Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 459: Ôn Lê: "Bà nội cha anh"; "Cưng à" Lục Tây Kiêu: "Muốn chết thì biến"

Hai người nhận phòng ở cuối hành lang tầng hai.

Căn phòng đơn sơ chật hẹp, ngoài một chiếc giường đơn nhỏ xíu ra thì chẳng có gì cả, ngay cả tủ đầu giường cũng không.

Trong không khí còn thoang thoảng một mùi hương chẳng mấy dễ chịu.

Môi trường, cơ sở vật chất, vệ sinh đều bằng không.

Lục Tây Kiêu đi phía sau tiện tay chốt cửa lại.

Gọi là khóa chứ thực chất chỉ là một cái then cài, ốc vít còn lỏng lẻo, hơi biến dạng, cứ thế treo lủng lẳng trên cửa.

Ôn Lê: "Cởi áo ra, tôi xem vết thương."

Lục Tây Kiêu ừ một tiếng.

Anh tháo vũ khí trên người xuống trước, vì không có chỗ để nên đành đặt ở cuối giường, sau đó là lớp áo vest chiến thuật kiêm áo chống đạn bên ngoài, rồi đến áo khoác, trong cùng là một chiếc áo thun ngắn tay màu đen. Áo quá bẩn nên anh ném thẳng xuống đất.

Ôn Lê tranh thủ hỏi: "Bị thương thế nào?"

Lục Tây Kiêu: "Trúng đạn, đã đào đầu đạn ra rồi."

Vai phải anh không thể cử động mạnh, tay phải chỉ có thể phối hợp với tay trái, nhưng anh đã cố gắng nhanh nhất có thể. Cởi cái áo mà mồ hôi vã ra đầy trán, nghiến răng cởi xong, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

"... Xong rồi."

Toàn bộ vai phải cùng một nửa lồng ngực anh đều bị máu nhuộm đỏ.

Thậm chí vì lớp áo ở vai bị máu khô dính chặt vào da thịt, anh vừa phải dùng sức xé ra.

Miếng gạc dán trên vết thương thấm đẫm máu, vì máu vẫn không ngừng rỉ ra nên vết máu chưa kịp khô, thậm chí có thể vắt ra nước máu.

Ôn Lê dùng kẹp gắp miếng gạc ra, khi nhìn thấy vết thương của anh, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

"Ai xử lý cho anh thế này?"

Dùng lưỡi dao nung đỏ áp vào vết thương để cầm máu nhanh không phải là chuyện lạ ở nơi này.

Nhưng Lục Tây Kiêu không phải lính đánh thuê, càng không phải kẻ bạo loạn.

Ngay cả lính đánh thuê hay bọn tội phạm cũng chỉ xử lý kiểu này khi tình hình khẩn cấp, không còn cách nào khác.

Lục Tây Kiêu: "Tôi tự làm."

Ôn Lê liếc anh một cái.

Đại khái cô đã hiểu tại sao anh lại làm vậy.

Ôn Lê không tiếp lời, chỉ bảo: "Vết thương hơi nghiêm trọng, đợi tôi làm sạch và cầm máu xong, anh rời khỏi đây đến bệnh viện mà xử lý, tránh để vết thương bị viêm nhiễm."

Lục Tây Kiêu: "Em đã hứa cho tôi đi theo mà."

Ôn Lê: "Tùy anh, phế cánh tay cũng chẳng liên quan gì đến tôi."

"Vậy... khi nào em về Kim Châu?"

"Trong một hai ngày tới thì chưa về được."

Ôn Lê tiêm cho anh một mũi thuốc tê.

Đợi thuốc phát huy tác dụng, cô bắt đầu làm sạch vết thương cho anh.

Lục Tây Kiêu ngồi bên mép giường, Ôn Lê đứng trước mặt anh, cúi đầu bận rộn. Lục Tây Kiêu hơi nghiêng đầu nhìn gương mặt Ôn Lê ở cự ly gần, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, đôi mày cũng nhíu lại theo.

Nhận ra ánh mắt của anh, Ôn Lê ngước lên nhìn, bốn mắt chạm nhau. Thấy khóe môi anh hơi nhếch lên, rõ ràng là đang cười, nhưng trong mắt lại đầy vẻ tự trách và nợ nần, đủ loại cảm xúc đan xen.

Chỉ một thoáng, Ôn Lê đã thu hồi tầm mắt.

Ngay sau đó nghe anh nói: "Lê Lê, xin lỗi em."

Anh không nhịn được lại xin lỗi cô.

Bờ môi Ôn Lê khẽ động đậy, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì.

Một lúc sau, bị anh nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, Ôn Lê có chút mất kiên nhẫn nói: "Nhắm mắt lại."

Giọng điệu của cô gần như là ra lệnh.

Lục Tây Kiêu dè dặt hỏi: "Không nhắm có được không?"

"..." Ôn Lê không nói gì, nhưng sắc mặt đã lạnh xuống.

Lục Tây Kiêu thấy vậy liền bảo: "Tôi nhắm."

Anh dời tầm mắt khỏi mặt Ôn Lê, sau đó nhắm mắt lại.

Anh ngoan ngoãn nhắm mắt, khiến Ôn Lê có cảm giác như đang nhìn thấy một Lục Cảnh Nguyên nghe lời.

Ôn Lê nhìn lại vết thương của anh.

Không bị anh nhìn chằm chằm, cô lập tức thấy tự nhiên hẳn.

Sau khi xử lý xong vết thương, Lục Tây Kiêu vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Ôn Lê định xuống lầu xem có gì ăn không, nhưng nghĩ đến việc Lục Tây Kiêu đang tắm, nếu có kẻ nào thừa cơ xông vào làm gì đó thì anh sẽ rất bất tiện.

Thế là Ôn Lê đứng đợi trong phòng cho đến khi anh tắm xong.

Trước khi vào tắm, Lục Tây Kiêu cũng dặn nếu cô muốn ra ngoài thì hãy đợi anh một chút.

Ngoài cửa thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bước chân.

Thậm chí còn dừng lại trước cửa một lát và thử đẩy cửa.

Lục Tây Kiêu đang kiệt sức nên tắm rửa có chút lề mề.

Ôn Lê đợi đến mức sắp hết kiên nhẫn.

"Lục Tây Kiêu?"

Lục Tây Kiêu lập tức đáp lại: "Sao thế?"

"Anh vẫn chưa tắm xong à?"

"Sắp xong rồi."

Một lúc sau.

"Lê Lê?" Anh gọi cô từ bên trong.

Ôn Lê nhìn sang nhưng không đáp lại ngay.

Bà ngoại gọi cô là "Lê Lê" từ nhỏ đến lớn, đây có thể coi là tên cúng cơm của cô, ngoài bà ngoại ra chưa ai từng gọi như vậy. Thế nên cô không quen khi có người khác gọi mình thân mật như thế, không phải là không chấp nhận được, mà là có chút... gượng gạo.

Thực ra là ngượng ngùng.

Không nhận được phản hồi, Lục Tây Kiêu lại gọi tiếp.

"Lê Lê?"

Giọng anh to hơn một chút.

Ôn Lê gắt gỏng: "Cái gì?"

"Không có gì, tôi tưởng em đi rồi. Tôi xong ngay đây."

Ôn Lê: "..."

Lại một lúc sau, Lục Tây Kiêu bước ra.

Chiếc áo thun kia đầy máu, không thể mặc lại, cộng thêm vết thương ở vai cũng bất tiện, nên anh để trần nửa thân trên. Chiếc quần tuy hơi bẩn nhưng anh cũng chỉ có thể mặc lại, thân trên có thể lộ, chứ thân dưới... mặc dù cũng có thể, nhưng anh không dám.

Ôn Lê ném cho anh một chiếc áo ba lỗ.

Đây là chiếc áo cô vừa gọi điện bảo Lâm Khoa mang lên.

Tuy là đồ cũ nhưng dù sao cũng đã giặt sạch sẽ.

Lục Tây Kiêu nhanh nhảu hỏi: "Của em à?"

Chưa đợi Ôn Lê trả lời, Lục Tây Kiêu giũ chiếc áo ra là có ngay đáp án —— to thế này, không đời nào là của Ôn Lê được.

Ôn Lê: "Bà nội cha anh."

"Xin lỗi, đầu óc tôi hơi lú lẫn."

Lục Tây Kiêu ngượng nghịu mặc áo vào.

Ôn Lê lách qua người anh đi ra ngoài.

Lục Tây Kiêu cầm theo khẩu súng lục rồi đi theo cô xuống lầu.

Ôn Lê bảo lễ tân lên thay ga trải giường.

Nhóm Lâm Khoa vẫn đang ăn cơm.

Ôn Lê đi tới, nhìn lướt qua đồ ăn trên bàn, thực sự chẳng có gì ngon, cô cầm một mẩu bánh mì lên gặm. Cắn một miếng, cứng ngắc, vị lại nhạt nhẽo. Cô bảo người của mình: "Ai muốn tắm rửa đi vệ sinh thì lên lầu, phòng 2013 tầng hai."

Hỏi một vòng, chẳng ai đi.

Lục Kỳ định giơ tay.

Anh muốn tắm.

Nhưng anh không dám.

Lục Tây Kiêu cũng gặm bánh mì theo.

Cái bánh mì này thực sự khó nuốt, mà cơ thể anh lại đang khó chịu, giờ đang rất cần nghỉ ngơi nên càng không ăn nổi, cắn một miếng phải uống mấy ngụm nước, ngậm trong miệng nửa ngày mới nuốt trôi.

"Hê, cưng à, muốn nếm thử cái này của tôi không?"

Bàn bên cạnh vang lên một giọng nói đầy ý đồ xấu xa.

Thấy có kẻ quấy rối Ôn Lê, sắc mặt Lục Tây Kiêu lạnh hẳn đi.

Anh quay đầu nhìn sang, tình cờ chạm mắt với đối phương.

Kẻ quấy rối Ôn Lê... không đúng, quấy rối anh, cũng không đúng, nhưng đồ ăn trên tay đối phương rõ ràng là đưa cho anh, ánh mắt nhìn cũng là nhìn anh.

Người đang tỏ ra "thiện chí" với họ —— không, phải nói là với một mình anh —— là một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, trên tay cầm một chiếc bánh mì kẹp xúc xích nóng hổi mà nhà trọ này không có, trên bàn còn có thịt bò đóng hộp, bánh quy và rượu.

"Cái này ngon lắm. Nếu cưng muốn nếm thử những món khác trên bàn của bọn tôi cũng được, chỉ cần cưng thích." Gã đàn ông nở nụ cười, một tay mân mê cằm mình, thèm khát liếm môi, ánh mắt nhìn Lục Tây Kiêu đầy vẻ xâm lược, dâm tà và biến thái.

Mấy gã đồng bọn cùng bàn cũng nhìn Lục Tây Kiêu và Ôn Lê với ánh mắt không mấy tốt đẹp.

Lục Kỳ hạ thấp giọng nói với Lục Tây Kiêu: "Ngũ gia, gã này là biến thái đấy, nãy giờ cứ nhìn chằm chằm em suốt."

Có điều gã không nỡ cho anh đồ ăn.

Giờ thì lại hào phóng đưa cho Lục Tây Kiêu.

Ý đồ và xu hướng của đối phương là gì thì khỏi phải nói cũng biết.

Sắc mặt Lục Tây Kiêu lập tức trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo.

Anh nghiến răng, nén cơn buồn nôn thu hồi tầm mắt, lại thấy Ôn Lê đang gặm bánh mì bên tay trái khóe môi không giấu nổi nụ cười, rõ ràng là đang xem kịch hay.

Ánh mắt đó... thật chẳng đáng yêu chút nào.

Ôn Lê nhịn cười gọi Lục Tây Kiêu: "Cưng à."

Vị chủ tịch tập đoàn Lục thị sắt đá, bá chủ Nam Dương tàn nhẫn, Châu trưởng S Châu quyết đoán, lại bị một gã đồng tính quấy rối gọi là "cưng à", Ôn Lê thực sự nhịn không nổi. Đây đúng là cảnh tượng hiếm thấy, vừa buồn cười vừa kinh dị.

Lục Tây Kiêu vẻ mặt phức tạp: "..."

Ôn Lê nhìn chằm chằm đánh giá Lục Tây Kiêu.

Da trắng, dáng cao chân dài, dưới lớp áo ba lỗ bó sát màu xanh quân đội là thân hình tam giác ngược hoàn hảo, cơ ngực không quá phô trương nhưng nổi rõ dưới lớp áo khiến người ta muốn chạm vào thử, cơ nhị đầu cũng được tập luyện vừa vặn, đường nét cơ bắp trên hai cánh tay cực kỳ đẹp mắt, cộng thêm gương mặt không tì vết kia, lại vừa mới tắm xong, tóc còn hơi ướt, chậc...

Đừng nói là mấy gã "cong" nhìn thấy có ý đồ, ngay cả cô... khụ, cô mà là bọn họ, có khi cũng nảy sinh ý đồ thật.

Được Ôn Lê nhìn ngắm như vậy lẽ ra Lục Tây Kiêu phải vui mừng, nhưng anh cười không nổi, cái ánh mắt đó của cô mà đặt lên người đàn ông nào thì cũng đều là "biến thái" cả.

Ôn Lê lắc đầu, vừa gặm bánh mì vừa dùng giọng điệu bề trên giáo huấn: "Mặc hở hang quá đấy, anh là đàn ông mà không biết tự bảo vệ mình à? Không biết khoác cái áo vào sao? Ở đây mười gã thì hết sáu gã là 'cong' rồi, anh tưởng đây là trong nước chắc? Xảy ra chuyện rồi xem anh hối hận ở đâu."

Lục Tây Kiêu: "..."

Tỷ lệ Ôn Lê nói chẳng ngoa chút nào, ngoài cái bàn bên cạnh, mấy bàn khác ít nhiều cũng đang dòm ngó Lục Tây Kiêu, nhìn chằm chằm một cách trắng trợn. Nếu không phải Ôn Lê đã gánh bớt một nửa sự chú ý thì anh đã trở thành tiêu điểm duy nhất rồi.

Lục Tây Kiêu: "..."

Ôn Lê quay sang hỏi Lục Kỳ: "Nãy anh định xin đồ ăn của gã à?"

Lục Kỳ phản ứng rất mạnh, vội vàng chứng minh sự trong sạch: "Làm gì có chuyện đó, tất nhiên là không rồi. Mà không đúng, gã có cho em đâu."

Ôn Lê: "Vậy xem ra gã thực sự rất thích anh đấy, còn nỡ cho cả đồ ăn." Cô nhìn lại Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu: "..."

Sợ mình bật cười thành tiếng, Ôn Lê nhịn không nhìn Lục Tây Kiêu nữa mà nhìn sang bàn bên cạnh, đầy ẩn ý nói: "Cái bánh mì kẹp của gã trông ngon thật đấy."

Cuối cùng cũng có một câu Lục Tây Kiêu có thể tiếp lời, anh lập tức hỏi: "Em muốn ăn à?"

Ôn Lê nhướng mày nhìn anh: "Sự hy sinh của anh có lớn quá không đấy?"

Lục Kỳ cuống quýt lắc đầu với Lục Tây Kiêu: Ngũ gia đừng làm chuyện dại dột nha!

Lục Tây Kiêu: "???" Khi phản ứng lại, anh lại bị nghẹn đắng, vội vàng nói: "Tôi đi cướp cho em."

Ôn Lê nhịn cười đến mức không nói nên lời, chỉ lắc đầu.

Thấy cô chỉ đang trêu chọc mình, Lục Tây Kiêu cũng cười theo, đầy vẻ bất lực.

"Chúng ta lên lầu ăn đi." Vốn dĩ đã khó nuốt, giờ anh lại thấy buồn nôn.

Ôn Lê nén cười, gật đầu, đứng dậy dẫn Lục Tây Kiêu lên lầu.

Lục Kỳ càng nhìn hai người càng thấy có gì đó sai sai.

Nói sao nhỉ.

Ngũ gia cứ như cô gái bị quấy rối tình dục vậy.

Làm nổi bật lên vẻ "soái khí" ngút trời của cô Ôn.

Hai người trở về phòng, Lục Tây Kiêu khó khăn lắm mới gặm xong một mẩu bánh mì, sau đó uống thuốc kháng viêm và thuốc giảm đau Ôn Lê đưa.

Ôn Lê sau đó đi tắm.

Lục Tây Kiêu ở trong phòng, anh ngồi bên mép giường, chẳng làm gì cả, mắt nhìn chằm chằm vào nhà vệ sinh, thỉnh thoảng lại thẫn thờ, vẫn chưa thể thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó cửa bị đẩy thử.

Lục Tây Kiêu nhìn sang.

Lần này người bên ngoài không dễ dàng bỏ qua như mấy tốp trước, họ đẩy cửa không được nhưng không rời đi mà gõ cửa trực tiếp: "Hê, dịch vụ phòng đây."

Giọng nói này chính là gã đưa bánh mì kẹp xúc xích.

Lục Tây Kiêu không thèm để ý.

Kẻ ngoài cửa vẫn kiên trì.

Lục Tây Kiêu vẫn mặc kệ, kết quả kẻ bên ngoài được đằng chân lân đằng đầu, gõ cửa rầm rầm, có vẻ như định phá cửa xông vào.

Mấy gã ngoài cửa thấy người bên trong trốn không ra thì càng thêm hống hách, vừa cười hô hố vừa giật mạnh tay nắm cửa.

Giây tiếp theo, cửa bị người bên trong mở toang.

Một họng súng dí thẳng vào giữa trán gã đàn ông đi đầu.

Lục Tây Kiêu: "Muốn chết thì biến."

"Hê, cưng à, cuối cùng cưng cũng chịu ra rồi."

Ánh mắt Lục Tây Kiêu hung ác: "Muốn chết hả?"

Gã đàn ông giơ hai tay lên, cười đểu cáng: "Đừng giận mà, tôi chỉ muốn chào hỏi cưng chút thôi, hỏi xem cưng có cần gì không, tôi cực kỳ thích cưng, muốn tìm chút việc làm với cưng để giết thời gian ấy mà."

Khi nói những lời này, mắt gã vẫn không ngừng soi mói Lục Tây Kiêu, dù bị súng dí vào đầu gã vẫn giữ cái vẻ cà lơ phất phơ không sợ chết của một tên lưu manh.

Lục Tây Kiêu không cảm xúc, lạnh giọng cảnh cáo: "Cút."

"Đừng giận, bọn tôi đi ngay đây." Gã đàn ông nói xong, luyến tiếc nhìn Lục Tây Kiêu thêm mấy cái rồi gọi đồng bọn rời đi.

Sau khi họ đi khỏi, Lục Tây Kiêu lùi vào phòng khóa cửa lại.

Anh định gọi điện cho Lục Kỳ, bảo Lục Kỳ sắp xếp vài người lên gác cổng, nếu không đêm nay đừng hòng ngủ ngon.

Anh vừa đi đến cạnh giường thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa —— là đám người kia quay lại.

Giây tiếp theo, cánh cửa phòng mỏng manh bị một cú đá văng.

Đám người đó xông vào.

Gã đàn ông hét lên: "Đừng làm nó bị thương."

Lục Tây Kiêu quyết đoán nổ súng, không ngờ đối phương đã có chuẩn bị, một chiếc gối ném về phía anh, đồng thời gã lao nhanh tới.

Phát súng này của Lục Tây Kiêu bắn trúng chiếc gối.

Trong chớp mắt, cổ tay cầm súng của anh đã bị tóm chặt.

Đám người đó liếc nhìn quanh phòng, không thấy Ôn Lê, nghe thấy tiếng nước trong nhà vệ sinh, hai tên trong số đó lập tức phấn khích lao về phía nhà vệ sinh.

Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện