Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 486: Lục Tây Kiêu: "Anh với em mà còn không trong sạch sao"; Ôn Lê diện váy đỏ đi gặp Simon

Lục Tây Kiêu chằm chằm nhìn những thứ Simon gửi tới, nghiến răng lạnh lùng thốt ra một câu: "Tôi thấy hắn chán sống rồi."

Lục Vũ: "Ôn tiểu thư, điện thoại."

Ôn Lê liếc nhìn màn hình điện thoại của Lục Vũ — cuộc gọi từ Mạt Lị, nhưng người ở đầu dây bên kia không có khả năng là Mạt Lị.

Lục Vũ lúc này cũng nói: "Là Simon."

Lục Tây Kiêu định giật lấy điện thoại, Ôn Lê đã nhanh tay hơn cầm lấy điện thoại, tiện tay nhấn loa ngoài.

"Anh vẫn chưa chết à." Ôn Lê vừa mở miệng đã nói.

Simon cười khẽ hỏi: "Là vui mừng hay thất vọng đây?"

Ôn Lê: "Tôi thất vọng chưa đủ rõ ràng sao?"

Simon: "Mong tôi chết đến thế sao, lúc ở trên boong tàu họng súng của em đã chĩa vào tôi rồi, sao lại không nỡ nổ súng?"

Ôn Lê: "Đúng là hiểu lầm tai hại, lúc đó nếu trong súng còn đạn, tôi tuyệt đối sẽ bắn nát đầu anh."

Simon đau lòng nói: "Sự thật đúng là làm người ta đau lòng, sớm biết lúc đó súng của em hết đạn thì tôi đã không thu súng lại rồi."

Không chỉ để Lục Tây Kiêu thoát được một kiếp, mà còn suýt chút nữa bị phát súng đó của Lục Tây Kiêu hại chết, kẹt lại trên du thuyền không về được.

Ôn Lê: "Nói đi, làm thế nào mới chịu thả người."

Simon: "Không vội, món quà của tôi nhận được rồi chứ? Đó là thứ tôi đích thân tuyển chọn cho em đấy, mặc nó vào tối nay chúng ta trò chuyện kỹ hơn, nhớ là đừng dắt theo những người không liên quan tới làm phiền chúng ta."

'Người không liên quan' chỉ có thể là Lục Tây Kiêu rồi.

Ôn Lê cười lạnh một tiếng: "Váy tôi sẽ không mặc, tối nay anh cũng không gặp được tôi đâu, dùng một kẻ với tôi chẳng qua chỉ là giao dịch một lần, ngay cả bạn bè cũng không tính để khống chế tôi, anh nghĩ gì thế?"

Simon cười cười, thong thả nói: "Em có biết có bao nhiêu người vì cái chip đó mà đang truy nã cậu ta không? Nếu tôi công bố tin tức cậu ta đã giao chip cho em ra ngoài, em đoán xem sẽ có bao nhiêu người tìm tới em? Em muốn nói chuyện với một mình tôi, hay là muốn nói chuyện với bọn họ? Đương nhiên, trước khi em chọn nói chuyện với bọn họ, tôi sẽ giết chết cái tên này trước, chắc chắn đấy, dù sao em cũng đã nói rồi, cậu ta đối với em không quan trọng."

Lục Tây Kiêu đang cực kỳ khó chịu trong lòng chỉ lo nghe nội dung, không mấy để ý Simon nói là 'cậu ta' chứ không phải 'cô ta'.

Nói xong, Simon tiếp tục lịch thiệp hỏi: "Cần tôi đích thân tới đón em không? Ôn tiểu thư, tôi rất sẵn lòng phục vụ."

Ôn Lê "cạch" một cái cúp điện thoại.

Ném điện thoại lại cho Lục Vũ.

"Ôn tiểu thư..." Lục Vũ căng thẳng nhìn Ôn Lê.

"Ăn cơm trước đã." Ôn Lê tự mình đi về phía phòng ăn.

Đi được vài bước phát hiện chỉ có Hắc Tướng Quân đi theo mình.

Quay đầu lại thấy Lục Tây Kiêu đang sa sầm mặt đứng tại chỗ, nhóc con vì lo lắng cho Lục Tây Kiêu nên không yên tâm nắm tay anh đứng bên cạnh, Hắc Tướng Quân thì lại quay lại gọi nhóc con.

Ôn Lê: "Đều không ăn sao?"

Lục Tây Kiêu lúc này mới dắt nhóc con đi về phía Ôn Lê.

Trên bàn ăn,

Lục Tây Kiêu hỏi: "Tối nay em đi gặp hắn một mình à?"

Ôn Lê: "Ừm."

Lục Tây Kiêu nghe vậy, lập tức đề nghị: "Tình huống này cũng giống như giết Thompson Charles thôi, hay là lại dùng chiêu cũ đi."

Ôn Lê nghĩ nghĩ, gật đầu, khá tán thành: "Đến lúc đó tôi xem sao, nhưng hắn chắc không to gan như Charles đâu."

Lục Tây Kiêu: "Anh là nói anh đi cơ."

Ôn Lê ngước mắt nhìn anh, chậm rãi nhướng mày hỏi: "Hắn có thích anh đâu, anh làm sao để hắn phạm tội được? Dùng sắc dụ à?"

Cô có chút buồn cười nói.

Lục Tây Kiêu nghe xong, phản ứng khá mạnh giải thích: "Anh đi gặp hắn, có thể nói chuyện, không nói chuyện được thì mới động thủ, không có bảo là dùng sắc dụ, còn nữa đừng có nhắc tới Charles." Anh khá là có bóng ma tâm lý.

Ôn Lê: "Không phải anh nhắc tới trước sao?"

Lục Tây Kiêu bị nghẹn một cái: "Đừng nhắc tới sắc dụ, còn nữa lúc đó anh là bị ép buộc." Nói như thể anh chủ động quyến rũ không bằng.

Ôn Lê cắn đầu đũa, chằm chằm nhìn anh hỏi: "Đêm đó anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Charles thế? Phản ứng mạnh vậy."

Bàn tay gắp thức ăn của Lục Tây Kiêu khựng lại, khôi phục lại bình thường, anh gắp một con tôm nõn vào bát Ôn Lê, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt cô: "Chẳng có chuyện gì xảy ra cả, anh trong sạch mà."

Ôn Lê nghe thấy anh nói hai chữ 'trong sạch' là muốn cười.

Nhìn thấy bàn tay cầm đũa của anh lại càng muốn cười hơn.

Thứ buồn cười không phải bàn tay, mà là móng tay.

Mười cái móng tay của Lục Tây Kiêu bị cô tô cho ngũ sắc rực rỡ.

Móng tay nhóc con quá nhỏ, không có không gian phát huy.

Móng tay Lục Tây Kiêu thì không gian phát huy lớn rồi.

Mười cái móng tay được vẽ đủ loại hình thù hoạt hình tinh xảo, Ôn Lê vốn là nhà thiết kế nổi tiếng có nền tảng hội họa nên vẽ cực kỳ tinh tế và đẹp mắt, nhìn thoáng qua còn tưởng là làm nail nghệ thuật.

Khiến nhóc con chỉ có màu đơn sắc và Hắc Tướng Quân không vẽ được đều phải ghen tị.

Là Lục Tây Kiêu tự mình tình nguyện, chứ không phải cô bắt nạt anh.

Thấy anh cũng không tìm cách rửa sạch đi, chứng tỏ cũng khá thích.

"Nếu anh chỉ vì tắm một cái trong phòng tắm của Charles mà không trong sạch, vậy thì anh với em mà còn không trong sạch sao." Anh bỗng nhiên nói.

Nụ cười trên môi Ôn Lê đông cứng lại.

Cái chân dưới bàn trực tiếp đá anh một phát.

Lục Tây Kiêu da dày cười gắp thức ăn cho cô.

Thoắt cái đã đến chập tối.

Ôn Lê diện một chiếc váy dài màu đỏ, đi giày cao gót xuống lầu.

Lục Tây Kiêu đang đợi dưới lầu nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên.

Một sắc đỏ đập vào mắt, đồng tử Lục Tây Kiêu khẽ co lại.

Ôn Lê một tay xách tà váy đi xuống, chiếc váy quây bằng lụa màu đỏ khiến đôi cánh tay thon dài và bờ vai trắng nõn lộ ra ngoài, không có thiết kế rườm rà, giản dị nhưng sang trọng, thiết kế ôm eo hoàn toàn vừa vặn khiến vóc dáng tuyệt đẹp lộ rõ mồn một.

Có chút quá đỗi gợi cảm.

Nhưng màu đỏ thực sự rất hợp với cô.

Làn da trắng nõn và mái tóc đen dài được tôn lên đến mức cực kỳ nổi bật.

Simon không hổ danh là kẻ dày dạn kinh nghiệm tình trường, chỉ gặp vài lần đã nắm rõ kích cỡ của Ôn Lê như lòng bàn tay.

Sau cơn kinh diễm, Lục Tây Kiêu nghiến răng nghiến lợi.

Ôn Lê không trang điểm, chỉ tô son, nhưng đã đẹp đến mức làm tim người ta run rẩy.

"Gâu gâu gâu ~"

Hắc Tướng Quân chạy lên cầu thang đón Ôn Lê.

Nó vui vẻ chạy quanh Ôn Lê, đuôi vẫy tít mù.

Nhóc con thì vẻ mặt đầy ngượng ngùng nhìn Ôn Lê.

Ôn Lê xuống lầu, nói một câu: "Cũng khá vừa vặn."

Lục Tây Kiêu: "..."

Ý định muốn giết Simon càng thêm mãnh liệt.

Thấy Lục Tây Kiêu cứ im lặng mãi, Ôn Lê cũng không nói gì thêm, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của nhóc con, rồi chuẩn bị đi luôn.

"Tôi đi đây."

"Anh tiễn em."

Ôn Lê: "Không cần đâu, anh ở nhà trông trẻ đi."

"Được thôi, em đi gặp hắn, anh đi gặp bậc cha chú của hắn, dù sao anh cũng đang rảnh rỗi." Lục Tây Kiêu nói.

Ôn Lê nói với anh: "Chuyện này chúng ta đuối lý, hơn bảy mươi tỷ đô la Mỹ đổ sông đổ biển, anh gặp tổ tiên hắn anh cũng phải có chút lý chứ, dùng sức mạnh à? Thôi đi, đợi tôi gặp hắn xong rồi tính."

Ôn Lê nói xong, lúc sắp đi tới cửa thì nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: "Áo khoác của anh nếu không mặc thì cho tôi mượn nhé."

Cái váy này khá hở, lại không có túi để điện thoại.

"Để anh đi lấy, đợi anh." Lục Tây Kiêu quay người chạy nhanh lên lầu, sải bước dài, bóng dáng lướt qua hành lang, rất nhanh đã vào phòng lấy một chiếc áo vest của mình xuống lầu.

Anh đi tới, khoác áo của mình lên người Ôn Lê.

Cảm giác nghẹn ứ trong lòng lập tức thông thoáng hơn không ít.

Ôn Lê sau đó đi ra cửa.

Đề xuất Ngược Tâm: Thiếp Đã Khuất, Tổng Tài Lại Đòi Tự Vẫn.
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện