Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 487: Bữa tối dưới ánh nến của Ôn Lê và Simon; Ôn Lê: "Tôi cho anh mười giây"

Nhóc con ngước cái đầu nhỏ lên hỏi: "Chị đi đâu thế ạ?"

Hóa ra không phải đi chơi cùng họ sao.

Lục Tây Kiêu chằm chằm nhìn chiếc xe đi xa, ánh mắt trầm xuống.

"Chị đi dọn dẹp kẻ xấu."

Nhóc con nghe xong, chuyện này sao mà được, vội kéo ông nhỏ mình ra cửa: "Tụi mình đi giúp chị đi, A Hú cũng đi nữa."

"Không cần lo lắng đâu, chị tự mình lo được."

Nhóc con nhíu mày, không tán thành lắc đầu, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

"Không được đâu, tụi mình là con trai phải bảo vệ chị chứ."

Lục Tây Kiêu dắt nhóc con vào nhà.

Anh trấn an nhóc con xong, định cứ thế ngồi trên sofa đợi, nhưng mới đợi chưa đầy nửa tiếng đã không thể ngồi yên nổi nữa, chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi anh đã xem giờ ít nhất mười lần.

Nhóc con vì lo lắng Ôn Lê sẽ gặp nguy hiểm nên cứ thế rầu rĩ nhìn Lục Tây Kiêu suốt nửa tiếng.

"Cảnh Nguyên ngoan ngoãn ở nhà, ông nhỏ đi tìm chị."

"Dạ, ông nhỏ cẩn thận nhé."

Lục Tây Kiêu đứng dậy đi ra cửa luôn.

Ôn Lê lái xe tới trang viên nhà Dupont.

Quản gia đã đợi sẵn từ lâu, cung kính mời Ôn Lê lên xe đón khách, đưa Ôn Lê vào trang viên.

Ôn Lê ngồi trong xe.

Điện thoại của Lục Tây Kiêu gọi tới, Ôn Lê nhìn cuộc gọi hơi do dự — anh phát hiện mình đã kéo anh ra khỏi danh sách đen rồi.

Ôn Lê bắt máy.

"Tới chưa?"

"Chuẩn thế, vừa tới cổng."

"Ừm." Lục Tây Kiêu đáp một tiếng, nói: "Nếu tiện thì cứ giữ cuộc gọi thế này đi, anh cũng dễ tùy cơ ứng biến."

Cái này có gì mà không tiện chứ. Ôn Lê đồng ý, bỏ chiếc điện thoại đang thông cuộc gọi lại vào túi áo.

Xe dừng lại trước một công trình kiến trúc hùng vĩ như lâu đài.

Đi vòng vèo qua mấy cái thang máy và cầu thang, băng qua ba bốn dãy hành lang, cuối cùng cũng tới trước một cánh cửa đôi.

Hai người hầu đẩy cánh cửa sang trọng tinh xảo ra.

Đập vào mắt là một phòng ăn được bài trí lộng lẫy đến mức rườm rà, trên sàn nhà rải đầy cánh hoa hồng.

Không khí lãng mạn tràn ngập.

Đây là bàn chuyện hay là hẹn hò thế này?

"Mời."

Vị quản gia mặc áo đuôi tôm đón Ôn Lê vào cửa.

Cả phòng ăn đều được bài trí vô cùng tỉ mỉ.

Cánh hoa hồng rải đầy trên chiếc bàn ăn dài, hoa hồng, rượu vang, nến, âm nhạc, những thứ dùng cho bữa tối dưới ánh nến không thiếu thứ gì.

Simon chải tóc ngược ra sau, mặc bộ vest đắt tiền chỉnh tề, thắt nơ, ngồi trịnh trọng ở đầu bàn bên kia.

Vừa thong thả nhâm nhi rượu vang vừa đợi cô.

Thấy cô xuất hiện, Simon nở nụ cười.

Nụ cười đó nhanh chóng giảm đi đáng kể vì chiếc áo vest đàn ông khoác trên người Ôn Lê, anh ta nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt.

Ôn Lê khoác áo của ai, không cần đoán cũng biết.

Đây là tuyên bố chủ quyền? Cảnh cáo anh ta?

"Mặc nhiều thế không nóng sao?" Simon đưa mắt ra hiệu cho người hầu đang đứng đợi phục vụ Ôn Lê.

Người hầu lập tức tiến lên: "Để tôi cất chiếc áo khoác này giúp quý cô nhé." Cô ta định lấy chiếc áo khoác trên người Ôn Lê xuống.

Chưa đợi tay người hầu vươn tới, Ôn Lê đã tự mình cởi áo khoác ra, rất dứt khoát, dù sao hiệu quả cũng đã đạt được, đây cũng chẳng phải là lớp vỏ bảo vệ gì cần cô phải dựa dẫm.

Ôn Lê cầm áo khoác tiến lên.

Người hầu kéo ghế cho cô.

Ôn Lê vắt áo khoác lên tay vịn, ngồi xuống.

"Thật không ngờ chúng ta lại gặp lại nhau nhanh thế này." Simon không giấu nổi vẻ vui mừng trên mặt, anh ta lập tức dùng ánh mắt như đang chiêm ngưỡng tác phẩm tâm đắc của mình để đánh giá Ôn Lê, có vài phần tự hào kiêu hãnh.

Anh ta nói: "Màu đỏ thực sự rất hợp với em, kích cỡ cũng hoàn toàn vừa vặn." Anh ta chia sẻ với Ôn Lê: "Tôi đã phân vân rất lâu giữa màu đỏ và màu đen, cuối cùng vẫn muốn xem hiệu quả của chiếc váy đỏ này hơn, quả nhiên không làm tôi thất vọng chút nào, tiếc là lớp trang điểm của em hơi nhạt quá." Anh ta bỏ đôi chân dài đang vắt chéo xuống, hơi nghiêng người về phía trước, chằm chằm nhìn kỹ khuôn mặt Ôn Lê: "Có trang điểm không? Không có."

Anh ta có chút thất vọng nhẹ.

"Mái tóc này của em cũng nên làm xoăn một chút, sẽ hợp với chiếc váy này hơn, không, phải là chiếc váy này hợp với em khi để tóc xoăn sẽ càng gợi cảm và xinh đẹp hơn."

Lục Tây Kiêu đang đeo tai nghe Bluetooth nghe mà ngứa răng.

Ôn Lê: "Anh định bóng bẩy đến bao giờ nữa?"

Simon có chút bị đả kích: "Được rồi."

Anh ta lại có chút không cam lòng hỏi: "Chiếc váy màu đen kia tôi cũng mua về rồi, em có muốn thử một chút không?"

Ôn Lê khoanh tay trước ngực, lạnh mặt nhìn Simon.

Simon: "Vậy thôi vậy. Chúng ta vào chủ đề chính đi."

Ôn Lê tưởng anh ta định nói chính sự, kết quả cái nắp đậy bít tết dùng để giữ nhiệt độ và hương thơm được mở ra.

Simon uống một ngụm rượu vang, nói: "Vừa mới vận chuyển bằng đường hàng không từ Nhật Bản tới chiều nay đấy, tôi đã tính toán thời gian bảo họ áp chảo, nếm thử xem có thích khẩu vị này không, không thích tôi bảo họ đi làm lại."

Ôn Lê: "Tôi không tới đây để ăn cơm với anh, càng không phải tới để hẹn hò với anh. Người đâu?"

Simon: "Đừng vội, thời gian còn sớm mà, để có được một môi trường dùng bữa không tệ với em, tôi đã phải giám sát họ bài trí mất nửa ngày đấy, không khí tốt thế này, lãng phí chẳng phải quá đáng tiếc sao."

Ôn Lê: "Đừng có đem cái trò tán gái đó dùng lên người tôi, đừng nói là bài trí một phòng ăn, anh có đem tiền mặt chất đầy cái phòng ăn này, tôi cũng chẳng thèm nhìn anh lấy một cái."

Simon buông rượu vang xuống, cầm dao nĩa lên: "Ăn xong rồi nói."

Anh ta tự mình ăn.

"Yên tâm đi, không có thêm thứ gì kỳ quái đâu, tôi chưa bao giờ dùng thủ đoạn hèn hạ với phụ nữ, càng không dùng vũ lực."

Xem ra Ôn Lê không ăn thì chuyện này không bàn được rồi.

Ôn Lê cụp mắt nhìn miếng bít tết trước mặt, sau đó hơi điều chỉnh tư thế ngồi, cầm dao nĩa lên cắt bít tết.

Thấy cô ăn, Simon nở nụ cười.

Ôn Lê cắt bít tết: "Tôi mà là anh thì sẽ không làm trò tự sát thế này đâu."

Simon: "Tôi chỉ muốn ăn với em một bữa cơm thôi mà."

Ôn Lê: "Ăn xong nếu còn nói nhảm, tôi đảm bảo con dao này sẽ cắm vào cuống họng anh đấy."

Simon: "Ăn xong, đảm bảo không nói nhảm."

Nhưng trong quá trình ăn có thể nói nhảm, thế là Simon lập tức tìm chủ đề để trò chuyện: "Thời gian qua em về Hoa Quốc à?"

Ôn Lê coi như không nghe thấy.

Bị ngó lơ Simon cũng không giận.

Anh ta ăn hai miếng liền buông dao nĩa xuống, lau miệng, cầm rượu vang lên uống một ngụm, rồi cứ thế chằm chằm nhìn Ôn Lê.

Nhận ra ánh mắt đầy tính xâm lược của Simon, Ôn Lê ngước mắt nhìn qua, chạm phải ánh mắt của Simon đang nhìn mình chằm chằm.

Bị phát hiện Simon chẳng hề thu liễm chút nào, ánh mắt vẫn ngang nhiên không kiêng dè, anh ta nở nụ cười nói với cô: "Rượu này vừa vặn đủ độ rồi, bít tết đi kèm rượu vang, hương vị sẽ phong phú hơn."

Anh ta nâng ly rượu vang về phía cô.

Ôn Lê không thèm để ý tới anh ta.

Simon: "Chỉ ăn bít tết thì đơn điệu quá."

Ôn Lê lạnh giọng, không nặng không nhẹ một câu: "Im miệng."

Simon cứ không im đấy.

"Khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với em, lại còn trong môi trường không khí tốt thế này, tôi phải nắm bắt lấy chứ."

"Tôi quan sát không nhầm thì em với Lục Tây Kiêu vẫn chưa phải là người yêu, là hắn đang theo đuổi em đúng không? Ít nhất là trước khi hai người rời khỏi nước M, là quan hệ như vậy, thời gian qua thì sao? Có tiến triển gì không?"

Ôn Lê: "Liên quan gì tới anh."

Simon: "Đương nhiên là liên quan tới tôi rồi. Không có tiến triển là tốt nhất, có tiến triển cũng không sao, chỉ cần em sẵn lòng, tôi cũng chẳng nề hà gì."

Lục Tây Kiêu trong xe nghiến chặt răng hàm.

Dao nĩa trong tay Ôn Lê ném bộp xuống đĩa: "Tôi cho anh mười giây, không bàn thì anh cứ giết người đi."

Đề xuất Ngọt Sủng: Đọc Thấu Tâm Tư Tình Ái: Kẻ Nào Dám Chinh Phục Ta?
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện