Anh ôm cô chặt đến mức vết thương trên vai lại rỉ máu.
Nhưng anh cứ như không cảm thấy đau đớn vậy.
Nếu không phải sợ làm cô đau, anh còn muốn ôm chặt hơn nữa.
Trái tim dưới lồng ngực anh đang đập loạn nhịp, xuyên qua lớp quần áo và áo chống đạn, từng nhịp từng nhịp, vừa nhanh vừa mạnh.
Ôn Lê cảm nhận rõ ràng sự mãnh liệt đó, và có lý do để nghi ngờ nhịp tim của anh đang cố tình làm loạn nhịp tim của cô.
Lục Tây Kiêu nhất thời không thể bình tĩnh lại được.
Anh nhắm mắt, cằm tựa lên vai Ôn Lê, nửa khuôn mặt vùi vào cổ cô, cảm nhận sự hiện diện của cô, sự hoảng loạn trong lòng anh bắt đầu chậm rãi tan biến, có một cảm giác chân chạm đất vững chãi, nhưng nỗi sợ hãi và tự trách vẫn vây quanh tâm trí.
Sự sợ hãi trong giọng nói của anh khiến Ôn Lê không đẩy anh ra.
Sở dĩ để anh ôm lâu như vậy là vì chính Ôn Lê cũng có chút thẫn thờ —— mối thù này hóa giải có chút quá đột ngột và quá dễ dàng, việc anh ngửa bài toàn bộ tình cảm cũng có chút đột ngột.
Lúc này hoàng hôn đã tắt, màn đêm lặng lẽ buông xuống.
Ôn Lê liếc mắt sang một bên, nhìn anh: "Anh còn định ôm đến bao giờ? Anh không phải đang cố ý lợi dụng tôi đấy chứ?"
Anh ôm chặt quá làm cô đau hết cả người vì bị đè nén, nhất là phần ngực, hô hấp cũng có chút khó khăn.
Anh đã thành công làm loạn nhịp tim của cô.
Lục Tây Kiêu vẫn đang bình ổn tâm trạng, câu nói đột ngột này của Ôn Lê đã cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh nhịn không được cười một cái, cười thành tiếng, vì cơ mặt có chút cứng đờ nên nụ cười này trông không được tự nhiên cho lắm.
Anh mở mắt, nói bên tai cô: "Tối hôm đó em lợi dụng anh nhiều như vậy, anh lợi dụng lại một chút thì sao?"
Ôn Lê thầm chửi một câu, giơ tay đẩy anh ra.
Lục Tây Kiêu bị cô đẩy ra, thân hình hơi lảo đảo.
Ôn Lê lườm anh một cái, quay người định đi, nghĩ đến điều gì đó lại không yên tâm quay lại hỏi: "Anh... sẽ không có ngày nào đó hết thích hoặc tôi không chấp nhận anh, rồi anh lại muốn giết tôi đấy chứ?"
Lúc nói ba chữ 'hết thích' ánh mắt cô hơi né tránh.
Có khoảng nửa giây không nhìn Lục Tây Kiêu.
Cũng không phải vì nguyên nhân gì khác, chỉ là có chút... không nói nên lời, cô thậm chí không muốn thêm chữ 'tôi' vào sau chữ 'hết thích', cứ thấy có chút sến súa khó mở miệng.
Lục Tây Kiêu vừa tiến lên một bước.
Ôn Lê đã lấy súng chỉ vào anh: "Có gì thì đứng đó mà nói."
Đừng có ôm.
Đau lắm.
Lục Tây Kiêu lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa cho Ôn Lê.
Ôn Lê: "Cái gì đây?"
Lục Tây Kiêu không nói gì, chỉ đưa cho cô.
Ôn Lê nhìn anh một cái, đưa tay nhận lấy.
Mở ra, bên trong đặt một con dấu.
Lấy ra xem mặt dưới.
Con dấu của Châu trưởng Nam Dương.
Lục Tây Kiêu: "Nếu có thể, em cứ coi đây là thành ý đi. Anh biết chỉ nói miệng thì rất khó khiến em tin tưởng, nhưng anh vẫn phải nói, và nhất định phải nói —— ba tình huống em vừa nói vĩnh viễn không bao giờ xảy ra."
Ba tình huống?
Sẽ không hết thích cô.
Sẽ không giết cô.
Sẽ không vì cô không chấp nhận anh mà giết cô.
Hay là cô sẽ không không chấp nhận anh?
Ôn Lê nhếch môi, bỏ con dấu lại vào hộp rồi đóng nắp, ném trả lại cho anh.
Lục Tây Kiêu vội vàng đuổi theo cô: "Lê Lê..."
Ôn Lê ngắt lời: "Anh nói được làm được là được."
Ôn Lê đi ngược trở lại, thấy người của Lục Tây Kiêu đã đến.
Lâm Khoa: "Lão đại, trời sắp tối rồi chúng ta đi chứ?"
Ánh mắt Ôn Lê dừng lại một chút trên xác chết thảm khốc của tên cầm đầu trên mặt đất, thầm cảm thán sự tàn nhẫn của Lục Tây Kiêu.
Cũng có chút tiếc nuối vì không được tận mắt xem thân thủ của Lục Tây Kiêu.
Ôn Lê không trả lời Lâm Khoa, thu hồi ánh mắt rồi quay sang nhìn Lục Tây Kiêu: "Anh mang theo nhiều người thế này mà còn để ra nông nỗi này?"
Lục Tây Kiêu: "Anh để họ đi tìm em hết rồi."
Ôn Lê im lặng một lát, không tiếp lời anh: "Tôi còn có việc, anh tự nhiên."
Lục Tây Kiêu: "Tiện đường cho anh đi cùng được không? Đợi em giải quyết xong việc chúng ta cùng về."
Ôn Lê nhìn vai anh: "Vết thương của anh thế nào rồi?"
Lục Tây Kiêu: "Không sao, không làm vướng chân em đâu."
Ôn Lê: "Anh muốn theo thì cứ theo đi —— đi thôi."
Mọi người lần lượt lên xe.
Lâm Khoa vừa ngồi lên xe, Lục Tây Kiêu đã xuất hiện ngoài cửa xe: "Vị trí này có thể nhường cho tôi không? Tôi có chuyện muốn nói với lão đại của các cậu."
Anh hỏi rất lịch sự.
Lâm Khoa không thèm để ý Lục Tây Kiêu mà quay sang nhìn Ôn Lê.
Được Ôn Lê ra hiệu, Lâm Khoa mới xuống xe, anh ta định sang ghế phụ thì bị Lục Kỳ nhanh chân chiếm mất.
Phát hiện hành động của Lâm Khoa, Lục Kỳ ngượng ngùng cười xin lỗi anh ta, nhưng không hề có ý định nhường chỗ.
Thế là Lâm Khoa đuổi người anh em ở ghế lái ra thùng xe sau.
Anh ta tự mình làm tài xế.
"Hay là... để tôi lái cho?" Lục Kỳ không phải kẻ mặt dày, ăn của người ta thì phải nể mặt người ta, huống chi tình cảnh của Ngũ Gia nhà mình bây giờ, anh ta chẳng phải nên giúp một tay thể hiện sao?
Lâm Khoa cứ như không nghe thấy, tự mình lái xe.
Để mặc Lục Kỳ ngượng ngùng.
Ôn Lê hỏi Lục Tây Kiêu: "Làm sao anh biết được?"
Lục Tây Kiêu hơi chậm chạp đáp: "Tề Ngự nói."
Câu trả lời này nằm ngoài dự kiến của Ôn Lê.
"Tề Ngự?" Trong mắt cô đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
Lục Tây Kiêu: "Hắn muốn anh biết khó mà lui."
Ôn Lê: "Ý là sao?"
Lục Tây Kiêu: "Hắn muốn anh từ bỏ em."
Ôn Lê khẽ nhíu đôi mày thanh tú, cô không nói gì, không biết đang nghĩ gì, im lặng một hồi rồi bảo Lâm Khoa: "Tìm chỗ nào nghỉ chân đi."
Lâm Khoa: "Vâng."
Ôn Lê nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe suy nghĩ.
Lục Tây Kiêu thì nhìn chằm chằm cô.
Trời nhanh chóng tối hẳn.
Ôn Lê đột nhiên nhận thấy hơi thở của Lục Tây Kiêu bên cạnh có chút bất thường, thế là quay sang nhìn, thấy Lục Tây Kiêu tựa vào ghế, mặt hướng về phía cô, hai mắt nhắm nghiền, mày nhíu chặt, trán đầy mồ hôi, cơ thể lắc lư theo nhịp xe.
"Lục Tây Kiêu?"
Ôn Lê gọi anh một tiếng, anh không phản ứng.
"Lục Tây Kiêu?" Cô lớn tiếng hơn một chút.
Bánh xe cán qua một cái hố khá sâu, chiếc xe xóc mạnh một cái, cả người Lục Tây Kiêu đổ nghiêng về phía Ôn Lê.
Ôn Lê đưa tay đỡ lấy vai anh.
Cú xóc này làm Lục Tây Kiêu mở mắt ra.
"... Sao thế?" Anh ngồi thẳng dậy nhìn Ôn Lê.
"Anh ngủ quên hay là ngất xỉu đấy?" Ôn Lê nhìn bả vai đẫm máu của anh, vết máu không thấy khô, dường như vết thương vẫn luôn rỉ máu.
Đầu óc Lục Tây Kiêu choáng váng: "Buồn ngủ."
Suốt mấy chục tiếng đồng hồ vừa rồi anh không thấy buồn ngủ cũng không thấy mệt, giờ thần kinh căng thẳng được thả lỏng, sự mệt mỏi liền ập đến như thác đổ, không tài nào cưỡng lại được.
Từ ghế trước truyền đến tiếng ngáy của Lục Kỳ.
Thành công làm Ôn Lê liếc nhìn sang ghế phụ một cái.
Cô nhìn lại Lục Tây Kiêu: "Anh bao lâu rồi chưa ngủ?"
Lục Tây Kiêu: "Khoảng ba ngày hai đêm."
Ôn Lê há hốc mồm, không biết nói gì, cô có chút cạn lời: "Anh sợ tôi sẽ chết ở đây chắc?"
Cô đâu có ở lỳ tại Hắc Sắc Tam Giác Tuyến mãi đâu.
Lục Tây Kiêu nhìn cô nói: "Anh sốt ruột, không thể ngồi đợi em ở Kim Châu được."
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu: "Anh ngủ một lát được không?"
Ôn Lê: "Tôi còn cản anh chắc?"
"Anh chóng mặt, ngồi không vững, anh nằm xuống ngủ được không?" Lục Tây Kiêu mặt trắng bệch, nói chuyện không còn chút sức lực nào.
Ôn Lê nhìn anh: "Anh nằm kiểu gì?"
Không gian ghế sau khá rộng, nếu co chân lại thì có thể nằm được một người, nhưng Lục Tây Kiêu to lớn thế này, lại còn ngồi thêm một cô nữa.
Chỗ nào mà chứa nổi anh?
Thấy Lục Tây Kiêu nhích ra ngoài một chút, làm bộ định nằm xuống, Ôn Lê nói: "Anh mà dám gác chân lên người tôi, tôi..."
Nhìn thấy Lục Tây Kiêu đổ người nằm xuống phía mình, Ôn Lê định né nhưng chẳng còn không gian nào để né, trừ phi cô nhảy xuống xe.
Trơ mắt nhìn Lục Tây Kiêu nằm xuống, đầu gối lên đùi mình, Ôn Lê giơ hai tay lên, hơi khựng lại.
Lục Tây Kiêu nằm xuống xong là nhắm mắt luôn, không nói thêm lời nào, cứ như mệt đến cực hạn. Anh nằm nghiêng, vai phải bị thương hướng lên trên, hai chân co lại ghế cũng không đủ chỗ nên không gác lên.
"Lục Tây Kiêu?" Ôn Lê gọi anh một câu.
Cô không biết tại sao mình lại hạ thấp giọng.
Chắc vì trên xe vẫn còn một người đang tỉnh táo.
Lục Tây Kiêu không phản ứng.
Thân xe lắc lư, Lục Tây Kiêu cũng lắc lư theo.
Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu đang ngủ trên đùi mình, hai tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung, qua khoảng mười mấy giây, thấy hình như cũng không phải là không thể chấp nhận được, thế là tâm trạng đang tốt cô cuối cùng cũng bao dung cho anh một lần này.
Vai phải anh ở gần cô, mùi máu hơi nồng.
Với tấm lòng lương y, Ôn Lê muốn xem vết thương của anh.
Một lát sau, Ôn Lê cúi đầu, thử gọi khẽ một câu: "Lục Tây Kiêu?"
Anh hình như ngủ say rồi.
Ôn Lê móc điện thoại ra, gọi cho Tề Ngự.
Điện thoại kết nối, không đợi Tề Ngự lên tiếng, Ôn Lê trực tiếp nói một câu: "Hủy bỏ lệnh truy sát đi." Rồi cúp máy ngay lập tức.
Cuộc gọi này nhanh đến mức ánh mắt Tề Ngự còn chưa kịp chuyển đổi, anh ta nắm chặt điện thoại, một tiếng 'A Lê' còn nghẹn ở cổ họng, niềm vui sướng khi nhận được điện thoại của Ôn Lê vẫn còn trên mặt, nhưng giờ đã cứng đờ.
Tay không biết để đâu, Ôn Lê đành khoanh tay trước ngực.
Lái hơn một tiếng đồng hồ thì xuất hiện vài căn nhà thấp tầng rời rạc.
Tòa nhà ba tầng duy nhất là nơi cung cấp chỗ ở hiếm hoi, miễn cưỡng có thể gọi là lữ quán.
Lục Tây Kiêu bị ép gọi dậy.
Anh chống người ngồi dậy, đầu óc choáng váng mụ mị.
Mọi người đều xuống xe, nhưng Ôn Lê vẫn ngồi im, thế là Lục Tây Kiêu cũng không động đậy, giọng khàn đặc hỏi: "Không xuống xe sao?"
Ôn Lê sa sầm mặt: "Anh xuống trước đi, tôi đợi một lát."
Lục Tây Kiêu: "Tại sao?"
Ôn Lê bực bội đáp một câu: "Chân tôi bị tê rồi."
Cô lườm anh một cái.
Lục Tây Kiêu nhìn chân cô: "Chân nào bị tê?"
Ôn Lê không vui vẻ gì: "Chân trái, rồi sao?"
Anh có cách nào làm hết tê chân ngay lập tức à?
Nhìn dáng vẻ bực bội của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu cười.
Ôn Lê: "Buồn cười lắm à?"
"Không buồn cười." Lục Tây Kiêu khẽ lắc đầu, anh nói cho cô biết mình đang cười cái gì: "Anh chỉ sợ em không thèm để ý đến anh, sợ em không còn đối xử với anh như trước đây nữa."
Ôn Lê: "..."
Cô quay mặt đi: "Xuống xe."
Lục Tây Kiêu: "Anh đợi em một chút."
Lữ quán rất cũ kỹ, tường ngoài thậm chí còn chưa trát vữa.
Nhưng khá rộng.
Chẳng cần thủ tục gì, cứ đưa tiền là ở được.
Tầng một có mười mấy cái bàn, mấy nhóm người đang ngồi ăn cơm.
Nhóm Ôn Lê vừa bước vào đã bị dòm ngó.
Nhân vật mục tiêu trên lệnh truy sát thiên giá và lệnh treo thưởng thiên giá đồng thời xuất hiện.
Tiếc là, lệnh truy sát và lệnh treo thưởng đều đã bị hủy bỏ.
Nhưng dù tiền thưởng không còn, bọn chúng vẫn nhìn hai người với ánh mắt thèm thuồng.
Kẻ không có tiền đều bị bọn chúng lột sạch, huống chi là hai kẻ vừa có tài vừa có sắc này.
Nếu không phải Ôn Lê đông người, ước chừng bọn chúng đã không nhịn nổi mà ra tay rồi, dù sao thì nhanh tay thì còn chậm tay thì mất.
Hết phòng rồi, đều đã ở kín.
Cuối cùng Ôn Lê chi thêm tiền, lấy được một căn phòng dành cho nhân viên.
Lâm Khoa dẫn người ăn cơm ở tầng một.
Ôn Lê cầm túi y tế dẫn Lục Tây Kiêu lên lầu.
Từng đôi mắt dán chặt theo Ôn Lê đang lên lầu, dục vọng trong mắt không hề che giấu, trắng trợn vô cùng.
Đề xuất Hiện Đại: Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay