Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 7

Ngoại truyện: Góc nhìn của A Phù

Ta tên là Lâm Quân Phù, cha ta là đại tướng quân, anh trai ta là nhị tướng quân. Còn ta ư? Cả cha và anh đều phải nghe lời ta, vậy nên ta đương nhiên là... Đại Đại Đại tướng quân rồi.

Vị Đại Đại Đại tướng quân này có một tên đàn em, tên là Tần Tri Viễn, là một kẻ ngốc.

Người khác ra chiến trường đều chỉ mong được đứng phía sau, có kẻ thậm chí chỉ muốn làm anh nuôi nấu bếp, còn chàng thì hay rồi, lần nào cũng xông pha lên trước nhất.

Đừng hỏi ta tại sao, đi mà hỏi cha ta ấy! Cứ hễ nghĩ đến khuôn mặt hầm hầm của ông là ta biết ông lại sắp mắng ta rồi.

Cha nhìn ta với vẻ mặt rèn sắt không thành thép, vừa gõ đầu vừa mắng ta ngốc. Hừ, cha thối, không đồng ý thì thôi sao còn đánh người, như vậy thì thể diện Đại Đại Đại tướng quân của ta biết để vào đâu?

Sau này ta mới biết, hóa ra Tần Tri Viễn liều mạng tranh giành quân công là để cưới ta.

Tần Tri Viễn đem hết vàng bạc chất đống trước mặt ta, lảm nhảm đủ điều như một gã khờ. Ta chẳng nghe rõ câu nào, chỉ thấy khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn thùng và đôi nắm đấm siết chặt của chàng. Chẳng hiểu sao, tim ta cũng đập thình thịch liên hồi.

Anh trai nói đó gọi là xuân tâm manh động, ta chẳng hiểu gì cả, nhưng ta sắp được gả cho Tần Tri Viễn rồi! Ta thấy rất vui.

Mấy năm đầu sau khi thành thân cũng chẳng khác gì lúc chưa gả đi, ta cùng cha, anh và Tần Tri Viễn chung sống nơi biên ải. Ta vẫn là Đại Đại Đại tướng quân, khắp vùng biên thùy này chẳng ai dám chọc giận ta.

Nhưng sau đó, quân Tề tấn công ngày càng dữ dội, ta lại đột ngột mang thai. Cha, anh và Tần Tri Viễn bàn bạc rồi quyết định đưa ta về kinh thành.

Ta kịch liệt từ chối, cha và anh tuyên bố từ chối vô hiệu, còn Tần Tri Viễn thì nói đã đặc biệt mời mẫu thân đến chăm sóc ta, đợi ta sinh con xong là có thể trở về.

Mẹ ta mất từ khi ta còn rất nhỏ, vừa nghe nói mẫu thân của Tần Tri Viễn sẽ đến, ta lập tức đồng ý ngay. Tần Tri Viễn là người tốt, vậy mẫu thân chàng chắc hẳn cũng không tệ.

Ta trở về kinh thành, nơi này khác xa với biên ải. Nữ tử ra ngoài phải đội mũ có rèm che, không được cưỡi ngựa, cũng không được trò chuyện với nam nhân khác. Quy củ lễ nghi nhiều vô kể, ta không nhớ hết được, lại sợ các tiểu thư khuê các chê cười nên đành dứt khoát không ra khỏi cửa.

Mẫu thân của Tần Tri Viễn không giống như ta tưởng tượng. Bà ta luôn miệng nói coi ta như con gái ruột, nhưng lại luôn ngấm ngầm làm những chuyện khiến ta khó chịu.

Bà ta khen cây trâm ngọc của ta rất đẹp, đó là món đồ anh trai mua từ chỗ người Hồ, đôi bướm được chạm khắc sống động như thật, ta rất thích. Nhưng nể tình bà là mẫu thân của Tần Tri Viễn, ta vẫn tặng cây trâm đó cho bà.

Sau đó là vòng tay, rồi đến ngọc như ý trong phòng, rồi hoa tai... Ta về kinh chưa đầy ba tháng, đồ đạc đã bị bà ta lấy đi quá nửa. Nhưng ta cũng không quá để tâm, vì bà là mẫu thân của Tần Tri Viễn, chúng ta là người một nhà.

Cho đến khi ta mang thai tháng thứ sáu, bà ta đưa cho ta một bát thuốc đen ngòm, thần thần bí bí nói rằng đây là thuốc bà xin từ chỗ đại sư, chỉ cần uống vào là sẽ sinh được con trai.

Thuốc rất đắng, ta đã uống suốt một tháng. Một tháng sau, ta sảy thai.

Đại phu nói do ta ăn phải thứ không sạch sẽ, tra đi tra lại, cuối cùng tra ra bát thuốc kia. Bà ta lập tức ngồi bệt xuống đất khóc lóc om sòm, nói ta là đứa con dâu độc ác, cố tình vu oan cho bà.

Ta sợ đến ngây người. Đứa trẻ bị sảy khi tháng tuổi đã lớn, giờ lại thêm lao lực và kinh sợ, ta trực tiếp ngất đi.

Khi tỉnh lại lần nữa, Tần Tri Viễn với quầng thâm quanh mắt đang túc trực bên cạnh. Thấy ta tỉnh, mắt chàng đỏ hoe, ôm chặt lấy ta thật lâu không buông.

Ta nhìn quanh phía sau chàng, hỏi: "Cha và anh ta đâu?"

Ta chịu uất ức lớn như vậy, ta muốn tìm cha và anh để khóc lóc kể khổ.

Tần Tri Viễn nói chiến sự biên thùy đang khẩn cấp, cha và anh không thể về được, ngay cả chàng ngày mai cũng phải đi. Ta khóc lóc cầu xin chàng mang ta đi cùng, ta không thích mẫu thân của chàng.

Tần Tri Viễn nhìn ta, ánh mắt rất nóng bỏng, rồi chàng lại nhìn xuống bụng ta, ánh mắt trở nên đầy luyến tiếc. Chàng nói sức khỏe ta không tốt, giờ mà đi biên ải sẽ không có lợi cho việc hồi phục, đợi ta khỏe lại chàng sẽ đón ta sang.

Lần chờ đợi này, ta lại đợi được tin cha và anh lâm trọng bệnh. Đó là tùy tùng của anh trai đã cưỡi chết hai con ngựa để về báo tin, cha và anh trúng tên độc, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, đang gắng gượng hơi tàn để được gặp ta lần cuối.

Ta lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị về biên ải. Khi ra đến cửa, bà ta chặn ta lại, nói tùy tùng của anh trai là gian phu, định đưa ta đi bỏ trốn.

Bà ta ra lệnh cho gia nhân bắt giữ tùy tùng của anh trai, rồi nhốt ta lại trong phòng.

Suốt ba ngày trời, ta không ăn không uống, không ngừng van xin bà ta. Ta nói ta nguyện ý đem tất cả trang sức, quần áo, cùng đủ loại đồ cổ quý giá tặng hết cho bà, chỉ cầu xin bà cho ta được gặp cha và anh lần cuối.

Chẳng một ai đoái hoài đến ta.

Ba ngày sau, ta ngã bệnh. Không lâu sau khi tỉnh lại, tin dữ từ biên cương truyền về kinh thành. Lần tiếp theo gặp lại cha và anh, là ở giữa linh đường.

Ta như phát điên mà đánh mắng Tần Tri Viễn. Chàng đứng yên không nhúc nhích, trong mắt rưng rưng lệ, mặc cho ta trút giận.

Sau đó ta đánh đến mệt lả, ta khóc lóc cầu xin Tần Tri Viễn đưa ta về biên ải, ta không muốn ở lại nơi này, ta ghét mẫu thân của chàng. Lúc này, bà ta vừa lau nước mắt vừa nói là do bà chăm sóc ta không chu đáo, vì ta sảy thai xong cứ ốm yếu mãi nên mới thành ra thế này.

Tần Tri Viễn lại một lần nữa bỏ rơi ta, chàng một mình đi đến biên ải.

Kể từ ngày đó, bà ta biến thành một con người khác. Bà ta không cho ta gọi là mẫu thân, chỉ cần ta làm gì không vừa ý là bà ta dùng roi quất ta. Người trong phủ đều chỉ nghe lời bà ta, Xuân Vãn và Hạ Hồng vì bảo vệ ta mà thường xuyên mang thương tích đầy mình.

Khoảng thời gian đó, ngay cả trong mơ ta cũng thấy bà ta cầm roi quất mình.

Những ngày tháng như vậy không biết đã kéo dài bao nhiêu năm, chỉ cần Tần Tri Viễn không có nhà là bà ta lại đánh mắng ta. Sau đó bà ta còn nghĩ ra cách hành hạ tàn độc hơn, bắt ta chép kinh Phật.

Kinh Phật ta chép phải đảm bảo mỗi chữ đều to nhỏ như nhau, không được sai một nét, hơn nữa phải quỳ mà chép, không chép xong thì không được ăn cơm.

Mà hễ Tần Tri Viễn sắp về, bà ta lại cho ta uống đủ loại thuốc bổ, đắp đủ loại thuốc trị thương, cho đến khi chàng về đến nơi thì những vết thương trên người ta cũng không còn thấy nữa.

Bà ta nói giờ ta là kẻ mồ côi, không có nhà ngoại chống lưng, thân thể cũng hỏng rồi không thể sinh nở được nữa, ngoài nhà họ Tần ra chẳng còn ai thèm nhận ta đâu, bảo ta đừng có mà nói bậy trước mặt Tần Tri Viễn, nếu không bà ta sẽ bảo chàng bỏ ta.

Những ngày tháng đó thật quá đỗi đau khổ, mỗi ngày thức dậy là đòn roi mắng nhiếc, đêm xuống lại phải bầu bạn với những cơn đau để đi vào giấc ngủ. Ta cảm thấy mình sắp chết rồi.

Có lẽ chết đi cũng tốt, chết rồi ta có thể đi gặp cha và anh, mách với họ rằng Tần Tri Viễn không phải người tốt, để họ giúp ta đánh cho chàng một trận tơi bời cho hả giận.

Sau này Hạ Hồng chết, ta đối mặt với cuộc sống như vậy mỗi ngày mà cũng dần thành thói quen. Chỉ là ta chẳng muốn gặp Tần Tri Viễn chút nào, chàng chưa bao giờ tin những lời ta nói, chàng chỉ tin mẫu thân mình.

Cho đến khi ta thấy Tần Tri Viễn dẫn một cô gái từ biên cương trở về.

Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ về Tần Tri Viễn của năm nào, cầm đóa hoa hồng tuế đặc trưng của vùng biên ải tặng cho ta. Chàng ngượng ngùng, lúng túng mãi mới thốt ra được một câu thích ta.

Còn bây giờ, ta thấy chàng thiếu niên ấy đường hoàng nắm tay một cô gái bước xuống xe ngựa, giới thiệu nàng ta với mẫu thân mình.

Giây phút này, ta cảm thấy sự giải thoát còn lớn hơn cả nỗi đau lòng. Ta nghĩ, chắc hẳn lần này Tần Tri Viễn đã chịu buông tha cho ta rồi chứ? Ta muốn đi biên ải tìm cha và anh, ta muốn đi làm Đại Đại Đại tướng quân của ta, ta không bao giờ muốn gặp lại Tần Tri Viễn nữa.

Ta ghét chàng nhất, ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho chàng.

Đề xuất Xuyên Không: Chọc Vào Nàng Làm Gì? Tiểu Sư Muội Tu Đạo Vô Sỉ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện