Tại nơi Ince Zangwill biến mất, hào quang đột nhiên tắt lịm, bị bóng tối sâu thẳm và đậm đặc nhất nuốt chửng.
Trong bóng tối, có tiếng ngâm thơ khe khẽ truyền ra, an bình và tĩnh lặng, dỗ người vào giấc ngủ. Ngay cả vô số cánh tay tái nhợt đang không ngừng vươn lên từ dưới mặt nước đen kịt cũng vì thế mà trở nên chậm rãi, không còn điên cuồng, tựa như được cứu rỗi về mặt tâm hồn.
Giữa "màn đêm" ấy, một bóng người bước ra, chính là Ince Zangwill vừa bị kéo vào linh giới.
So với lúc trước, chiếc mũ mềm trên đầu hắn đã biến mất, áo vai trái bị rách toạc, một mảng thịt bị xé đứt, đồng thời nổi lên những mụn mủ màu vàng nhạt.
Đôi mắt hắn không còn lạnh lùng nữa mà tràn ngập đau đớn, như thể đang phải chịu đựng sự tra tấn không thể tưởng tượng nổi.
Cây bút lông chim "0—08" kia tiếp tục viết:
"Có người tiếc nuối, có người may mắn. Trên người Ince Zangwill có một 'cuống rốn Tà Thần', nó đến từ đứa trẻ trong bụng Megoos, đến từ chính 'Tạo Vật Chủ Chân Thật'. Thông qua việc sử dụng 'cuống rốn', hắn đã thuận lợi thoát khỏi sự giam cầm của tồn tại bí ẩn kia và quay về thế giới hiện thực. Nhưng hắn cũng hoàn toàn mất đi vật phẩm thần kỳ nọ, đồng thời phải gánh chịu oán hận của con Tà Thần không thể giáng sinh trong một khoảng thời gian ngắn.
"Điều này khiến sức mạnh của hắn, giống như hàng hóa giảm giá cuối mùa ở cửa hàng bách hóa, chỉ còn 55% so với ban đầu. Ừm, con số này cực kỳ chính xác."
...
Trên một con đường sâu trong khu Đông.
Lão Kohler ôm chiếc chân giò hun khói đựng trong túi giấy, vội vã quay về khu nhà trọ.
Ông cảnh giác nhìn xung quanh, sợ hãi những kẻ có ánh mắt tham lam như sói đói kia sẽ xông lên cướp mất "món quà năm mới" của mình.
Khi còn ở nông thôn, ông từng thấy sói, nhưng không ngờ rằng, ở Backlund vẫn có thể cảm nhận được cảm giác quen thuộc này.
"Vẫn là quá đắt, quá lớn, chỉ có thể hùn tiền với người khác mua một cái rồi chia ra... Chừng này cũng đủ cho mình ăn trong kỳ nghỉ năm mới, mỗi phần có thể chia làm hai miếng, ba miếng, không, ít nhất là năm miếng thịt chân giò hun khói. Mình còn có thể cắt một ít ra nấu súp với khoai tây, thậm chí không cần bỏ muối..." Nghĩ đến đây, lão Kohler cúi nhìn miếng chân giò hun khói trong lòng, nhìn miếng thịt đỏ au xen lẫn những thớ mỡ trắng, cổ họng không kìm được mà giật giật, nuốt một ngụm nước miếng.
Đi được một đoạn, ông cảm giác sương mù xung quanh dày đặc hơn hẳn. Tháp chuông nhà thờ xa xa vốn vẫn nhìn thấy rõ ràng đã dần bị thứ màu vàng nhạt hòa cùng sắc đen nuốt chửng. Ngay cả người đi đường xung quanh, chỉ cần cách mười bước chân, cũng chỉ còn lại bóng dáng mơ hồ.
Lão Kohler thoáng có cảm giác như bị cả thế giới bỏ lại, vội đưa tay che miệng mũi.
"Sương mù hôm nay sao lại khó ngửi thế này?" Ông lẩm bẩm một câu, bước chân vội vã hơn.
Một bước, hai bước, ba bước, lão Kohler cảm thấy mặt mình đang nóng lên, trán như bị thiêu đốt.
Ngực ông tức nghẹn, cổ họng khó chịu, triệu chứng khó thở nhanh chóng xuất hiện.
"Bị bệnh rồi sao? Chết tiệt, mình còn đang mong chờ một năm mới tốt đẹp, giờ lại phải đem tiền tiết kiệm đi cống cho phòng khám, cho bệnh viện... Không, có lẽ ngủ một giấc là được, mình đắp chăn ngủ một giấc là khỏe!" Lão Kohler tự nhủ thầm, đầu óc càng lúc càng nóng, càng lúc càng mơ hồ.
Hà, hà, hà, ông nghe thấy tiếng thở dốc khó nhọc của chính mình, hai tay mềm nhũn, túi giấy đựng chân giò hun khói rơi xuống đất.
Lão Kohler theo bản năng cúi xuống nhặt, lại ngã lăn ra đó.
Ông đè lên túi giấy đựng chân giò hun khói, cố gắng ôm nó vào lòng.
Giờ khắc này, ông cảm thấy có cục đờm dâng lên, chặn cứng cổ họng, vì thế, ông gắng sức giãy giụa, phát ra âm thanh khò khè như kéo bễ.
Phịch! Tầm mắt bắt đầu mơ hồ của lão Kohler thấy cách đó vài bước cũng có một người ngã gục, không thở nổi, trạc tuổi ông, cũng tầm năm mươi, thái dương đã hoa râm.
Bỗng nhiên ông chợt hiểu ra, biết mình sắp chết.
Điều này làm ông nhớ tới vợ và con gái mình, họ cũng như thế, đột nhiên nhiễm dịch bệnh rồi chết đi rất nhanh.
Điều này làm ông nhớ tới khoảng thời gian mình nằm viện trị liệu, bệnh nhân cùng phòng đêm trước còn cười nói vui vẻ, sáng sớm đã bị đưa vào nhà xác.
Điều này làm ông nhớ tới những người bạn quen biết khi còn là kẻ vô gia cư, một mùa đông trôi qua, họ biến mất rất nhiều, cuối cùng được phát hiện đã cứng đờ ở một vòm cầu hay góc đường có thể tránh gió, một số người còn chết khi đột nhiên nhận được thức ăn.
Điều này làm ông nhớ tới khi mình còn là một công nhân lành nghề, hàng xóm trong khu phố cũng đột ngột qua đời như thế. Có người đau đầu, co giật mà chết; có người không cẩn thận rơi vào lò thép nóng chảy; có người toàn thân xương cốt đau nhức, phù thũng mà ra đi; có người thậm chí ngã xuống trong im lặng ở nhà xưởng, hết lớp này đến lớp khác.
Điều này làm ông nhớ tới khi nghe ngóng tin tức trước đây, trong quán bar có một gã say từng nói:
"Người như chúng ta, tựa như lá khô, gió thổi qua là sẽ rơi xuống, thậm chí không có gió, bản thân cũng có thể tự rụng"...
Gió đến rồi... Trong đầu lão Kohler chợt lóe lên suy nghĩ như vậy.
Ông một bên ôm chặt túi giấy đựng chân giò hun khói, một bên đưa tay sờ soạng túi áo khoác cũ kỹ, muốn lấy ra điếu thuốc lá đã nhàu nát nhưng vẫn luyến tiếc chưa hút.
Ông không thể hiểu nổi, vì sao cơ thể khỏe mạnh của mình lại đột nhiên đổ bệnh, sương mù dày đặc như thế này cũng không phải chưa từng trải qua.
Ông không thể hiểu nổi, cuộc sống của mình vừa mới đi vào quỹ đạo, đang tiến triển theo hướng tốt đẹp hơn, lại vừa mới nhận được tiền thù lao thám tử Moriarty trả trước, mua được một chiếc chân giò hun khói mơ ước đã lâu để đón năm mới, đang mong chờ được nếm thử mỹ vị của nó, vì sao lại đột nhiên gục ngã.
Lão Kohler lấy ra điếu thuốc nhàu nát kia, nhưng cánh tay đã vô lực nâng lên, nặng nề rơi xuống mặt đất.
Ông dùng hết sức lực cuối cùng, muốn hét lên những lời chất chứa trong lòng, nhưng chỉ có thể khiến những từ ngữ yếu ớt ấy quanh quẩn nơi đầu môi, không thể cất thành lời.
Ông nghe thấy lời trăn trối của bản thân.
Ông nghe thấy mình đang hỏi:
"Vì sao?"
...
Trong một gian nhà trọ ở rìa khu Đông.
Liv treo món quần áo cuối cùng đã giặt xong lên, chờ nó khô.
Cô nhìn sắc trời bên ngoài, bị làn sương không biết từ khi nào đã trở nên nồng đậm làm cho khó phán đoán chính xác thời gian.
"Tóm lại, vẫn còn khá sớm, mà công việc giặt ủi của chúng ta đã hoàn thành cả rồi..." Vẻ mặt Liv dần trở nên nặng nề.
Làm xong việc quá sớm cũng không phải chuyện tốt, điều đó không có nghĩa là được nghỉ ngơi, nó chỉ cho thấy công việc không đủ, thu nhập không đủ.
Liv hít một hơi, xoay người nói với cô con gái lớn Freia đang lau tay bên cạnh, ánh mắt cô bé thì cứ nhìn chằm chằm vào cuốn sách ở phòng bên:
"Sắp năm mới rồi, đa số khách hàng của chúng ta đã rời Backlund đi nơi khác nghỉ ngơi. Chúng ta không thể cứ như vậy, phải tìm việc mới."
Cô vừa nói vừa đi ra cửa:
"Trong kỳ nghỉ thế này, những người có tiền sẽ tổ chức yến tiệc, người hầu của họ chưa chắc đã đủ, có lẽ sẽ thuê người giúp việc bếp núc tạm thời. Mẹ định đi hỏi thử, Freia, con ở nhà, đến giờ thì đi đón Daisy. Chúng ta cần thu nhập, ngay cả bọn trộm cắp, cướp giật, buôn lậu cũng cần tiền để đón năm mới."
Ở khu Đông, mỗi cô gái không vào nhà xưởng nếu muốn tồn tại, đều phải có tay nghề hoặc phải đủ mạnh mẽ.
Freia khẽ đáp:
"Vâng ạ."
Tâm trí cô đã bay đến cuốn sách trên chiếc bàn nhỏ ở phòng bên cạnh.
Liv vừa kéo cửa phòng ra, bỗng nhiên lảo đảo một cái rồi ngã xuống đất.
Khụ khụ khụ! Cô ho khan dữ dội, khuôn mặt đỏ bừng vì nghẹn, mỗi một khớp xương trên người đều đau đớn khó tả.
Freia kinh hoảng chạy qua, ngồi xổm xuống:
"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Mẹ, mẹ làm sao vậy?"
"Không, khụ khụ, mẹ không sao." Hơi thở của Liv dần trở nên khó nhọc.
"Không, mẹ bị bệnh rồi, bị bệnh rồi! Con đưa mẹ đến bệnh viện ngay!" Freia cố gắng nâng mẹ dậy.
"Đắt lắm, quá, quá đắt, mẹ, đi, bệnh viện từ thiện, bệnh viện từ thiện, mẹ chờ được, không, không có vấn đề gì lớn." Liv thở hổn hển trả lời.
Nước mắt Freia tuôn rơi, tầm mắt nhanh chóng nhòe đi.
Đúng lúc này, cô cảm giác phổi mình nóng lên, cơ thể mềm nhũn, khiến Liv một lần nữa ngã xuống đất.
"Freia, con làm sao vậy? Khụ khụ, con cũng bị bệnh sao?" Liv lo lắng kêu lên, "Tiền ở, khụ, ở sau ngăn tủ, khụ, trong cái lỗ trên tường ấy, con, mau, mau đi bệnh viện! Tìm bác, bác sĩ giỏi!"
Freia muốn nói gì đó, nhưng không thể phát ra tiếng, mắt cô hướng lên, thấy được cửa phòng bên cạnh.
Đó là phòng ngủ, nơi đó có chiếc giường thuộc về cô, có chiếc bàn nhỏ cùng cuốn sách cũ mà cô yêu thích.
Cơ thể cô đột nhiên run rẩy.
Tiếng ho của Liv đã im bặt.
Trong trường công lập ở rìa khu Đông, sương mù vẫn chưa quá dày, nhưng đã có không ít học sinh bắt đầu ho khan.
Thầy giáo ở đây đã được huấn luyện, lập tức ra lệnh:
"Mau, đến nhà thờ, đến nhà thờ bên cạnh!"
Daisy hoảng sợ, bối rối đứng dậy, chạy theo đám đông về phía nhà thờ bên cạnh trường học.
Bỗng nhiên, tim cô thắt lại, một cảm giác khủng hoảng như mất đi thứ gì đó quan trọng ập đến.
... Mẹ... Freia... Daisy chợt quay đầu, muốn ngược dòng người chạy về nhà.
Nhưng cô bị ngăn lại, bị các giáo viên níu lấy, mạnh mẽ kéo về phía nhà thờ.
Daisy kiệt sức giãy giụa, khàn giọng gào lên:
"Mẹ! Freia!"
"Mẹ! Freia!"
...
Ở khu Đông, ở khu cảng, ở khu nhà xưởng, những người già yếu hoặc mang bệnh trong người ngả rạp như cây bị đốn giữa làn sương mù. Những người tiếp xúc với họ cũng nhiễm dịch bệnh, nhanh chóng chết đi. Chỉ có người trưởng thành khỏe mạnh và trẻ con là hơi khó chịu một chút.
Trong mắt họ, làn sương mù xen lẫn màu vàng nhạt và đen kia giống như "Tử thần" giáng thế.
Thứ ba tuần cuối cùng của năm 1349, Backlund chìm trong sương mù dày đặc.
...
Ở góc đại sảnh, Klein ép sát vào vách đá, không để mình bị Ngài A phát hiện.
Rất nhanh, anh nghe được từng tiếng kêu đau đớn, ngửi thấy mùi máu thịt thối rữa.
"Hãy dâng hiến sinh mệnh vì sự giáng lâm của Chủ nhân." Giọng nói của Ngài A đột nhiên vang lên.
Phịch, phịch, tiếng những thân người nặng nề ngã xuống truyền vào tai Klein, linh tính dao động mãnh liệt hiện lên, không ngừng quanh quẩn.
Ngài A đã hiến tế bốn người hầu của ông ta? Klein vừa lóe lên ý nghĩ đó, bên tai đã truyền đến những tiếng khóc hư ảo chồng chéo, có người đang gọi mẹ, có người đang ho khan dữ dội, có người đang đau đớn rên rỉ.
Là một chuyên gia thần bí học, Klein như thấy từng bóng người mang theo oán niệm không cam lòng hóa thành những bóng hình trong suốt, lần lượt tiến vào nghi thức. Mà những cảm xúc chết lặng, tuyệt vọng, đau đớn và phẫn hận đã bị đè nén suốt bao năm ở khu nhà xưởng, khu cảng và khu Đông cũng ùa vào như thủy triều.
Đã chính thức bắt đầu rồi sao? Klein nhắm mắt lại, lưng áp vào vách tường, tay phải nắm chặt rồi lại thả lỏng.
Đối với anh, lựa chọn tốt nhất lúc này là thừa dịp Ngài A đang chuyên chú vào nghi thức mà lẻn ra khỏi đại sảnh, chạy trốn thật xa.
Tay phải anh thả ra rồi siết lại, siết lại rồi thả ra, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Bảy tám giây sau, Klein mở mắt, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Anh đưa tay cầm súng ngắn, đột ngột xoay người lao ra.
Anh mặc bộ vest đuôi tôm màu đen, giơ tay phải lên, nhắm thẳng vào tế đàn.
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Bán Mạng Nối Thọ, Kẻ Mua Lại Là Kẻ Thù Giết Chồng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ