Klein cố gắng không để lộ vẻ khác thường, hắn hỏi với sự tò mò chân thật:
“‘Thầy Bói’ có năng lực gì?”
“Câu hỏi này của cậu chưa chính xác. Phải là, ‘Sử dụng ma dược Thầy Bói sẽ có được năng lực gì?’ mới đúng.”
Dunn Smith lắc đầu cười, khuôn mặt và đôi mắt xám của gã khuất trong bóng tối, quay lưng về phía vầng trăng đỏ:
“Thuật chiêm tinh, bói bài, linh bãi, linh thị và vô số những thứ tương tự. Đương nhiên, không phải cứ uống ma dược là cậu sẽ lập tức thông thạo chúng. Ma dược chỉ cho cậu tư cách và năng lực để học hỏi những kiến thức đó mà thôi. Vì thiếu phương pháp đối đầu trực diện, à, cậu có thể hình dung là các nghi thức ma pháp cần chuẩn bị rất phức tạp, nên không phù hợp với những trận chiến bất ngờ. Cũng vì thế mà xét về kiến thức thần bí học, ‘Thầy Bói’ còn uyên bác và chuyên nghiệp hơn cả ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’.”
Nghe có vẻ rất phù hợp với nhu cầu của mình... Chỉ là việc thiếu phương pháp đối đầu khiến người ta khá do dự... Hơn nữa, có lẽ Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối không có các "danh sách" kế tiếp... "Thánh đường" hẳn là chỉ Giáo đường Tĩnh Lặng, tổng bộ của giáo hội... Các phương thức đối đầu ở danh sách thấp có lẽ chưa chắc đã hơn được súng đạn... Klein lặng thinh, trong đầu liên tục cân nhắc giữa "Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn" và "Thầy Bói". Còn về phần "Người Nhặt Xác", hắn hoàn toàn không để tâm.
Thấy vậy, Dunn Smith cười nói:
“Đừng vội quyết định, sáng thứ Hai cho tôi câu trả lời là được. Bất kể cậu chọn con đường nào, hay quyết định từ bỏ, nội bộ Kẻ Gác Đêm chúng tôi sẽ không có chuyện ép buộc. Cứ bình tĩnh lại và lắng nghe lòng mình.”
Nói xong, gã bỏ mũ xuống, khẽ cúi đầu, rồi chậm rãi lướt qua Klein đi về phía cầu thang.
Klein không nói gì, không đưa ra đáp án ngay mà im lặng chào rồi lặng lẽ nhìn theo.
Dù trước đây hắn luôn khao khát trở thành người phi phàm, nhưng khi cơ hội thực sự đặt trước mặt, hắn lại do dự khôn nguôi. Sự thiếu hụt của các “danh sách” kế tiếp, nguy cơ mất khống chế của “người phi phàm”, độ tin cậy của cuốn nhật ký từ Đại đế Russel, cùng những lời thì thầm hư ảo có thể khiến người ta điên loạn và sa ngã... tất cả đã tạo thành một vũng lầy cản bước chân hắn.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra.
“Chẳng khác gì một học sinh lực học làng nhàng điền phiếu nguyện vọng đại học...” Klein tự giễu, kéo lại tinh thần đang phiêu du, khẽ mở cửa phòng rồi nằm vật ra giường.
Hắn nằm đó, lẳng lặng mở to mắt nhìn trần giường tầng trên đang nhuốm một màu đỏ rực.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng kẻ say rượu lảo đảo đi qua. Xa xa, tiếng xe ngựa lộc cộc vang lên trên con phố vắng. Tất cả những tạp âm ấy không phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, mà càng khiến nó thêm sâu thẳm, thêm trầm mặc.
Klein để cảm xúc lắng xuống, nhớ lại đủ chuyện xưa cũ ở Trái Đất. Nhớ người cha thích tập thể dục, nói chuyện lúc nào cũng oang oang; nhớ người mẹ mang bệnh mãn tính nhưng luôn tất bật vì mình; nhớ đám bạn thân từ thuở nhỏ, từ cùng nhau đá bóng, đánh cầu cho đến cày game, chơi mạt chược; lại nhớ đến cô gái mình tỏ tình thất bại mà giờ đây khuôn mặt đã nhạt nhòa... Những nỗi nhớ ấy như dòng sông êm đềm, không gợn sóng dữ dội, không có tổn thương sâu sắc, chỉ lặng lẽ vỗ về tâm hồn.
Có lẽ chỉ khi mất đi rồi người ta mới biết trân trọng. Khi ánh đỏ rực rút đi, mặt trời ló dạng nơi chân trời, chiếu rọi những tia nắng vàng óng, Klein đã có lựa chọn của mình.
...
Hắn rời giường, vào phòng tắm chung đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, sau đó cầm tờ 1 Saule đi đến chỗ bà Wendy mua 8 pound bánh mì lúa mạch đen với giá 9 penny, bù lại phần lương thực đã ăn hết tối qua.
“Giá bánh mì bắt đầu ổn định rồi...” Sau bữa sáng, Benson vừa thay đồ vừa bình luận. Hôm nay là Chủ nhật, cuối cùng anh và Melissa cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Klein đã mặc bộ vest chỉnh tề, ngồi trên ghế liếc tờ báo cũ mang về hôm qua, bất ngờ nói:
“Chỗ này có quảng cáo cho thuê nhà này: số 3 phố Wendel khu phía bắc, nhà riêng, có hai tầng; tầng trên có sáu phòng, ba phòng tắm, hai ban công; tầng dưới có một phòng ăn, một phòng khách, một nhà bếp, hai phòng tắm và ba phòng cho khách, kèm theo một tầng hầm... Bên ngoài căn nhà là thảm cỏ tư nhân rộng 2 mẫu, đằng sau là một vườn hoa nhỏ. Có thể cho thuê một, hai hoặc ba năm. Tiền thuê mỗi tuần là 1 bảng 6 Saule. Ai muốn thuê thì tới số 16 phố Champagne tìm ông Gusherf.”
“Đây là mục tiêu trong tương lai của chúng ta.” Benson đội chiếc mũ phớt màu đen lên, cười nói: “Giá thuê trên báo thường hơi cao. ‘Công ty Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen’ có nhiều lựa chọn rẻ hơn mà chất lượng không thua kém là bao.”
“Sao không tìm ‘Hiệp hội Cải thiện nhà ở cho tầng lớp lao động Tingen’?” Melissa cầm chiếc mũ cũ, mặc chiếc váy dài màu xám trắng đã vá vài lần nhưng được xem là tươm tất nhất của mình, bước ra từ phòng bên cạnh. Vẻ điềm tĩnh và nội liễm của cô bé không thể che giấu được nét thanh xuân tươi đẹp.
Benson cười ha hả:
“Em nghe ai nói về ‘Hiệp hội Cải thiện nhà ở tầng lớp lao động Tingen’ vậy? Jenny? Bà Rochelle? Hay là cô bạn thân Selina?”
Melissa đưa mắt sang hướng khác, hạ giọng đáp:
“Bà Rochelle... Tối qua lúc đi tắm em gặp bà ấy. Bà hỏi thăm chuyện phỏng vấn của anh Klein thế nào, em nói qua vài câu, sau đó bà ấy đề nghị tìm ‘Hiệp hội Cải thiện nhà ở tầng lớp lao động Tingen’.”
Thấy Klein cũng có vẻ không hiểu, Benson mỉm cười lắc đầu, giải thích:
“Đó là hiệp hội nhà ở dành cho người nghèo, à, nói đúng hơn là dân chúng ở tầng lớp thấp. Những căn nhà họ sửa sang và cải tạo đều là kiểu dùng chung phòng tắm, chỉ cung cấp ba lựa chọn là một phòng, hai phòng và ba phòng. Các em có muốn tiếp tục ở một nơi tương tự thế này không? ‘Công ty Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen’ cũng kinh doanh tương tự, nhưng họ cung cấp lựa chọn cho tầng lớp trung lưu. Nói thẳng ra, hiện tại chúng ta khá hơn tầng lớp thấp, nhưng so với tầng lớp trung lưu thực sự thì vẫn còn thua kém, không phải vấn đề tiền lương mà là thiếu thời gian tích lũy.”
Klein hiểu ra, hắn gập tờ báo lại, cầm mũ phớt và đứng lên nói:
“Chúng ta đi thôi.”
“Anh nhớ ‘Công ty Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen’ nằm ngay trên phố Hoa Thủy Tiên.” Benson vừa mở cửa vừa nói: “Họ cũng giống ‘Hiệp hội Cải thiện nhà ở tầng lớp lao động Tingen’, đều kêu gọi ‘từ thiện 5%’, các em có biết vì sao không?”
“Không biết.” Klein nhấc cây gậy ba toong, đi bên cạnh Melissa. Cô gái với mái tóc đen mềm mại xõa ngang ngực cũng lắc đầu theo.
Benson bước ra ngoài, nói:
“Những công ty và hiệp hội cải thiện nhà ở này đều được thành lập theo mô hình ở Backlund. Nguồn vốn của họ đến từ ba con đường: một là quyên góp từ thiện; hai là xin các khoản vay ưu đãi với lãi suất khoảng 4% một năm từ chuyên viên cho vay các vấn đề cộng đồng của chính phủ; ba là đầu tư thương mại, tức là họ sẽ trả cho nhà đầu tư 5% lợi nhuận hàng năm từ tiền thuê nhà thu được. Vì thế nó mới được gọi là ‘từ thiện 5%’.”
Cộp, cộp, cộp, ba anh em đi xuống lầu, chậm rãi tiến về phố Hoa Thủy Tiên. Họ định tìm được nhà mới rồi mới báo cho chủ nhà hiện tại là Frankie, tránh trường hợp chưa chuyển đi được mà đã bị đuổi khỏi chỗ ở cũ.
“Em nghe Selina nói, còn có công ty cải thiện nhà ở chỉ nhận tiền từ thiện thôi phải không?” Melissa như đang tự hỏi.
Benson cười ha hả:
“Có chứ, công ty ký gửi William do Tước sĩ William góp vốn thành lập chính là một công ty như vậy. Ông ta tu sửa những nhà trọ cho giai cấp lao động, cung cấp cả quản lý riêng mà chỉ thu tiền thuê rất rẻ, nhưng yêu cầu thì vô cùng nghiêm ngặt.”
“Nghe có vẻ anh không thích lắm?” Klein tinh ý nhận ra, bèn mỉm cười hỏi.
“Không, anh rất kính trọng ngài William, nhưng anh nghĩ ông ta chẳng biết gì về cuộc sống của người nghèo thực sự. Những yêu cầu để vào ở nhà trọ của ông ta giống như niềm hy vọng mà mục sư ban phát, rất không thực tế. Ví dụ như bắt buộc phải tiêm vắc xin phòng các bệnh chính, bắt buộc phải luân phiên dọn dẹp phòng tắm, không được cho thuê lại hoặc dùng cho mục đích kinh doanh, không được vứt rác bừa bãi, không để trẻ con chơi đùa ở hành lang. Nữ thần ơi, ông ta định biến tất cả mọi người thành quý ông quý bà hay sao?” Benson thốt lên câu cửa miệng quen thuộc.
Klein cau mày, nghi hoặc hỏi:
“Nghe qua thì không có vấn đề gì, đều là những yêu cầu rất tốt mà.”
“Vâng.” Melissa gật đầu phụ họa.
Benson nghiêng đầu liếc hai người, cười ha hả:
“Có lẽ là anh đã bảo bọc các em kỹ quá, nên chưa thấy được cuộc sống thực sự của người nghèo là thế nào. Các em nghĩ họ có tiền để đi tiêm vắc xin phòng các bệnh chính sao? Nếu xếp hàng ở các tổ chức từ thiện miễn phí thì phải mất ba tháng mới đến lượt.
Các em nghĩ công việc của họ ổn định chứ không phải tạm thời à? Nếu không thể cho thuê lại để kiếm thêm chút đỉnh, đến lúc thất nghiệp thì lại phải dọn ra ngoài sao? Hơn nữa, rất nhiều phụ nữ ở nhà nhận may vá thuê và làm diêm để kiếm sống, đó cũng thuộc về kinh doanh, chẳng lẽ muốn đuổi hết họ đi?
Đại đa số người nghèo đều phải cố gắng hết sức để duy trì cuộc sống. Các em nghĩ họ có thời gian rảnh để dạy dỗ con cái, bảo chúng đừng chơi đùa ở hành lang sao? Có lẽ họ chỉ có thể nhốt bọn trẻ trong phòng, chờ đến khi chúng được bảy, tám tuổi thì đưa đến các công xưởng nhận lao động trẻ em.”
Benson không miêu tả nhiều, nhưng Klein nghe xong mà cảm thấy lạnh gáy. Đây là cuộc sống của tầng lớp dưới đáy xã hội sao?
Bên cạnh hắn, Melissa cũng im lặng một lúc lâu, sau đó mới nói với giọng xa xăm:
“Sau khi chuyển đến khu phố bên dưới, Jenny không cho em đến nhà bạn ấy chơi nữa...”
“Hy vọng cha con bé có thể vượt qua nỗi đau và tìm được một công việc ổn định. Chỉ là anh đã thấy quá nhiều kẻ nghiện rượu dùng cồn để tự chuốc say mình...” Benson chế nhạo một tiếng, giọng điệu nặng nề.
Klein không biết nói gì, Melissa cũng vậy. Ba anh em im lặng đi đến phố Hoa Thủy Tiên, tìm tới ‘Công ty Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen’.
Người tiếp đón họ là một người đàn ông trung niên có nụ cười hòa ái, không mặc vest hay đội mũ, chỉ mặc áo sơ mi trắng phối với áo ghi lê đen bên ngoài.
“Các vị có thể gọi tôi là Skate. Không biết quý vị muốn tìm một ngôi nhà như thế nào?” Ông ta liếc cây gậy ba toong mạ bạc của Klein, nụ cười càng thêm nồng hậu.
Klein nhìn Benson, người vốn giỏi giao tiếp, ý bảo anh trả lời. Benson đáp rất thẳng thắn:
“Nhà liền kề.”
Skate lật giở chồng tài liệu trên tay, mỉm cười nói:
“Hiện tại còn năm nơi chưa cho thuê. Thật ra chúng tôi ưu tiên những người lao động và con cái họ có hoàn cảnh khó khăn, sáu, tám, thậm chí mười hai người ở chung một phòng. Nhà liền kề thì không nhiều, một căn ở ngay số 2 phố Hoa Thủy Tiên, một căn ở khu phía bắc, một căn nữa ở khu phía đông... Tiền thuê một tuần là từ 12 đến 16 Saule. Các vị có thể xem phần giới thiệu cụ thể này.”
Ông ta đưa một tập tài liệu cho Benson, Klein và Melissa.
Ba anh em đọc qua, liếc nhìn nhau rồi đồng thời chỉ vào một vị trí trên trang giấy.
“Chúng tôi muốn xem căn nhà số 2 phố Hoa Thủy Tiên.” Benson nói, Klein và Melissa gật đầu.
Nơi này xem như là khu vực mà họ quen thuộc.
Đề xuất Cổ Đại: Diêm Vương Dung Túng Nghịch Tử Đẩy Thiếp Vào Vạc Dầu Sôi, Sau Khi Thiếp Quy Tiên, Phụ Tử Họ Hóa Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ