Đột nhiên, giọng nói của Susie vang lên bên tai cô:
“Audrey, tôi thành công rồi!”
“…” Nhất thời Audrey không biết nên nói gì.
...
Trong mơ, Daisy lại thấy mình quay về khu Đông, trở lại căn nhà trọ cũ kỹ đã ở suốt nhiều năm.
Cô đẩy cửa phòng ra, thấy mẹ Liv và chị Freia đang cần mẫn giặt giũ quần áo.
Daisy vui mừng, định tham gia cùng, phụ trách việc ủi đồ.
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng gõ cửa thình thịch.
Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện người đến là một thanh niên mặc đồng phục cảnh sát đen trắng.
Viên cảnh sát này có mái tóc đen, mắt xanh, gương mặt hơi mơ hồ. Anh ta cầm sổ và bút, cất tiếng hỏi:
“Trong vụ án Carpin, ngoài những điều đã kể, cô còn điều gì chưa nói không?”
“Đó đều không phải chuyện quan trọng.” Daisy mơ màng đáp.
Viên cảnh sát anh tuấn cúi đầu nhìn vào sổ ghi chép, nói:
“Không sao, tôi sẵn lòng lắng nghe.”
Daisy quay đầu nhìn những bộ quần áo đang treo, cảm thấy như mình đã quên dặn dò điều gì đó.
Cô thành thật miêu tả lại những chi tiết vụn vặt, cuối cùng nói:
“... Sau khi tôi bị bắt cóc, mẹ và chị tôi có ủy thác cho một thám tử tư đi tìm, ông ấy là ngài Sherlock Moriarty. Ông ấy là một người tốt, tuy không trực tiếp tìm được tôi nhưng sau đó đã liên lạc với phóng viên, giúp tôi giành được quỹ bồi thường...”
Viên cảnh sát tóc đen mắt xanh lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn Daisy một cái rồi nở nụ cười ấm áp:
“Tốt lắm, tôi rất hài lòng với câu trả lời của cô.”
“Cô còn nhớ dáng vẻ của vị thám tử tư đó không?”
Daisy gật đầu, không hề kinh ngạc khi thấy ngài Sherlock Moriarty xuất hiện ngay bên cạnh.
Vị đại thám tử này để một bộ râu rậm, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ không khác gì trong ký ức của cô.
Sau khi viên cảnh sát tóc đen mắt xanh quan sát kỹ vài lần, Daisy không biết anh ta đã rời đi từ lúc nào, cũng không biết mẹ và chị trong phòng vì sao bỗng nhiên biến mất.
Cô chạy khắp khu Đông, tìm kiếm những bóng người quen thuộc, cuối cùng tỉnh lại trong sự mệt mỏi và bi thương tột độ, ngây người nhìn trần nhà tối om của ký túc xá vài giây.
Daisy không lên tiếng, cô nghiêng người, vùi hơn nửa khuôn mặt vào gối.
Trên mép gối, một vệt ẩm ướt dần lan rộng.
Người tiến vào giấc mơ của Daisy chính là Leonard Mitchell. Tuy hắn điều tra điểm chung giữa hai vụ án là để có thời gian làm chuyện khác, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra không hề xao nhãng, kết quả lại thật sự phát hiện ra chút vấn đề.
“Trong vụ án Ranus và vụ án Carpin, đều xuất hiện vị thám tử tư tên Sherlock Moriarty, cùng với người bạn phóng viên Mike Joseph của anh ta... Dù họ chỉ hoạt động bên lề sự việc, nhưng đây cũng là một hướng điều tra. À, Sherlock Moriarty kia trông hơi quen mắt, lẽ nào là tội phạm bị truy nã nào đó?” Leonard hồi tưởng lại những gì đã thấy trong mơ, đeo Bao tay đỏ, tiến vào tầng hầm của Giáo đường St. Samuel.
Anh ta vừa chào hỏi đội trưởng Soest thì một đồng nghiệp đã tiến lại gần, đưa cho hai tờ giấy mỏng:
“Thông tin về người đàn ông mắt đỏ thuộc giáo hội Đại Địa Mẫu Thần mà cậu muốn điều tra đều ở đây.”
“Cảm ơn, trưa nay ăn cùng nhau không?” Leonard mỉm cười hỏi.
Người Kẻ Gác Đêm đó nhún vai:
“Không, chỉ cần cậu đừng để tôi gặp ác mộng là được rồi.”
“Thành giao.” Leonard cười nhận lấy tài liệu.
Anh ta đứng tại chỗ, không vội ngồi xuống mà tùy ý lật xem:
“Emlyn White, một Huyết Tộc, hiện tại trực thuộc giáo hội Đại Địa Mẫu Thần... Anh ta từng mất tích một thời gian, cha mẹ anh ta có ủy thác cho thám tử tư tìm kiếm, được một người tên Stuart giới thiệu, và cuối cùng chuyện này được giải quyết bởi đại thám tử Sherlock Moriarty.”
Nụ cười trên mặt Leonard dần tắt, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Sherlock Moriarty?” Anh ta thầm lặp lại cái tên này.
...
Klein không vội tìm cơ hội “sắm vai”, mà dưới thân phận một lữ khách, anh thong thả ngắm nhìn thành phố cảng Olavi, tìm kiếm một chút thư giãn ngắn ngủi giữa cuộc sống căng thẳng không một kẽ hở.
Thành phố này chủ yếu là dân di cư từ Ruen, phong cách kiến trúc không khác biệt quá lớn so với bờ Đông của vương quốc. Điểm khác biệt nằm ở những loại hoa quả tươi ngon hiếm thấy và vô số loại hải sản, cũng coi như có chút đặc sắc.
Nơi đây tài nguyên thiên nhiên phong phú, lại nằm ở điểm mấu chốt của tuyến đường an toàn, cuộc sống của người dân xem như không tệ. Ngay cả nông dân ở ngoại ô cũng có thể có được một khoản tích lũy nhất định nhờ vào các vườn cây ăn quả.
Điều này không có nghĩa Olavi không có người nghèo, không có tầng lớp dưới đáy, chỉ là giai tầng này chủ yếu là nô lệ. Hội đồng Ruen đã sớm thông qua dự luật hủy bỏ chế độ nô lệ.
Ăn những loại trái cây mọng nước và ngọt lịm, Klein nhìn sắc trời đã tối hẳn, rẽ qua góc đường, tiến vào một quán bar tên là “Chanh Ngọt”.
Đây là một trong những điểm tụ tập nổi tiếng nhất của các nhà mạo hiểm ở Olavi. Klein dự định đến đây tìm hai loại tài liệu phụ trợ tương đối phổ biến còn lại của “Bí Ngẫu Đại Sư” là vỏ cây long văn và nước suối Sunia màu vàng.
Lúc này, trong quán bar đã khá náo nhiệt. Xung quanh võ đài quyền anh, không ít người đang nâng ly cổ vũ ầm ĩ. Quanh các bàn bốn phía, một đám người trông như nhà mạo hiểm đang thấp giọng trao đổi đủ loại tin đồn.
Klein đang định chen về phía quầy bar thì bỗng nghe thấy tên của mình.
“... Tao là Hermann Sparrow, chắc tụi mày biết tao là ai rồi đấy. Tao có được một phần bản đồ kho báu, cần thuê vài người trợ giúp. Không phải tao sợ, mà là một mình tao không mang hết được nhiều của cải như vậy...” Một người đàn ông mắt xanh chừng 30 tuổi nâng ly rượu mạnh, nói với hai nam hai nữ không rõ là thương nhân hay nhà mạo hiểm ở trong góc.
Cậu cũng tên là Hermann Sparrow? Bản đồ kho báu... sao nghe như một âm mưu... Chuyện mình săn giết “Kẻ Xảo Ngôn” đã truyền từ Bayam sang đây rồi sao? Ừm, chắc là qua điện báo và các lữ khách, nên nhiều người đã biết tên và chiến tích của mình, nhưng lại không rõ mặt mũi mình... Thế là có kẻ lừa đảo chớp lấy cơ hội này, giả dạng mình để đi gạt người... Klein hơi sững người rồi bước tới.
Người đàn ông mắt xanh nọ uống một ngụm rượu mạnh, dằn mạnh chiếc ly xuống bàn:
“Từ chối hay đồng ý, tao đều không quan tâm, nhưng tao ghét nhất là bị người khác bắt phải chờ đợi!
“Chẳng lẽ tụi mày muốn có kết cục giống như ‘Kẻ Xảo Ngôn’ sao?”
Người thanh niên đối diện có chút sợ hãi lên tiếng:
“Tôi biết ngài là một nhà mạo hiểm mạnh mẽ...”
“Thế thì sao?” Người đàn ông mắt xanh cắt lời.
Đúng lúc này, gã cảm thấy cổ áo mình bị túm chặt, cả người bị nhấc bổng lên rồi ném thẳng về phía cửa.
Klein không giải thích gì, cứ thế lạnh lùng quẳng gã đàn ông ra ngoài.
Sau đó, anh rút súng lục ra, nhắm vào chỗ gã vừa ngã xuống, không chút do dự mà bóp cò.
Phành!
Gã đàn ông mắt xanh vừa chạm đất đã thấy mặt đất ngay dưới háng tóe lên tia lửa, sợ đến mức những lời hung hăng đã chực chờ nơi đầu môi lập tức nuốt ngược vào trong, vội vàng lăn một vòng rồi chuồn khỏi quán bar.
Chẳng cần nói thêm lời nào, sự yếu đuối của gã đã trực tiếp chứng minh gã không phải Hermann Sparrow.
Klein không thèm để ý đến mấy kẻ ngốc bị lừa kia, anh lịch sự thổi khói súng rồi cất khẩu súng lục trở lại dưới nách.
Tiếp theo, giữa bầu không khí tĩnh lặng vì tiếng súng, anh chậm rãi bước về phía quầy bar.
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ