhỏ về nhà ngoại rồi, lát nữa mới về."
Nói xong, cô rót cho Thẩm Kim Hòa một bát nước: "Chị, khát không, uống chút nước đi."
Thẩm Kim Hòa đặt bát lên bàn lò: "Cái cô Thẩm Trân Trân này, có phải từ nhỏ cái gì cũng thích tranh giành với em không?"
Thẩm Khê giơ ngón tay cái với Thẩm Kim Hòa: "Chị đúng là tinh mắt thật, lúc đầu cô ta thích so bì với Tạ Nhu, dù sao chị xem, cô ta nhỏ hơn Tạ Nhu một tuổi. Nhưng Tạ Nhu và em tính tình không giống nhau, Tạ Nhu toàn mắng cô ta thôi, sau này cô ta mới quay sang so bì với em."
"Nói đi cũng phải nói lại, ngày xưa cô ta cũng rất muốn đi học, nhưng tính tình thím út chị biết rồi đấy, thím ấy chỉ thích anh Đại Dũng thôi, không thích Trân Trân, nên cứ một mực không đồng ý, miễn cưỡng học hết tiểu học là không cho học nữa."
"Nhà mình ấy mà, tuy bảo ông bà nội thiên vị chú út, tiền bạc tem phiếu trong nhà phần lớn đều bị lấy đi. Nhưng vì cha mẹ mình kiếm được nhiều tiền hơn, bỏ công sức nhiều hơn. Trong chuyện học hành, cha mẹ mình là cứng rắn nhất, thà nhịn ăn cũng phải cho đi học, nên anh Cả, anh Hai và em mới được học hết cấp ba."
"Tạ Nhu không học là vì bản thân chị ta không thích, chị ta nhất quyết không chịu học."
Thẩm Kim Hòa gật đầu, Tạ Nhu không thích học hành thì cô biết.
Thẩm Khê tiếp tục nói: "Từ lúc em được đi học suốt, Thẩm Trân Trân rất căm ghét em, toàn lén lút làm hỏng sách vở của em các thứ, đầu năm ngoái trước khi gả đi cô ta còn cãi nhau với gia đình, chính là không muốn gả, còn hằn học bảo tại sao em không phải gả, tại sao cô ta phải gả. Tóm lại là cứ so bì suốt."
Nói đoạn, cô còn thở dài một tiếng: "Ông bà nội và chú thím út thật ra lúc nào chẳng vô lý, vì Thẩm Trân Trân không muốn gả chồng nên lôi em ra làm bia đỡ đạn, ông bà nội mắng nhiếc cha mẹ mình, bảo đều tại họ, cứ nhất quyết bắt em đi học."
Thẩm Kim Hòa nghe xong chẳng biết nên giận hay nên cười nữa.
Đây đúng là phong cách nhất quán của họ rồi.
Hạng cha mẹ như Thẩm Ân Điền và Trương Thục Cần, đúng là thiên vị một đứa con nào đó hoàn toàn không cần lý do.
"Nhưng mà chị ơi, từ khi chị trở về, không chỉ em mà cha mẹ cũng cảm thấy cách hành xử trước đây là không đúng, tự dưng phải chịu bao nhiêu nghẹn khuất. Nên chị xem, từ khi chị về nhà, nhà mình đã cứng rắn hẳn lên. Cho nên, chị chính là người tuyệt vời nhất."
Thẩm Kim Hòa bỗng chốc bật cười, búng nhẹ vào trán Thẩm Khê.
Giờ Thẩm Khê đúng là một đứa cuồng chị gái.
Thẩm Kim Hòa ở lại một lát, xem qua những thứ Thẩm Khê và anh Cả anh Hai ôn tập gần đây, đang định rời đi thì sân bên cạnh đã ồn ào hẳn lên.
Người nói là Tôn Trường Mai, giọng rất lớn.
"Trân Trân à, cô lại đi tay không về đấy à? Thế cô về làm gì."
"Thật là, gả đi rồi chẳng trông cậy được gì, cái thứ vô dụng!"
"Mau cút cút cút đi, nhìn thấy cô là thấy phiền!"
Tôn Trường Mai mắng như vậy, Thẩm Trân Trân đầy bụng nghẹn khuất càng không có chỗ giãi bày, nhà ngoại cũng không ở lại được nữa, đành phải bấm bụng rời đi.
Lúc Thẩm Trân Trân từ trong sân đi ra, thấy Thẩm Kim Hòa dắt xe đạp, trong mắt đầy vẻ đố kỵ và căm hận.
Cô ta uốn éo người, hậm hực bỏ đi.
Dù đứng từ góc độ của Thẩm Trân Trân, cô ta thấy mình rất đáng thương, nhưng Thẩm Kim Hòa sẽ không có lấy một chút đồng cảm nào.
Thẩm Trân Trân có thảm đến đâu, có thể đem những thứ không tốt đó đi trách cha mẹ cô ta, người nhà cô ta, nhà chồng cô ta... nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến Thẩm Khê cả!
Dựa vào cái gì mà đem lòng hận của cô ta đổ hết lên đầu Thẩm Khê?
Thẩm Kim Hòa đạp xe về phía khu nhà binh, bầu trời ngày càng u ám, mây đen ngày càng dày.
Cô vừa vào cửa, cơn mưa bên ngoài đã ào ào trút xuống.
Khương Tú Quân thấy Thẩm Kim Hòa vào cửa: "Mẹ còn đang bảo, trời này nói mưa là mưa ngay, còn định đi đón con đấy."
Thẩm Kim Hòa cười nói: "Con may mắn, vào nhà rồi mưa mới rơi."
Tăng Hữu Lan bế Cố Ngôn Tranh đi ra: "Tôi còn đang bảo lát nữa về nhà, chẳng biết cơn mưa này bao giờ mới tạnh."
Cố Ngôn Tranh bàn tay nhỏ bé túm lấy cổ áo Tăng Hữu Lan, miệng "ư ư a a".
Khương Tú Quân cười nói: "Tiểu Tranh là đang bảo không cho bà ngoại về nhà sao?"
Cố Ngôn Tranh tiếp tục nhìn Tăng Hữu Lan "ư ư a a".
Tăng Hữu Lan cười lên: "Cái thằng nhóc lanh lợi này, con không cho bà ngoại về nhà thì tối nay bà ngoại ở lại với con."
Cố Ngôn Tranh cười "khà khà".
Thẩm Kim Hòa vừa rửa tay vừa nói: "Con vừa về, thấy Thẩm Trân Trân về nhà ngoại. Lúc con ra thì cô ta bị Tôn Trường Mai mắng đuổi đi rồi."
Tăng Hữu Lan còn khá ngạc nhiên: "Thẩm Trân Trân về à? Con bé đó cũng lâu lắm rồi không về, lần trước về thì cãi nhau một trận to, tôi cứ tưởng nó không về nữa chứ."
"Thế thì không biết được, ở đó lải nhải với Trương Lệ Lệ, chẳng có ý tốt gì, bị con mắng cho một trận." Thẩm Kim Hòa nói.
Cơn mưa này cứ thế không tạnh, tối đó Tăng Hữu Lan cũng không về nhà.
Từ khi Khương Tú Quân làm mấy cái gối lớn cho ba đứa trẻ tựa vào, tình trạng lật người tỉnh giấc ban đêm đã đỡ hơn nhiều, thêm vào đó, ba đứa trẻ vốn dĩ cũng không hay quấy khóc, nên mấy ngày nay mọi người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Bên ngoài mưa rả rích suốt một đêm, sáng sớm hôm sau, trời cuối cùng cũng hửng nắng.
Chỉ có điều nhiệt độ bên ngoài đã giảm đi rất nhiều, đã trở nên rất mát mẻ.
Cửa phòng trong mở ra, giọng nói mềm mại của Cố Hi Duyệt vang lên từ sáng sớm.
Cố Thiệu Nguyên ngáp một cái đi tới: "Hi Duyệt à, cháu thật là, lúc cần ngủ thì không ngủ, đợi đến lúc cháu đi học rồi thì muốn ngủ cũng chẳng được ngủ đâu."
Cố Hi Duyệt lăn một vòng nằm sấp ở đó, ngóc đầu lên nhìn Cố Thiệu Nguyên.
Cố Thiệu Nguyên ngồi xổm xuống, nhìn cô cháu gái nhỏ xinh xắn của mình, cười tươi rói, đưa tay ra sờ vào bàn tay nhỏ mềm mại của cô bé.
Cố Hi Duyệt toe toét miệng cười theo, một dòng nước miếng chảy tọt xuống mu bàn tay Cố Thiệu Nguyên.
"Chậc chậc..." Cố Thiệu Nguyên nói: "Hi Duyệt à, sáng sớm ra cháu đã tặng quà cho chú rồi."
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Nhanh: Nam Thần, Có Chút Cháy!