"Không ngờ cậu lại có số đào hoa như vậy."
Trịnh Vũ Kiệt cười khổ: "Số đào hoa gì chứ? Số đào họa thì có."
Hứa Tuấn Tùng cười ha hả: "Đừng khiêm tốn. Tôi ghen tị lắm đấy người anh em."
Trịnh Vũ Kiệt lắc đầu bất lực. Nếu người phụ nữ ở nhà biết chuyện, hắn chắc chắn sẽ "lên bờ xuống ruộng".
Lâm Phàm từng nói với hắn, nếu hắn không "sạch sẽ", cô sẽ thiến hắn rồi ly hôn.
Hắn không muốn vì mấy kẻ không đâu mà hủy hoại cuộc đời mình. Xem ra sau này ra ngoài phải cẩn thận hơn nữa.
"Ghen tị cái gì? Nếu cậu muốn tôi viết đơn bãi nại cho cô ta ngay bây giờ, tôi nghĩ cô ta sẽ rất sẵn lòng cưới cậu đấy. Cậu suýt nữa hại chết tôi rồi."
Hứa Tuấn Tùng gãi đầu. Chuyện này đâu phải lỗi của anh ta! Ai biết làm bạn với anh ta lại bị người ta nhắm vào chứ?
"Tôi cũng đâu ngờ chuyện này lại xảy ra. Ai biết nó lại thành ra thế này?"
Nhưng dù sao đi nữa, chính Hứa Tuấn Tùng là người gọi công an đến và giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
"Hôm nay cảm...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Mãn Môn Phản Diện Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Tấu Hài
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii