Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 440: Lời Mời Từ Vương Thất

"Vương thất..." Klein cầm lá thư do Isengard Stanton phái người đưa tới, thầm nhủ.

Anh ngẩng đầu nhìn cơn mưa dầm đang tí tách ngoài cửa sổ, những ngọn đèn đường dùng khí gas tỏa ra từng vầng sáng tĩnh lặng.

Trong phòng khách, bàn trà sạch sẽ, mấy xấp báo đặt ở một góc, bốn phía không một tiếng động.

Klein ngồi trên ghế sô pha, người hơi ngả về phía trước, lặng im hồi lâu.

Gần 10 phút sau, anh thở hắt ra, lắc đầu rồi chậm rãi và nặng nề đưa tay ném lá thư vào thùng rác.

Anh từ từ đứng dậy, không chút biểu cảm mà đi lên lầu hai.

Và trong thùng rác, lá thư từ Isengard Stanton đã lặng lẽ bốc cháy, hóa thành tro đen.

...

Sáng thứ hai, Klein đứng trước gương trong phòng tắm, dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải day nhẹ hai bên thái dương.

Xong xuôi, anh cúi xuống, cầm ca nước lạnh như băng hắt lên mặt, cơn rùng mình qua đi cũng là lúc anh rửa mặt xong.

Treo khăn mặt lên, tinh thần anh cũng trở nên tỉnh táo hơn. Anh đi xuống lầu một, làm món trứng ốp la một mặt đơn giản cùng bánh mì nướng phết bơ.

Đương nhiên, không thể thiếu một ly hồng trà thêm lát chanh vừa để giải khát, vừa giúp dễ tiêu.

Dùng xong bữa sáng, đang nhàn nhã lật xem báo, Klein đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên lanh lảnh.

"Ai vậy? Lại có ủy thác mới sao? Chẳng lẽ ‘Trái Tim Máy Móc’ đã thăm dò xong lăng mộ gia tộc Amon rồi? Không, không thể nhanh như vậy được..." Klein lẩm bẩm, đặt khăn ăn và tờ báo xuống, chậm rãi đi ra cửa chính.

Khi tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, hình ảnh vị khách bên ngoài đã hiện lên trong đầu anh:

Đó là một quý ông đứng tuổi ăn mặc tỉ mỉ, áo trong trắng như tuyết được là phẳng phiu, chiếc ghi lê dày màu lam xám ôm vừa vặn lấy phần bụng, áo vest đuôi tôm có đường cong rõ ràng, không một nếp nhăn.

Vị quý ông này đi một đôi giày da sáng bóng, không hề có dấu vết lấm bẩn của mưa dầm hay bùn lầy.

Ông ta đeo đôi găng tay dệt bằng chỉ trắng, hai bên thái dương đã điểm bạc, nếp nhăn trên mặt khá sâu, đôi mắt nâu nhạt nghiêm nghị không một ý cười.

Không quen... Klein lẩm bẩm một câu rồi mở cửa.

"Xin hỏi, ngài tìm ai?" Anh lễ phép hỏi.

Vị quý ông trung niên nọ tháo mũ đặt lên ngực, dùng tư thế chuẩn mực nhất chào hỏi:

"Tôi là quản gia, đến đây thay mặt chủ nhân để mời ngài, ngài Sherlock Moriarty."

"Tôi có quen chủ nhân của ngài sao? Ông ấy tìm tôi có việc gì?" Klein thực sự chẳng hiểu mô tê gì cả.

Nhưng lúc này, anh đã chú ý thấy bên kia đường đang đậu một chiếc xe ngựa, thùng xe rất dày dặn, rèm che bên sườn cửa sổ vừa nhìn đã biết không phải loại tầm thường.

Vẻ sang trọng toát ra từ sự giản đơn... Klein nheo mắt nhìn, bỗng phát hiện ở một vị trí dễ thấy trên thùng xe có một huy hiệu.

Huy hiệu đó có chủ thể là một thanh kiếm chỉ thẳng xuống, chuôi kiếm là một vương miện màu đỏ.

Đây là... "Kiếm Thẩm Phán"... huy hiệu "Kiếm Thẩm Phán" của gia tộc Augustus đại diện cho vương thất! Klein thầm giật mình, phần nào đoán được lai lịch của vị quản gia này.

Có lẽ ông ta còn là một Người Phi Phàm khá mạnh... Klein đưa ra suy đoán trong lòng.

Vị quản gia chuyên nghiệp và nghiêm nghị, không để tâm đến sự quan sát của anh, nở một nụ cười lễ phép:

"Ngài và chủ nhân của tôi chưa từng gặp mặt, nhưng cũng có thể coi là quen biết. Ngài vẫn luôn cung cấp manh mối về tổ chức lấy lá bài Tarot làm biểu tượng cho người, và người cũng đã chi trả cho ngài những khoản phí cần thiết."

Quả nhiên là nhân vật lớn mà Talim đã nhắc tới, mình vẫn luôn dùng tin tức giả để lừa lấy kinh phí, ngay cả chi phí trả cho lão Kohler cũng từ đây mà ra... Thế này thì khó mà từ chối lời mời của đối phương rồi, hơn nữa Talim đã chết... Klein trầm ngâm hai giây rồi nói:

"Chủ nhân của ngài tìm tôi, là vì cái chết của Talim?"

"Đúng vậy, Talim là bạn của người, người rất đau buồn và khó hiểu trước cái chết của ông ấy. Người nghe nói, ngài lúc ấy cũng có mặt tại hiện trường." Lão quản gia nói rành rọt.

Không, tôi không có... Klein theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể gật đầu:

"Đúng, tôi đã thấy Talim chết ngay trước mắt mình."

"Thật là một chuyện đau buồn và đáng tiếc." Lão quản gia nói với giọng chân thành. "Ngài có bằng lòng nhận lời mời của chủ nhân tôi không?"

Mình còn lý do nào để từ chối nữa sao? Làm vậy sẽ cực kỳ đáng nghi! Nói không chừng sẽ bị xử lý tại chỗ... Klein nhìn đối phương, nói:

"Sáng nay tôi vừa lúc không có việc gì."

"Tốt lắm, ngài Moriarty, mời." Lão quản gia hơi cúi người, đưa tay phải đeo găng trắng ra, chỉ về phía chiếc xe ngựa đậu bên kia đường.

Ai, vẫn luôn tránh tiếp xúc với các nhân vật lớn, kết quả lại vì cái chết của Talim mà không thể không đối mặt với người đứng sau ông ta... Cũng không biết chuyện này có khiến mình bị chú ý nhiều hơn, hay bị điều tra sâu hơn không... Mình phải tính toán trước, chuẩn bị sẵn sàng vứt bỏ cứ điểm và thân phận này bất cứ lúc nào... Còn nữa, phải nhanh chóng lấy được đặc tính da người của U Ảnh và tóc của Naga Biển Sâu, mau chóng tấn thăng thành "Người Không Mặt"! Như vậy khả năng chống chịu rủi ro của mình sẽ tăng lên gấp bội! Trong lúc đi về phía chiếc xe ngựa có huy hiệu vương thất, Klein đã suy tính xong những việc cần làm tiếp theo.

Lúc này, người hầu mà lão quản gia dẫn theo đã giúp anh mở cửa xe.

Bước lên tấm thảm dày màu nâu nhạt, nhìn chiếc tủ gỗ chứa rượu vang đỏ, vang trắng, sâm banh, Ranzi, Blackland cùng một loạt ly thủy tinh, Klein nhất thời có chút mất tự nhiên, bèn tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.

—— Ranzi là loại rượu mạnh làm từ mạch nha nguyên chất, có rất nhiều chủng loại, ví dụ như loại "Fire Ranzi" mà các thủy thủ thích uống nhất. Mấy chai trong tủ lúc này rõ ràng là loại hảo hạng nhất. Về phần Blackland, đó là loại rượu mạnh được lên men từ các loại ngũ cốc khác nhau, cùng với Ranzi đều là đặc sản của Ruen.

Nhìn xe ngựa chạy qua con đường ướt sũng, Klein buột miệng hỏi:

"Đến khu Queen à?"

"Không, chủ nhân của tôi đang chờ ngài ở trang viên Red Rose ngoại ô khu Queen." Lão quản gia không hề giấu giếm.

Xem ra là một trang viên của vương thất... Klein nghĩ thầm, mỉm cười hỏi lại:

"Bây giờ ngài có thể cho tôi biết thân phận của chủ nhân ngài được không?"

Tấm lưng vốn đã thẳng của lão quản gia lại càng thẳng tắp hơn, cằm hơi nhếch lên:

"Người là hậu duệ của 'Người Lập Quốc', 'Người Bảo Hộ', là con cháu của 'Người Cường Thế', là con trai thứ năm của Quốc vương Bệ hạ, Bá tước Rustin, Vương tử điện hạ Edsack Augustus."

Thì ra là tam vương tử, vương tử nhỏ thứ hai từ dưới lên, nhưng hình như cũng khoảng 21, 22 tuổi rồi... Klein nhớ lại những gì mình biết được ở Câu lạc bộ Craig và những miêu tả thi thoảng xuất hiện trên báo chí.

Xe ngựa đi qua từng con đường, vòng từ khu vực hồ nhân tạo về con đường phía tây bắc, mất hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến một tòa trang viên chiếm diện tích cực lớn.

Tại cổng trang viên, Klein bị hai binh sĩ mặc quân phục áo trắng quần dài đỏ kiểm tra, anh cũng không che giấu bao súng và khẩu súng lục dưới nách.

Anh tin rằng xung quanh vương tử Edsack chắc chắn có người nhìn ra mình mang súng, nếu muốn dùng ảo thuật để lừa gạt thì rất dễ mắc sai lầm.

Dù sao vương tử cũng biết mình là một thám tử tư, thuộc hạ của ông ta chắc chắn sẽ không vì mình mang súng trái phép mà áp giải đến cục cảnh sát... Klein trơ mắt nhìn binh sĩ cầm đi bao súng và súng lục, đồng thời được thông báo sẽ nhận lại khi ra về.

Trải qua thêm hai vòng kiểm tra nữa, Klein đi theo lão quản gia vòng qua nhà chính, tiến vào một khu vực rộng lớn có cả gò đất và suối nước.

Điểm thiếu sót duy nhất ở đây là cây cỏ đã sớm điêu tàn vì giá rét, trông thật hoang vu.

Lóc cóc, lóc cóc, lóc cóc, mấy con ngựa từ xa phi tới, dừng lại ở phía trước.

Một chàng trai trẻ mặc quần dài trắng, đi bốt cao màu đen, áo sơ mi mỏng cùng áo cưỡi ngựa màu tối nhanh nhẹn xuống ngựa, tiến lại gần, những người còn lại thì theo sát bên cạnh anh ta.

Anh ta tháo mũ bảo hộ xuống, mỉm cười nói với Klein:

"Cuối cùng cũng gặp được anh, đại thám tử Moriarty."

Nhìn thấy anh ta, Klein có cảm giác mắt mình sáng lên, không phải vì anh ta tuấn tú đến mức nào, mà vì anh ta rất giống Henry Augustus I được khắc trên đồng 5 bảng.

Edsack Augustus cũng có một khuôn mặt thon dài và một đôi mắt hẹp, nhưng không hề nghiêm nghị, ngược lại luôn mang theo ý cười, trông trẻ trung và tràn đầy sức sống.

"Trước đây tôi không hề biết người ủy thác cho tôi lại là Vương tử điện hạ." Klein cúi người chào.

Edsack cầm roi ngựa, vung vẩy trong lòng bàn tay, cười nói:

"Tôi nghe nói anh đã đóng vai trò quan trọng trong hai vụ án 'Sát Thủ Liên Hoàn' và 'Sứ Đồ Dục Vọng'. Lời giới thiệu của Talim quả không tệ. Haiz, ai mà ngờ được, anh ta mấy ngày trước còn cùng tôi đua ngựa, vậy mà đã rời khỏi nhân thế, đã đến vương quốc của bão tố và sấm sét."

Từ khi lập quốc đến nay, gia tộc Augustus vẫn luôn tín ngưỡng "Chúa Tể Của Gió Bão".

Không đợi Klein lên tiếng, anh ta sa sầm mặt nói:

"Cuộc điều tra về cái chết của Talim không thông qua tôi. Ngài Moriarty, tôi hy vọng anh giúp tôi tìm ra chân tướng."

Những người khác trong vương thất đã đưa ra kết luận rồi sao? Hai vị huynh trưởng của cậu? Vừa nhìn đã biết là đấu đá nội bộ, tôi không dính vào nổi đâu... Với lại, Vương tử điện hạ, phong cách của ngài thẳng thắn quá rồi... Klein thở dài nói:

"Tuy rất đáng tiếc, nhưng tôi vẫn phải nói rằng Talim qua đời vì đột ngột lên cơn đau tim."

"Vậy sao? Bên 'Kẻ Trừng Phạt' có tin tức truyền đến, nói rằng có một vị đại thám tử tên Sherlock Moriarty đã chỉ ra và xác nhận trên người Talim có dấu vết của lời nguyền." Vương tử Edsack cười khẽ một tiếng.

Klein chỉ có thể cười khổ đáp lại:

"Vương tử điện hạ, ngài hẳn biết nguyên tắc của tôi, tôi còn muốn sống thêm 50 năm nữa."

"Chẳng lẽ Talim không phải là bạn của anh sao?" Vương tử Edsack hỏi ngược lại.

Klein đang không biết nên trả lời thế nào thì bỗng có một nữ hầu từ nhà chính đi tới, bước nhanh đến gần vương tử, ghé tai nói nhỏ vài câu.

Edsack lập tức nghiêm mặt:

"Nói với cô ấy, không được ra ngoài!"

Nói xong, anh ta đi thong thả hai bước, vẻ mặt nghiêm nghị dịu xuống, trong đôi mắt màu lam ánh lên vài phần mềm mại và bất đắc dĩ:

"Nhưng tôi cho phép cô ấy rời phòng, tùy ý đi lại trong trang viên."

Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện