Ngài A? Ngài A của Hội Cực Quang? Klein vốn định men theo bức tường trong bóng tối, chậm rãi di chuyển đến cánh cửa trong im lặng, nhưng lại rụt người về.
Ince Zangwill hẳn là đang hợp tác với một phe phái nào đó của hoàng thất... Thế lực có thể khai quật và che giấu một di tích dưới lòng đất lớn như vậy ở khu vực lân cận Backlund tất nhiên phải là một trong những kẻ chủ đạo của vương quốc Ruen...
Ince Zangwill và "0—08" đã tham gia, có thể trực tiếp loại trừ Giáo hội Nữ Thần, còn người của Giáo hội Chúa Tể Gió Bão tuy có hơi lỗ mãng, hơi trọng nam khinh nữ, nhưng khó có khả năng hợp tác với Giáo phái Ma Nữ, ít nhất trước mắt chưa xuất hiện nghi ngờ nào về người phi phàm thuộc đường tắt 'Thủy thủ'... Cùng lý lẽ đó, hiềm nghi của Giáo hội Hơi Nước và Máy Móc cũng không lớn...
Hội Cực Quang cũng nhúng tay vào sao? Rốt cuộc họ muốn làm gì?
Klein áp sát lưng vào góc tường, thở thật chậm, vừa suy nghĩ vừa lắng nghe cuộc đối thoại truyền đến từ trung tâm đại sảnh.
Sau một khoảng lặng ngắn, một giọng nói trầm ách vang lên:
"Được rồi."
Câu trả lời này ngắn gọn đến cực điểm, khiến Klein hoàn toàn không nghe ra được họ đang mưu tính điều gì.
Giọng nữ trong trẻo dễ nghe lúc trước cười nhẹ một tiếng rồi nói:
"Ông dường như vẫn chưa tin tưởng chúng tôi lắm thì phải?"
"Đúng." Ngài A đáp lại không chút khách khí.
"Ha ha, tôi đã thẳng thắn trình bày mục đích của chúng tôi, cũng như lý do tại sao lại tìm đến ông để hợp tác." Giọng nữ trong trẻo nói mà không hề tức giận. "Chúng tôi làm một vài việc, để lại những dấu vết nhất định, trước khi bị Giáo hội Đêm Tối, Gió Bão, Hơi Nước và quân đội phát hiện thì phải xóa bỏ chúng đi, mà việc này cần các ông hỗ trợ. Ừm, xem ra ông vẫn chưa thực sự hiểu ý của tôi. Để tôi lấy một ví dụ nhé. Giả sử, giả sử tôi phạm phải một tội ác nghiêm trọng như mưu sát trong một ngôi nhà, phương pháp tốt nhất để tiêu hủy chứng cứ và manh mối là gì?"
"Không cần. Để người khác thấy được hành vi đó chính là mục đích của chúng tôi." Ngài A hờ hững nói.
...Không hổ là người của Hội Cực Quang... Toàn một lũ điên... Klein bước đầu khẳng định người đàn ông đang nói chuyện chính là Ngài A đã giết chết đại sứ Intis.
"...Giả sử là tôi, không phải ông." Giọng nữ trong trẻo khẽ thở ra một hơi.
Sau một giây, Ngài A đáp:
"Thiêu hủy toàn bộ ngôi nhà đó, chôn vùi tất cả manh mối vào trong đó."
Giọng nữ mang theo ý cười:
"Đó chính là ý tưởng của chúng tôi. Tôi phụ trách 'phóng hỏa', còn các ông thì nhân cơ hội này, mở rộng thế cục, tạo ra thông đạo hoặc đường dẫn, để Chúa của các ông giáng lâm thế gian.
"Và cái giá duy nhất các ông phải trả là gánh vác toàn bộ tiếng xấu, nhận lấy sự căm hận tột cùng của quân đội và ba giáo hội lớn, nhưng tôi nghĩ các ông hẳn sẽ không để tâm."
"Chỉ cần có thể nghênh đón Chúa trở về, cho dù bị toàn bộ thế lực căm hận, chúng tôi cũng không có gì phải khiếp đảm." Giọng điệu của Ngài A không còn lạnh nhạt và xa cách nữa.
Phóng hỏa? Hội Cực Quang nhân cơ hội hoàn thành nghi thức giáng lâm của "Tạo Vật Chủ Chân Thật"? Đây là lần thứ ba rồi... sao lại bị mình gặp phải... Cái này con mẹ nó đúng là nghiệt duyên mà... Klein không nhịn được mà thầm chửi trong lòng.
Giờ phút này, anh cực kỳ tò mò nhưng cũng tràn ngập đề phòng về chuyện mà phe phái nào đó của hoàng thất đang mưu tính cùng Giáo phái Ma Nữ và Ince Zangwill, chuyện này đáng sợ đến mức cần dùng cả sự giáng lâm của "Tạo Vật Chủ Chân Thật" để làm lá chắn!
Có lẽ, họ đã để lại phương án dự phòng, cuối cùng sẽ phá hỏng nghi thức của Hội Cực Quang, gài bẫy tất cả các thế lực khác... Klein vừa căng thẳng vừa bình tĩnh suy nghĩ.
"Xem ra ông không còn nghi vấn gì nữa." Giọng nữ trong trẻo cười nhẹ nói. "Nơi này cực kỳ bí mật, lại có sắp đặt tương ứng, ông có thể yên tâm cử hành nghi thức, không cần lo lắng sẽ bị người khác quấy rầy trước khi thành công. Còn phần việc bên ngoài, chúng tôi cũng đã chuẩn bị xong, rất nhanh thôi, chờ tôi châm lên ngọn 'lửa' đầu tiên, nếu ông còn nghi ngờ, có thể kiểm tra lại một lần."
Ngay lúc Ngài A định mở miệng, Klein nghe thấy tiếng loảng xoảng vang lên, đó là động tĩnh của cánh cửa lớn bị mở ra.
"Ai cho ngươi vào? Ta không phải đã nói, bất luận kẻ nào cũng không được tới gần nơi này sao?" Giọng nữ trong trẻo nén giận nói.
"Cô gái tuyệt vọng, có tình huống khẩn cấp! Có người lẻn vào dưới lòng đất! 'Bên trên' phái tôi vào để xử lý hậu quả, đóng lại các thông đạo tương ứng." Một giọng nam mang khẩu âm Backlund đặc sệt nói rất nhanh.
Người được gọi là "Cô gái tuyệt vọng" im lặng vài giây, dường như đang trao đổi với một sự tồn tại không xác định để xác nhận tình hình.
Cuối cùng, giọng nói và ngữ điệu của cô ta không đổi, nói:
"Vào đi, không cần trở ra, cũng đừng để bất kỳ ai đi ra, chờ thông báo tiếp theo."
"Rõ, Cô gái tuyệt vọng!" Người đàn ông kia vội vã chạy đi, thẳng đến bên cửa đá, tiếng "loảng xoảng" vang lên sau lưng hắn.
Từ chỗ Klein trốn, có thể thấy khá rõ khu vực phía sau dẫn đến cửa đá. Anh chờ đợi bảy tám giây, một bóng người có thân hình bình thường, không mập không gầy đã xuất hiện ở đó.
Hộc... Người đàn ông thở hổn hển một hơi, vươn hai tay, vẻ mặt dữ tợn nhe răng nhếch miệng đẩy cánh cửa đá nặng trịch ra.
Trong nháy mắt này, Klein đã thu hết diện mạo và đặc điểm của người này vào mắt, không quên chút nào, đây đúng là năng lực phi phàm thuộc về "Người không mặt"!
Người đàn ông nọ có làn da nâu đỏ, mang huyết thống Nam Lục địa rõ ràng, ngũ quan không có gì đặc sắc, khiến người ta khó mà nhớ kỹ.
Vì nhe răng nhếch miệng, một phần hàm răng của người này lộ ra, chiếc răng thứ ba ở hàm trên bên trái lóe lên ánh sáng vàng, là một chiếc răng giả.
Cái này... Klein với linh tính trực giác của Nhà Bói Toán nhướng mày, không hiểu sao lại cảm thấy quen thuộc.
Rất nhanh, anh đã vận dụng kỹ xảo, hồi tưởng lại nơi phát ra cảm giác quen thuộc:
"Người Treo Ngược" từng nhờ các thành viên hội Tarot tìm kiếm một người đàn ông da nâu đỏ, thiếu chiếc răng thứ ba bên trái, có giọng Backlund đặc sệt.
Người đàn ông đó tên là Barron, có liên quan đến vụ án nô lệ ở các hòn đảo thuộc địa bỏ trốn và mất tích!
Mà giờ phút này, người đàn ông trước mắt Klein gần như hoàn toàn trùng khớp với Barron mà "Người Treo Ngược" đã miêu tả!
"Nô lệ ở các hòn đảo thuộc địa mất tích...
"Các bộ lạc ở Nam Lục địa biến mất không dấu vết...
"Barron xuất hiện ở nơi này...
"Carpin, kẻ nắm trong tay đường dây buôn bán nô lệ khổng lồ ở chợ đen, được bảo vệ bởi bốn người phi phàm bị nghi ngờ thuộc đường tắt 'Trọng Tài', trong đó kẻ mạnh nhất có Danh sách 6, thậm chí là Danh sách 5...
"Mục tiêu mà Carpin kiên trì bắt cóc là những cô gái tương đối ngây thơ trong sáng...
"Dự luật ngũ cốc được thông qua, máy dệt được cải tiến, tạo ra lượng lớn người thất nghiệp...
"Không ít nữ công nhân dệt có được công việc mới, lặng lẽ rời khỏi khu Đông, không để lại manh mối gì..."
Những điểm rời rạc nháy mắt xâu chuỗi thành một đường thẳng trong đầu Klein, chỉ thẳng vào nơi sâu thẳm dưới lòng đất!
Họ đang làm gì mà cần một lượng lớn dân cư, cùng với rất nhiều cô gái đơn thuần như thế? Nghi thức? Một nghi thức đáng sợ đến cực điểm, phải tiến hành trong bí mật nên cần một thời gian rất dài? Đồng tử của Klein đột nhiên co rút lại.
Két... Rầm! Cửa đá khép lại, Barron biến mất khỏi tầm mắt của anh.
Trong đại sảnh im lặng vài giây, giọng nói trầm ách của Ngài A lại vang lên:
"Ta ngửi thấy mùi vị của một vị khách không mời, bắt đầu đi, hành động trước khi nó đến."
Cô gái tuyệt vọng đáp lại:
"Đó cũng chính là ý của tôi.
"Nhưng tôi cần ông đưa tôi đến khu Đông."
Khu Đông? Klein lại có dự cảm không lành.
"Không thành vấn đề." Ngài A đáp lại với giọng điệu thiếu cảm xúc.
Ông ta đội mũ trùm, trước mặt nhanh chóng hiện ra một cuốn sách mờ ảo trong suốt, cùng với tiếng ngâm xướng xa xưa phiêu diêu:
"Ta đã đến, ta đã thấy, ta ghi lại."
Cuốn sách lật nhanh xoèn xoẹt, rồi dừng lại ở một trang nào đó, chợt nở rộ ra vầng hào quang màu lam nhạt hư ảo.
Vầng hào quang đó bao phủ lấy Cô gái tuyệt vọng đang mặc trường bào trắng tinh, khiến bóng dáng cô ta trước tiên mờ đi, sau đó biến mất hoàn toàn.
Cô gái tuyệt vọng nháy mắt thấy được vô số bóng hình trong suốt khó tả, phát hiện trên đỉnh cao nhất là những vầng hào quang trong suốt dường như ẩn chứa tri thức vô tận.
Thân thể cô ta bị một lực lượng kỳ dị kéo đi, nhanh chóng xuyên qua, không bao lâu đã rời khỏi nơi đó, đến một góc hẻm vắng vẻ, bẩn thỉu.
Cô ta kéo mạng che mặt xuống, ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy mặt trời quá trưa bị tầng mây và sương mù che lấp, trở nên tái nhợt ảm đạm.
Lớp sương mù màu vàng nhạt không quá dày, lơ lửng ở mọi nơi tại Backlund, mang theo hương vị gay mũi, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Đáng tiếc, vẫn chưa đợi được đến thời điểm sương mù nghiêm trọng nhất, tĩnh lặng nhất... Teresa đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, "0—08" đột nhiên mất khống chế trong thời gian ngắn, Azcot xuất hiện, rồi những rắc rối từ "Hoàng đế đen" trước đó, tất cả khiến sự việc ngày càng lớn, càng thu hút sự chú ý, hành động chỉ có thể tiến hành sớm vào hôm nay... Cô gái tuyệt vọng nhìn quanh một vòng, đi ra khỏi con hẻm, tiến vào đường phố.
Bước chân của cô ta rất chậm, giống như đang dạo chơi giữa biển sương mù.
Nơi cô ta đi qua, sương mù dày đặc hơn một chút một cách khó phát hiện, nhuốm thêm một chút màu đen đúa, tầm nhìn lặng lẽ bị thu hẹp.
Sau khi cô ta rời khỏi con đường này, một người vô gia cư mặc chiếc áo khoác cũ kỹ, sắc mặt vàng như nến đột nhiên ho khan, cơn ho dữ dội đến mức khiến gã ngã gục xuống đất.
Hai người nghèo ở gần người vô gia cư nhất hoảng sợ lùi lại, rồi đột nhiên ôm lấy cổ họng, phát ra những tiếng khò khè, tựa như phổi hay khí quản đã bị tổn thương nghiêm trọng, không thể thở nổi.
Lớp sương mù đen và vàng nhạt lần lượt thay nhau buông xuống khu Đông, buông xuống khu cảng, buông xuống khu nhà xưởng đang tỏa ra những làn khói mỏng, không ngừng lan ra toàn bộ Backlund.
Những cảnh tượng ở xa xa đều bị "bao phủ", ngay cả tháp chuông cao vút cũng chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt. Từng đám công nhân, từng đám người nghèo lần lượt cảm thấy khó chịu. Những người vô gia cư đang khó nhọc chống chọi với cái rét và sự mệt mỏi dọc theo tuyến đường mà cô gái kia đi qua, từng người một phát bệnh ngã xuống, sinh mạng yếu ớt tựa như bong bóng xà phòng.
Cô gái tuyệt vọng có vẻ mặt trầm tĩnh mà dịu dàng, giống như đang hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật.
Cô ta đi lại giữa những người qua đường một cách bình thản, khóe miệng hơi nhếch lên, thấp giọng cười nói:
"Lịch sử vương quốc Ruen sẽ ghi khắc ngày này:
"Sự kiện Sương mù Backlund."
...
Trong vực sâu u ám đã bị mặt nước đen ngòm hư ảo hoàn toàn bao trùm, nhưng "0—08" vẫn chưa ngừng viết.
Nó điên cuồng viết nên những câu chuyện vừa hoang đường nực cười, vừa kinh hoàng khủng khiếp ở bất cứ nơi nào có thể:
"... Quần tuột cũng không ảnh hưởng đến việc Ince Zangwill ra tay, bởi vì hắn đang mặc trường bào, có lẽ hắn đã sớm liệu được sẽ có sự cố tương tự...
" 'Pháp lệnh pháp sư' trấn trụ Azcot Isengard tại chỗ, tạm thời tước đoạt hai loại năng lực phi phàm mạnh mẽ của hắn, đúng là một sự trợ giúp đắc lực, nhưng cánh cổng chồng chéo của Linh giới và Minh giới bị đặc tính của Azcot hấp dẫn, bị lực lượng chiến đấu của họ dẫn động, đã xảy ra biến hóa khó lường.
"Lúc này, một sự tồn tại không xác định bị hấp dẫn, đi ngang qua nơi này, hắn nhân cơ hội đó vươn bàn tay của mình vào thế giới hiện thực, ai da! Hắn đã tóm được Ince Zangwill!"
Giữa không trung, phía sau Ince Zangwill đang mặc áo choàng đen của một giáo sĩ đột nhiên nhô ra hai cánh tay đầy máu vàng và thịt nát đang ngọ nguậy!
Chúng tóm lấy bả vai Ince Zangwill, kéo hắn vào hư không, kéo vào Linh giới.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Học Trảm Thần Tại Bệnh Viện Tâm Thần (Trảm Thần Phàm Trần Thần Vực)
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ