Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 489: Ôn Lê: Anh cũng xứng so với Lục Tây Kiêu? Ôn Lê: Tôi bị bắt cóc, tôi có bằng chứng

Simon liếc nhìn Ôn Lê một cái, cầm điện thoại đi tới bên cửa sổ.

Qua khung cửa, hắn thấy ánh đèn cảnh sát nhấp nháy phía xa.

"Cha." Simon bắt máy.

Dưới sự tra hỏi của cha, Simon chỉ đành kể lại rành mạch mọi chuyện ở buổi đấu giá.

Chuyện này Simon đúng là xui xẻo, không có lỗi gì lớn.

Vì vậy, sau khi nghe xong, cha hắn cũng không nói gì thêm.

Ông yêu cầu hắn lập tức đưa Ôn Lê đi.

Giao Jasmine cho bên tổ chức buổi đấu giá.

Đừng để phát sinh thêm rắc rối nào khác.

Họ không có bằng chứng chứng minh Jasmine đã giao chip cho Ôn Lê, nhưng thân phận siêu trộm của Jasmine cơ bản đã bị khóa chặt, Lục Tây Kiêu không có lý do gì để cưỡng ép đòi người.

Giao cho bên tổ chức để bù đắp tổn thất là cách giải quyết ổn thỏa nhất.

Simon một lần nữa nhận được lời cảnh báo từ cha: "Đây là lần thứ hai cha nói rồi, tránh xa người phụ nữ của nó ra, quá tam ba bận đấy."

Cúp điện thoại.

Simon quay người nhìn Ôn Lê đang ngồi đó.

Ánh mắt hắn khóa chặt lấy cô.

Ý định muốn chiếm hữu Ôn Lê vẫn chưa hề dập tắt.

Trong mắt hắn vẫn tràn đầy dục vọng chiếm hữu và tính xâm lược đối với cô.

Hắn không suy nghĩ quá lâu, chỉ trong chốc lát, hắn khẽ nhếch môi cười, bước lại trước mặt Ôn Lê.

Hắn nhìn Ôn Lê đang ngồi trên ghế với vẻ cao ngạo.

"Chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ? Ồ, danh phận."

"So với Lâm Truất Khê, tôi thực sự muốn cưới cô hơn, nhưng đáng tiếc, tôi và Lâm Truất Khê là hôn nhân gia tộc, danh phận thì tôi không cho cô được, nhưng ngoại trừ cái đó, những gì tôi cho cô sẽ không ít hơn Lâm Truất Khê đâu. Tôi trước giờ luôn hào phóng với phụ nữ, nhưng đến nay vẫn chưa có ai khiến tôi vung tay tới 7,5 tỷ đô, chỉ có cô thôi, nhưng cô xứng đáng. Lâm Truất Khê cũng chỉ coi tôi là đối tượng liên hôn, sau khi cưới chúng tôi ai sống đường nấy, cô không cần lo lắng cô ta có ý kiến gì, huống hồ cô là chị em tốt của cô ta, biết đâu cô ta còn muốn gặp cô mỗi ngày hơn cả tôi ấy chứ."

Simon chẳng coi lời cảnh báo của cha ra gì.

Hắn cũng chẳng để Lục Tây Kiêu vào mắt.

Vẫn cứ thích làm theo ý mình.

Lục Tây Kiêu càng như vậy, càng kích thích ham muốn thắng thua của hắn, khiến hắn càng muốn chinh phục Ôn Lê. Nghĩ mà xem, người phụ nữ mà Lục Tây Kiêu không theo đuổi được lại cam tâm tình nguyện đi theo hắn, thú vị biết bao.

Lục Kỳ ngồi ở ghế lái cảm nhận được khí thế của Lục Tây Kiêu ở ghế sau đột nhiên trở nên đáng sợ hơn hẳn.

Ôn Lê hơi ngả người ra sau, ngước mặt nhìn Simon.

"Rốt cuộc anh lấy đâu ra tự tin nghĩ mình xứng với tôi thế?"

Bắt cô làm tình nhân?

Hắn không nghĩ đó là vinh hạnh của cô đấy chứ?

Simon: "Tôi tự thấy mình không kém gì Lục Tây Kiêu."

Ôn Lê cười giễu cợt: "Anh cũng xứng so với anh ấy sao?"

Simon vặn hỏi: "Chẳng lẽ hắn ta có thể cưới cô làm phu nhân Chủ tịch tập đoàn Lục thị? Lời đàn ông đừng có tùy tiện tin."

Một tay Ôn Lê mân mê con dao cắt bít tết: "Anh nhầm rồi, không phải anh ấy có bằng lòng hay không, mà là tôi có đồng ý hay không."

Simon khẽ gật đầu, không hề nghi ngờ sự tự tin của Ôn Lê.

"Cô đúng là có sức hút đó, xứng đáng để hắn hạ mình vì cô. Nếu không phải tôi phải cân nhắc lợi ích gia tộc, tôi cũng sẵn lòng."

Ôn Lê lười tiếp tục nói nhảm với hắn: "Quyết định xong rồi thì nói nhanh đi."

Simon: "Người tôi sẽ giao cho bên tổ chức, lấy lại được tổn thất rồi tôi tự nhiên sẽ không đẩy cô ra, nhưng hắn ta có chịu nổi sự tra tấn của bên tổ chức mà khai ra chuyện đưa chip cho cô để gây rắc rối cho cô hay không thì không liên quan đến tôi. Tuy nhiên cô vẫn còn thời gian, nhưng phải nhanh lên, chỉ cần cô nghĩ thông suốt, lúc nào cũng có thể đến tìm tôi, tôi đối với cô là nghiêm túc đấy."

Ôn Lê im lặng nhìn chằm chằm Simon.

Vài giây sau, Ôn Lê ném con dao bít tết xuống.

Cô cầm khăn ăn lau tay.

Tiếp đó cầm lấy áo khoác của Lục Tây Kiêu đứng dậy, không nói một lời đi thẳng ra ngoài, quản gia Kenick tận tụy tiễn cô.

Ôn Lê vừa đi ra ngoài, vừa lôi chiếc điện thoại vẫn đang giữ cuộc gọi từ trong áo khoác của Lục Tây Kiêu ra, nói với Lục Tây Kiêu ở đầu dây bên kia: "Anh vào đi."

Giọng cô vẫn hờ hững như cũ, không chút cảm xúc.

Lời thì thầm của quản gia với Simon đã bị Ôn Lê nghe rõ mồn một.

Cô biết Lục Tây Kiêu đã đến.

Cũng biết phía cảnh sát và đại sứ quán đã có người tới.

Hồi chiều Lục Tây Kiêu đã đề nghị gây áp lực cho cảnh sát và đại sứ quán, thông qua họ để Simon chuyển giao Jasmine cho đại sứ quán xử lý, sau đó họ sẽ mượn cơ hội đưa Jasmine ra ngoài.

Ôn Lê lúc đó chưa biết Simon định thế nào nên không đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ bảo tùy cơ ứng biến.

Trong điện thoại lập tức truyền đến tiếng đáp lại trầm ổn của Lục Tây Kiêu: "Được."

Ôn Lê khoác lại áo lên người, đi theo con đường lúc đến.

Nửa đường quản gia định ngăn cô: "Mời đi lối này."

Ôn Lê chẳng thèm để ý, cứ thế bước đi.

"Tiền sảnh chính điện lúc này đang tiếp khách, không tiện lắm, xin hãy đi lối này với tôi." Quản gia định ngăn cản lần nữa.

Ôn Lê vẫn phớt lờ.

Quản gia rảo bước tiến lên chắn ngay trước mặt Ôn Lê.

"Cút ra." Ôn Lê đẩy mạnh một cái.

Quản gia không ngờ cô gái trông gầy yếu này lực tay lại lớn đến thế, chỉ một tay đã đẩy một người đàn ông cao mét tám, nặng gần chín mươi ký như ông ta lảo đảo mấy bước.

Quản gia thấy không ngăn được, lại không dám gọi vệ sĩ vì sợ làm Ôn Lê bị thương Simon sẽ trách tội.

Thế là ông ta vội vàng quay về báo cho Simon.

Simon cũng vừa rời khỏi nhà hàng, chuẩn bị ra tiền sảnh xem tình hình, nghe quản gia nói Ôn Lê khăng khăng đòi ra tiền sảnh là biết cô định làm gì rồi.

Thế là Simon tăng tốc bước chân.

Con đường quanh co như mê cung, Ôn Lê dựa theo trí nhớ đi không sai một li, thẳng tiến đến tiền sảnh chính điện.

Tiền sảnh đang rất náo nhiệt.

Cảnh sát, đại sứ quán, và người của gia tộc Dupont.

Chú của Simon là Landon đang thương lượng với cảnh sát và đại sứ quán.

"Tuyệt đối không có chuyện bắt cóc, Simon chỉ mời một cô gái người Hoa về nhà làm khách thôi." Landon không thừa nhận.

Dù sao cũng chẳng ai thấy Jasmine bị bắt tới đây.

"Cô gái người Hoa đó và Lục tiên sinh cũng có mối quan hệ không bình thường, Lục tiên sinh có lẽ chỉ là đang ghen thôi." Landon nói.

"Cái gì mà 'cũng'? Định tung tin đồn nhảm về tôi trước mặt cảnh sát à?"

Giọng nói trong trẻo của Ôn Lê vang lên.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, ai nấy đều bị kinh diễm.

"Cô là?" Người của đại sứ quán xác nhận danh tính Ôn Lê, đồng thời cảm thấy cô trông rất quen mắt.

Một viên cảnh sát nhận ra Ôn Lê, vừa mừng vừa kinh ngạc: "Zero?!"

Giải đua F1 cách đây không lâu, ở đồn cảnh sát, anh ta đã cùng Giang Ứng Bạch và hoa tiêu Ethan vây quanh màn hình cảm nhận góc nhìn thứ nhất.

Đến giờ vẫn còn nhớ như in.

Người của đại sứ quán cũng lần lượt nhận ra Ôn Lê chính là nữ tay đua thiên tài người Hoa vừa gây chấn động hai nước, làm rạng danh tổ quốc cách đây không lâu.

Trách nhiệm của mọi người ở đại sứ quán lập tức nặng nề hơn hẳn.

Ôn Lê bày tỏ thân phận với đại sứ quán: "Tôi chính là một trong những người Hoa bị Simon bắt cóc mà Lục tiên sinh đã nói."

Một thanh niên nhà Dupont lập tức vặn lại: "Bắt cóc? Trông cô bây giờ có chỗ nào giống bị bắt cóc không?"

Ôn Lê: "Xem ra anh không hy vọng tôi bình an vô sự nhỉ, sao thế? Anh là đối thủ cạnh tranh của Simon à? Muốn tranh quyền thừa kế sao?"

"Cô..." Người đó lập tức nghẹn lời.

Ôn Lê: "Đúng là tôi chủ động bước vào trang viên Dupont — nhưng Simon đã bắt cóc bạn tôi, ép tôi tới đây, uy hiếp dụ dỗ tôi, bắt tôi làm tình nhân mới chịu tha cho bạn tôi. Tôi có bằng chứng chứng minh Simon thực sự đã bắt cóc một người Hoa, có muốn nghe thử không?"

Ôn Lê giơ điện thoại lên.

Điện thoại suốt quá trình đều giữ cuộc gọi với Lục Tây Kiêu, cuộc gọi tự động ghi âm, những gì cô và Simon nói trong nhà hàng đều đã được ghi lại hết.

Sắc mặt đám người nhà Dupont lập tức đen như đít nồi.

Đề xuất Cổ Đại: Thất Tuần Lão Bạn Yếu Ly Hôn
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện