Lúc đó hắn thấy tấm ảnh chụp quá đẹp nên đã rửa thêm một tấm hai người để trong ví.
Đừng nói đàn ông, ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng phải xao xuyến. Cô ấy thực sự quá đẹp!
"Đây là vợ tôi. Con chúng tôi cũng lớn lắm rồi."
Lúc này đám đông mới vỡ lẽ. Nếu lời Trịnh Vũ Kiệt nói là thật, thì một người đàn ông đã có vợ đẹp con khôn sao lại ra ngoài làm bậy?
Hơn nữa nhìn hắn cũng không giống người nói dối.
Lúc này Lương Kim Hoa không diễn tiếp được nữa. Ả muốn bỏ đi. Ả sợ nếu không đi bây giờ thì lát nữa sẽ không đi được.
Lương Kim Chi càng sợ hãi hơn, không biết phải làm sao.
Trịnh Vũ Kiệt bồi thêm một câu: "Thân thế gia đình tôi rất đặc biệt. Tôi tự hỏi, nếu kẻ hãm hại tôi bị bắt, liệu có bị xử lý như đặc vụ không nhỉ?"
Lương Kim Chi lúc này hoàn toàn chết lặng. Nếu biết người này có gia thế khủng như vậy, cho tiền cô ta cũng không dám vu oan!
Cô ta ra hiệu cho em gái chạy mau. Lương Kim Hoa lồm cồm bò dậy định bỏ chạy, nhưng đã quá...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii