Tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ phòng trọ cũ kỹ như muốn xát muối vào tâm hồn vốn đã đầy vết xước của Nguyễn Hạ Vy. Căn phòng chưa đầy mười mét vuông, nồng nặc mùi mì tôm và hơi ẩm, dường như đang co rúm lại, bóp nghẹt chút dưỡng khí cuối cùng của cô. Hạ Vy ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào mép giường gỗ mục. Trên tay cô không phải là chiếc điện thoại với những thông báo đòi nợ hay những email từ chối việc làm, mà là một nắm thuốc ngủ trắng dã.
Cô nhìn chằm chằm vào chúng, đôi mắt vô hồn không còn lấy một tia hy vọng. Ở tuổi 24, cái tuổi mà người ta hay gọi là rực rỡ nhất, Vy thấy mình chỉ là một phế phẩm của xã hội. Áp lực...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 14 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trúng Số Trăm Triệu, Hắn Đòi Ly Hôn