Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 488: Simon: "Làm người phụ nữ của tôi"; Lục Tây Kiêu dẫn người 'đột kích' trang viên Dupont

"Được thôi." Simon khẽ gật đầu một cái.

"Chúng ta vừa ăn vừa bàn." Anh ta buông rượu xuống cầm lại dao nĩa, vừa cắt vừa hỏi: "Cái chip vẫn còn trong tay em chứ?"

Ôn Lê không động đậy, cứ thế ngồi đó.

Cô cũng không trả lời câu hỏi của anh ta, đợi anh ta nói tiếp.

Simon đưa một miếng vào miệng: "Cậu ta đã nói cái chip đó giao cho em rồi, chắc là em nhỉ? Tuy lúc đầu tôi cũng tưởng người cạnh tranh với mình là Lục Tây Kiêu, nhưng Lục Tây Kiêu đường đường là chủ tịch tập đoàn Lục thị, nhà doanh nghiệp nổi tiếng nhất Hoa Quốc, giàu nứt đố đổ vách, lại cực kỳ coi trọng danh tiếng, sao có thể vì mấy tỷ đô này mà làm cái trò trộm gà trộm chó đó được, cái này mà truyền ra ngoài thì thật không đáng chút nào."

Lời nói của Simon ẩn chứa đầy mưu mô.

Nếu thực sự là Lục Tây Kiêu, vậy thì anh ta có thể tha hồ mỉa mai.

Còn nếu Ôn Lê định đổ lên đầu Lục Tây Kiêu, anh ta cũng sẽ không để yên, nhất định sẽ làm lớn chuyện, hủy hoại danh tiếng của Lục Tây Kiêu.

Simon: "Bên tổ chức không thừa nhận cái chip đó bị tráo đổi lấy cắp trên du thuyền, phải tìm được bằng chứng xác thực mới chịu chịu trách nhiệm, cả thảy bảy tỷ năm trăm mười triệu đô la Mỹ của tôi cứ thế đổ sông đổ biển, em nói chuyện này phải xử lý thế nào đây?"

"Chip cậu ta không lấy ra được, bảy tỷ năm trăm mười triệu cậu ta cũng không có, nếu trực tiếp giao cậu ta cho bên tổ chức, đòi bên tổ chức bồi thường thì chẳng phải quá hời cho cậu ta sao? Dù sao để bắt được cậu ta tôi cũng đã tốn không ít nhân lực tài lực, lúc ở trên du thuyền còn vô duyên vô cớ bị các thế lực vây đánh."

"Nhưng nếu là Ôn tiểu thư thì tôi lại sẵn lòng chịu thiệt một chút. Ôn tiểu thư nói sao đây?" Simon thong thả ăn bít tết, mỉm cười ung dung nhìn Ôn Lê.

Ôn Lê: "Tôi nói thật nhé, cái chip đó tôi là đấu giá hộ người khác, chứ không phải tôi chỉ thị cậu ta đi trộm cắp, tôi chẳng qua là tình cờ cứu cậu ta, và làm một cuộc giao dịch với cậu ta thôi, tôi chỉ lấy một khoản phí đấu giá hộ, anh trở thành kẻ bị hớ là do anh đen thôi, chip tôi không lấy ra được rồi, tôi có thể giúp anh giành lấy khoản bồi thường lớn nhất từ phía cậu ta, anh nếu muốn chip, tôi có thể tiết lộ thông tin người mua cho anh, dù sao tôi cũng giúp ông ta tiết kiệm được bao nhiêu tiền thế mà cũng chẳng thấy ông ta đưa thêm cho tôi bao nhiêu, cứ thế đi, hoặc là anh nhận khoản bồi thường này, hoặc là anh giết cậu ta để chịu tổn thất triệt để, dù sao tôi đối với cậu ta cũng là nhân chí nghĩa tận rồi."

Simon cười cười, nhắc nhở cô mình vẫn còn nhiều con đường để chọn: "Vậy tôi vẫn nên giao cậu ta cho bên tổ chức thôi, ít nhất chỉ cần chứng minh được cậu ta trộm cắp là có thể lấy lại toàn bộ tiền bồi thường."

Ôn Lê không quan tâm, còn khá ủng hộ: "Được thôi, so với ở chỗ anh thì ở trong tay bên tổ chức cậu ta chắc dễ thoát thân hơn đấy."

Simon: "Ôn tiểu thư nếu định không gánh vác chút trách nhiệm nào, tôi chỉ đành gác lại vẻ lịch thiệp, thông báo cho các thế lực là cái chip đang ở trong tay em, tìm chút rắc rối cho em vậy."

Ôn Lê: "Anh cứ tự nhiên."

Đối mặt với một Ôn Lê mềm nắn rắn buông, vắt cổ chày ra nước, Simon không cầm cự nổi một giây nào, anh ta vô cùng bất lực nói: "Em thừa biết tôi chỉ dọa em thôi, không nỡ làm thế mà."

Ôn Lê: "Tôi không biết, cũng không cần."

Simon chằm chằm nhìn Ôn Lê, sau một hồi suy nghĩ anh ta đưa ra quyết định.

Anh ta cắt bít tết nói: "Nếu đã vậy, thì cái chip và tiền này tôi đều không cần nữa, coi như tôi đen đủi vậy. Kenick, được rồi, đi giết cái tên đang bị nhốt kia đi."

Anh ta trực tiếp dặn dò vị quản gia bên cạnh.

"Vâng." Quản gia nhận lệnh liền đi ra ngoài.

Simon cắt bít tết, cười híp mắt ngước mắt nhìn Ôn Lê.

"Lát nữa em có rảnh không? Tôi mới mua một chiếc du thuyền đang đậu ở vịnh Thượng New York, muốn cùng đi xem cảnh đêm không?"

Ôn Lê lại cầm dao nĩa lên, thong thả cắt bít tết: "Không rảnh, lát nữa tôi đi nhặt xác cho cậu ta, rồi qua đồn cảnh sát và đại sứ quán một chuyến, tối nay sẽ khá bận đấy."

Cô đưa một miếng bít tết nhỏ vào miệng, chậm rãi nhai.

Tiếp tục nói với Simon: "Với tư cách là đồng hương lại thực sự đã chiếm được chút hời từ cậu ta, tôi sẽ làm hết sức mình trong khả năng để làm vài việc cho cậu ta, cảnh đêm này anh để hôm khác mà xem đi, anh là người trong cuộc, đồn cảnh sát và đại sứ quán cần sự phối hợp của anh."

Nụ cười trên mặt Simon dần tan biến.

Một lúc sau anh ta bất lực cười một tiếng.

Cầm rượu vang lên uống một ngụm.

Rõ ràng là anh ta tìm Ôn Lê đàm phán, anh ta nắm giữ điều kiện có lợi nhưng lại bị Ôn Lê ép đến mức chỉ còn có hai ba con đường để đi.

Chẳng có cách nào với Ôn Lê cả.

Uy hiếp không thành, Simon cũng chỉ đành từ bỏ.

"Đi bảo Kenick đợi một chút." Anh ta dặn dò người hầu.

Người hầu nhận lệnh lập tức đi ngăn quản gia lại.

Thế là quản gia lại bị người hầu đuổi theo gọi quay lại.

Quản gia quay lại giữa chừng, nhưng không hề biết ngay lúc này Dai Ruya đã dẫn người tới nơi giam giữ Mạt Lị.

Simon cầm ly rượu vang đứng dậy, rời khỏi vị trí, đi dọc theo chiếc bàn ăn dài tới bên cạnh Ôn Lê, anh ta một tay đút túi quần tây, lười biếng tựa nửa người vào mép bàn, ánh mắt dừng trên khuôn mặt tinh tế của Ôn Lê, lên tiếng: "Thực ra vẫn còn cách giải quyết khác."

"Tôi không vội làm lớn chuyện, đẩy em và Lục Tây Kiêu ra trước mặt các thế lực, bao gồm cả việc liên tục nhượng bộ vừa rồi đều là vì em — người tôi có thể thả, bảy tỷ rưỡi tôi cũng có thể không cần, chỉ cần em đồng ý làm người phụ nữ của tôi, chuyện này sẽ chấm dứt tại đây, thấy sao?" Simon nói.

Ôn Lê bị ghê tởm đến mức không nuốt nổi nữa.

Lục Tây Kiêu sắc mặt lạnh lẽo, bàn tay lớn dùng lực bóp chặt điện thoại.

"Tôi chỉ cần giao cậu ta cho bên tổ chức là tôi có thể lấy lại bảy tỷ rưỡi, thậm chí nhận được những khoản bồi thường khác, tôi không tổn thất bao nhiêu, nhưng em và cậu ta, sẽ trở thành mục tiêu của mọi người."

Simon đã gạt bỏ vẻ lịch thiệp giả tạo, quyết tâm có được Ôn Lê cho bằng được.

Anh ta nhớ ra điều gì đó, tự lẩm bẩm: "Tôi vừa rồi có phải nói với phụ nữ chưa bao giờ dùng vũ lực không? Nhưng cái này chắc không tính là vậy chứ?"

Ôn Lê: "Từ bỏ ý định liên hôn với Lâm gia rồi à?"

Simon: "Vẫn chưa. Sao nào, không cam tâm không danh không phận, muốn thay thế Lâm Phóng Khê làm phu nhân của gia tộc Dupont à?"

Quản gia Kenick lúc này quay lại.

Nhưng bước chân ông ta vội vã, vừa vào đã ngắt lời Simon.

"Thưa ngài."

Quản gia rõ ràng có chuyện muốn nói, và liếc nhìn Ôn Lê một cái.

Bị ngắt lời Simon hơi khó chịu: "Chuyện gì?"

Quản gia vội vàng tiến lên, ghé sát tai Simon, một tay che miệng, hạ thấp giọng nói nhanh: "Chủ tịch tập đoàn Lục thị đã tới ngoài trang viên, nhưng không hề có ý định đi vào. Ngoài ra ông ta còn dẫn theo người của đồn cảnh sát và đại sứ quán nói ngài đã bắt cóc hai người Hoa, đại sứ đích thân tới rồi, chú của ngài là Landon đang tiếp đón người của đồn cảnh sát và đại sứ quán."

Lúc này trong trang viên,

Trước công trình kiến trúc lâu đài đậu vài chiếc xe cảnh sát.

Cảnh sát trưởng đích thân dẫn đội.

Còn có hai chiếc xe từ đại sứ quán, vài người mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ nhanh nhẹn mang khuôn mặt người Hoa là nhân viên ngoại giao.

Đại sứ đích thân có mặt.

Còn ngoài trang viên,

Bên cạnh xe của Ôn Lê có thêm một chiếc Maybach màu đen.

Lục Tây Kiêu ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, đang nghe cuộc gọi.

Anh không hề dẫn theo nhiều người, chỉ dẫn theo một mình Lục Kỳ.

Sắc mặt Simon hơi trầm xuống, điện thoại trong túi quần anh ta lúc này rung lên, anh ta tiện tay lấy ra, là cuộc gọi từ cha mình.

Đề xuất Huyền Huyễn: Nàng Là Kiếm Tu
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện