Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 496: Lời Mời Mạo Hiểm

Tấm huy chương nọ chỉ lớn bằng con mắt, mặt ngoài có phù hiệu tượng trưng cho "Vận Mệnh" và "Ẩn Nấp", chính là di vật mà Klein lấy được từ người Ranus. Mặt sau của nó có khắc dòng cổ ngữ Hermes: "Người nắm giữ vật này có thể gia nhập", cùng với thông tin về buổi tụ họp tương ứng:

"Ngày 4 tháng 1 năm 1350, 8 giờ tối, lòng chảo Babur."

Vấn đề Klein cần cân nhắc lúc này là liệu đêm mai có nên cầm tấm huy chương này đến lòng chảo Babur để thử vận may hay không.

Thẳng thắn mà nói, trong lòng anh có khuynh hướng không đi. Dù cho đã tấn thăng thành "Người Không Mặt" và có thể ngụy trang gần như hoàn hảo, anh vẫn không muốn mạo hiểm, bởi vì anh không hề biết gì về buổi tụ họp kia.

"Một pháp sư sẽ không biểu diễn khi chưa chuẩn bị..." Klein lẩm bẩm, lấy ra một đồng vàng rồi kẹp giữa hai ngón tay.

Anh dùng tay còn lại cầm lấy tấm huy chương, thấp giọng niệm:

"Tham gia buổi tụ họp ở lòng chảo Babur có nguy hiểm."

Sau khi lẩm nhẩm vài lần, anh búng đồng vàng lên kêu keng một tiếng.

Đồng vàng xoay tít rồi rơi xuống, đứng thẳng trong lòng bàn tay anh.

Điều này cho thấy việc bói toán đã thất bại.

"Quả nhiên..." Klein cũng không ngạc nhiên về kết quả này.

Đây không phải là vấn đề thiếu thông tin, mà là hoàn toàn không có thông tin.

Anh lặng lẽ ngồi đó, chỉ có đồng vàng lăn qua lăn lại giữa các kẽ tay.

Cuối cùng, Klein đã chiến thắng lòng hiếu kỳ và tinh thần mạo hiểm, quyết định không đi.

"Nhưng điều này không có nghĩa là mình không thể nhúng tay vào chuyện này, 8 giờ tối mai, ừm..." Khóe miệng anh nhếch lên thành một nụ cười, rồi quay trở về thế giới thực.

...

Ngày 4 tháng 1, 10 giờ 35 phút sáng.

Klein đứng trước chiếc bàn gỗ gụ, cầm lấy một xấp tiền mặt.

Xấp tiền này gồm 5 tờ 10 bảng và 10 tờ 5 bảng, tổng cộng 100 bảng, chính là khoản thù lao mà "Người Treo Ngược" vừa trả cho anh thông qua nghi thức hiến tế.

Số tiền này khiến ví tiền của Klein dày lên không ít, cuối cùng anh cũng có thể yên tâm đi mua vé tàu.

Cất ví tiền đi, anh lại cầm lấy chiếc găng tay da người mỏng manh trên bàn, đeo nó vào tay trái.

Đặc điểm lớn nhất của "Găng Tay Mấp Máy Đói Khát" là khi không sử dụng, bản thân nó có hiệu ứng ngụy trang, sẽ không bị phần lớn các phương thức phi phàm dò xét ra được. Vì vậy, Klein có thể giữ nó ở hình dạng ban đầu. Chiếc găng tay này có thể ngụy trang thành nhiều màu sắc khác nhau, lần này, anh chọn màu đen.

Vì thế, Klein còn đặc biệt chuẩn bị một chiếc găng tay thường cho bên phải.

Ngay sau đó, anh đặt "Bình Độc Tố Sinh Vật" màu nâu vào hộp sắt, phong ấn bằng tường linh tính rồi nhét vào túi áo bên sườn.

Về phần "Ghim Cài Áo Mặt Trời", chỉ cần đeo hay mang theo bên người, nó đều sẽ tạo ra cảm giác nóng bức như mùa hạ. Klein đành phải cất nó vào hộp thuốc lá bằng sắt, giấu ở dưới đáy vali.

"9 viên đạn Tịnh Hóa, 15 viên đạn Săn Ma, 3 viên đạn Trừ Tà..." Klein lấy súng ngắn và hộp đạn ra, vừa đếm thầm vừa nạp đạn.

Bốp!

Anh đóng ổ đạn xoay lại, cất súng vào bao da dưới nách, sau đó mặc áo khoác len màu đen, đội mũ dạ, cầm gậy ba toong và vali rồi bước ra khỏi phòng khách sạn.

Ngoại trừ những vật phẩm không thể sử dụng như "Mắt Toàn Màu Đen" vẫn còn ở trên màn sương xám, anh đã vũ trang tận răng.

Ngồi xe ngựa, Klein đến "Công ty bán vé cảng Pulitzer" ở khu Hoa Hồng Trắng.

Công ty này nằm trong một tòa nhà ba tầng hơi cũ kỹ, bên cửa có treo một tấm biển gỗ thông báo.

Klein đi qua, dừng chân ở đó, tiện thể liếc mắt một cái:

"Các mục cần chú ý:

1. Tuân thủ trật tự, xếp hàng nghiêm túc;

2. Không được đi vệ sinh bừa bãi, không được khạc nhổ bừa bãi;

3. Nếu có tranh chấp, xin hãy tìm thủ vệ đại sảnh;

4. Không được mở hộp cá wolffish trong bất kỳ phòng nào!"

Mở hộp cá wolffish? Đó là cái gì? Klein nhướng mày.

Đại sảnh của "Công ty bán vé cảng Pulitzer" khá rộng rãi, có khoảng bảy quầy bán vé, nhưng trước mỗi quầy đều đã có mười mấy, hai mươi người xếp hàng.

Klein liếc nhìn một vòng, không đi thẳng đến hàng ít người nhất mà bước sang phải hai bước, đến trước một tấm bảng gỗ màu nâu dựng đứng.

Trên bảng dán rất nhiều giấy trắng, công bố toàn bộ thông tin về các chuyến tàu khách trong tuần gần nhất, bao gồm điểm đến, các cảng sẽ ghé qua và giá vé cho từng hạng ghế.

Klein còn chưa kịp nhìn kỹ, một nhân viên đã bước tới, vẽ một vòng tròn đỏ vào một vị trí ở hàng thứ hai rồi ghi một chữ:

"Hết vé."

"Cứ như ăn cướp..." Klein nhỏ giọng cảm thán.

"Đương nhiên rồi, cảng Pulitzer là cảng lớn nhất vương quốc, không biết bao nhiêu người đã thông qua nơi này để đến Nam Lục địa và các hòn đảo thuộc địa để tìm kiếm cơ hội." Một người đàn ông trung niên ăn mặc hơi lòe loẹt đứng bên cạnh tấm bảng đáp lời.

Ông ta đội một chiếc mũ mềm màu đen, mặc đồng phục cảnh sát đen trắng nhưng không có cấp bậc, chỉ có một huy hiệu hải âu trên ngực giống hệt logo của "Công ty bán vé cảng Pulitzer".

Gương mặt, đôi tay, và toàn bộ phần da lộ ra ngoài của người đàn ông này đều có màu đồng và hơi thô ráp, cho người ta cảm giác như muối biển đã ngấm sâu vào từng thớ thịt sau nhiều năm hứng chịu gió biển và nắng trời.

Có tranh chấp thì tìm thủ vệ đại sảnh... Đây chính là người thủ vệ... Klein nhớ lại các mục cần chú ý ở cửa, cũng không để tâm việc đối phương chủ động bắt chuyện, anh mỉm cười nói:

"Ông có vẻ rất am hiểu về cảng này nhỉ?"

Nghe câu hỏi này, người đàn ông trung niên kia tỏ ra vô cùng đắc ý:

"Tôi từng là thủy thủ của hải quân vương quốc, căn cứ chính của họ nằm ngay tại đảo Oak của cảng Pulitzer. Tôi đã phục vụ 15 năm, sống trên biển này một khoảng thời gian khá dài. Nếu không phải cuộc chiến ở Đông Baeland hủy hoại sức khỏe của tôi, tôi còn có thể làm thủy thủ thêm 10 năm nữa! Tôi hiểu cảng này như hiểu cơ thể vợ tôi vậy!"

Có chút văn hóa, lại có chút thô tục... Klein vốn có ý định tìm hiểu thông tin trên biển nên cũng thuận miệng trò chuyện:

"Sau khi xuất ngũ, ông đến đây làm thủ vệ à?"

"Không, tôi bị tống vào một trường học buổi tối khoảng hai năm, vừa làm học sinh, vừa làm người gác cổng. Lạy Chúa Bão Táp, cậu có thể tưởng tượng cảnh tôi ở tuổi này phải ngồi đánh vần cùng một đám nhóc mười mấy tuổi không? Hơn nữa, tốc độ nhận biết và nhớ từ của bọn nó đều nhanh hơn tôi!" Người thủ vệ lộ ra vẻ mặt nghĩ lại mà kinh.

Nói xong, ông ta vỗ đùi thở dài:

"Đáng tiếc, cứ đến mùa lạnh là đầu gối tôi lại không chịu nổi, nếu không tôi còn kiêm luôn chức giáo viên lớp đêm. Lũ trẻ đó sẽ làm cậu cảm thấy mình trẻ lại. Mà thôi, tôi không phủ nhận là tôi làm vậy để kiếm thêm tiền. Khi cậu có một bà vợ và bốn đứa con, cậu sẽ nhận ra mình phải gánh vác cả gia đình."

Ông à, ông nói hơi nhiều rồi... Đây có lẽ là lý do công ty bán vé thuê ông làm thủ vệ... Klein không tiếp lời chủ đề của đối phương, chỉ cười nói:

"Lúc nãy tôi xem các mục cần chú ý ở cửa, thấy ở đây không cho phép mở hộp cá wolffish. Thú thật, tôi chưa bao giờ nghe nói về thứ này."

Vẻ mặt của người thủ vệ bỗng trở nên phức tạp.

Đề xuất Cổ Đại: Chính Phi Độc Chiếm Ân Sủng: Trắc Phi Nào Dám Tranh Phong
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện