Cổ tay cầm súng của Lục Tây Kiêu bị tóm chặt, không màng đến vết thương ở vai phải, anh nhanh chóng nâng cánh tay phải lên, dùng khuỷu tay thúc mạnh vào cổ đối phương.
Đối phương ngả người ra sau để né đòn này.
Lục Tây Kiêu tiếp tục lên gối, thúc vào bụng đối phương, nhân đà đó tạm thời đẩy lùi gã. Tên này lùi lại đồng thời cũng cản trở bước tiến của những tên đồng bọn đang định xông lên phía sau.
Chớp thời cơ, Lục Tây Kiêu lăn người sang phía bên kia giường. Ngay khi vừa tiếp đất, anh giơ súng bắn liên tiếp hai phát về phía hai tên đang lao tới nhà vệ sinh. Hai tên đó vội vàng né tránh.
Một phát trúng vai sau của một tên, phát còn lại chỉ sượt qua.
Hai tên đó chửi thề một tiếng.
Hai phát súng của Lục Tây Kiêu không ngăn nổi bọn chúng.
Tên bị đạn sượt qua đá văng cửa nhà vệ sinh.
Lao thẳng vào trong.
"Lê Lê!"
Giây tiếp theo, gã bị người bên trong đá bay ra ngoài.
Tốc độ nhanh đến mức lời của Lục Tây Kiêu còn chưa dứt.
Tên bạo đồ bị trúng đạn ở vai sau đang định xông vào thì bị tên đồng bọn vừa bị đá bay đập trúng, cả hai lùi lại liên tục. Khi bước chân của chúng còn chưa dừng lại, đạn từ trong nhà vệ sinh bắn ra, xuyên thủng đầu chúng một cách chuẩn xác. Hai cái xác chồng lên nhau ngã xuống đất.
Thấy hai đồng bọn bị bắn chết tại chỗ, đám bạo đồ lập tức nổi trận lôi đình. Chúng cũng nhận ra đôi nam nữ trông có vẻ yếu ớt này không hề dễ chọc, thế là đồng loạt rút súng ra.
Lục Tây Kiêu đang quỳ một gối ở phía bên kia giường nhanh tay lẹ mắt hất tung cả chiếc giường đơn về phía đám bạo đồ, đồng thời nổ súng.
Bị chiếc giường che khuất tầm nhìn, đám bạo đồ điên cuồng xả súng vào chiếc giường.
Tiếng súng vang lên, mạt gỗ bay tứ tung.
Tấm ván giường mỏng manh bị bắn nát như tổ ong giữa không trung.
Tiếng đạn găm vào da thịt vang lên, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Khi chiếc giường đè lên người đám bạo đồ, tiếng súng cũng đột ngột dừng lại. Căn phòng trở lại yên tĩnh, khói súng từ từ tan đi.
Lục Tây Kiêu cầm súng chậm rãi đứng dậy.
Phía sau bên phải anh là Ôn Lê cũng đang cầm súng.
Bên tường có bốn tên bạo đồ, hai tên bị giường đè, một tên bị đồng bọn đè, tất cả đều trợn mắt tắt thở. Còn lại gã quấy rối Lục Tây Kiêu đang nằm gục bên cửa, trúng một phát đạn nhưng chưa chết hẳn.
Gã mồm đầy máu, kinh hãi cầu xin hai người tha mạng.
Lục Tây Kiêu hơi nghiêng đầu ra sau định xem Ôn Lê có sao không, lại thấy Ôn Lê tóc dài còn ướt, thân trên khoác chiếc áo khoác rằn ri, dưới lớp áo khoác là đôi chân trần còn dính nước.
Chiếc áo khoác của cô hơi rộng, khi mặc thường sẽ thắt thắt lưng cho vừa vặn, lúc này không thắt nên nó rộng thùng thình trên người, vạt áo chỉ vừa đủ che đến đùi, bên dưới không mặc gì, chân trần, ngay cả giày cũng không có.
Cái nhà trọ này đến một đôi dép dùng một lần cũng không có.
Lục Tây Kiêu khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí quét qua hai tên bạo đồ đã đá cửa nhà vệ sinh, trong lòng nảy sinh ý định bắn thêm vài phát cho bõ ghét. Cơn giận bùng lên, anh quay sang bắn chết tên bạo đồ đang cầu xin bên cửa.
Viên đạn bắn xuyên qua mắt gã.
Máu thịt văng tung tóe.
"Lão đại."
"Ngũ gia."
Nghe thấy động động tĩnh, Lâm Khoa và Lục Kỳ dẫn người xông lên.
Khoảnh khắc họ xuất hiện ngoài cửa, Lục Tây Kiêu dịch sang phải một bước, che chắn cho Ôn Lê phía sau không một kẽ hở.
"Lão đại?" Lâm Khoa đi đầu không thấy Ôn Lê đâu, định bước vào phòng tìm.
Chưa đợi Lục Tây Kiêu ngăn cản.
Ôn Lê đứng sau lưng anh lên tiếng: "Tôi không sao, dọn dẹp xác chết đi, hỏi xem nhà trọ còn phòng mới không."
Nếu đám bạo đồ này đã đặt phòng thành công thì giờ chúng chết rồi, phòng tự nhiên sẽ trống.
Ôn Lê nói xong định bước về phía nhà vệ sinh.
Vừa bước được nửa bước lại rụt về.
Cô không nhịn được kéo kéo vạt áo xuống, đang định nói gì đó thì Lục Tây Kiêu đã nhanh hơn một bước bảo Lâm Khoa, Lục Kỳ: "Chờ bên ngoài vài phút."
Lâm Khoa định bước vào liền dừng chân, anh nhìn Lục Tây Kiêu đang che chắn cho Ôn Lê, đoán chắc Ôn Lê hiện tại không tiện, mà Ôn Lê cũng không phản đối lời Lục Tây Kiêu, thế là Lâm Khoa dẫn người rút khỏi phòng.
Tiện tay đóng cửa lại.
Ôn Lê bước nhanh vào nhà vệ sinh.
"Cửa đổ rồi, anh đừng đi qua đây."
Lục Tây Kiêu vừa định cử động thì nghe Ôn Lê nói.
Cánh cửa nhà vệ sinh bị đá văng nằm chỏng chơ trên đất.
Ôn Lê trong nhà vệ sinh lúc này đang giẫm lên cánh cửa.
Lục Tây Kiêu: "Được."
"Tôi dời hai cái xác này đi trước nhé?"
Anh đứng tại chỗ hỏi ý kiến Ôn Lê.
Ôn Lê nhìn sang.
Xác của hai tên bạo đồ xông vào nhà vệ sinh đang nằm đối diện với cái nhà vệ sinh không cửa. Tuy đã chết nhưng mắt chúng vẫn trợn trừng.
Cái nhà vệ sinh chỉ vừa một người đứng này chẳng có góc nào để che khuất tầm nhìn cả.
Ôn Lê thấy vậy liền ừ một tiếng.
Lục Tây Kiêu bước tới, một tay xách một cái xác chồng lên nhau kéo đến cạnh mấy cái xác kia.
Suốt quá trình anh không hề ngẩng đầu nhìn về phía nhà vệ sinh lấy một lần.
"Có cần tôi dựng cánh cửa nhà vệ sinh lên không?"
Anh nghĩ ngợi rồi hỏi Ôn Lê tiếp.
Ôn Lê cúi đầu nhìn cánh cửa dưới chân mình.
"Anh định cố định nó kiểu gì?"
Lát nữa nó đổ xuống thì sao?
Lục Tây Kiêu: "Tôi có thể đứng ngoài cửa giữ."
Ôn Lê nghĩ ngay đến việc: "Anh định nhìn trộm à?"
Lục Tây Kiêu: "..."
Nhân phẩm anh tệ thế sao?
"Tôi không..."
Ôn Lê: "Anh đừng qua đây là được."
Mà không đúng, anh có thể ra ngoài mà. Lục Tây Kiêu nghĩ thầm.
Nhưng Ôn Lê dường như vẫn chưa nghĩ thông suốt nên không đuổi anh ra ngoài, Lục Tây Kiêu cũng không định nhắc nhở cô, càng không định tự giác. Chủ yếu là để một đống xác đàn ông ở chung phòng với Ôn Lê đang tắm, mà phòng tắm lại không có cửa, kiểu gì cũng thấy lấn cấn, dù chỉ là xác chết.
Lục Tây Kiêu đứng đợi ngay cạnh cửa phòng.
Trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước.
Chẳng bao lâu sau, Ôn Lê ăn mặc chỉnh tề bước ra.
Thấy Lục Tây Kiêu đứng đợi cạnh cửa, cô mới sực nhớ ra, mở miệng chất vấn: "Tại sao anh không ra ngoài đợi?"
Anh ra ngoài không phải là xong sao? Còn đòi giúp giữ cửa, giữ cái gì mà giữ?
Vừa nãy cô nhất thời không nghĩ ra, nhưng Lục Tây Kiêu thì chưa chắc, thế nên cô chất vấn rất hùng hồn —— nếu vừa nãy anh nghĩ ra mà không tự giác thì cô phải hùng hồn.
Còn nếu anh cũng không nghĩ ra giống cô thì cô càng phải hùng hồn hơn, nếu không Lục Tây Kiêu lại tưởng cô không ngại việc tắm rửa mặc quần áo trong cái nhà vệ sinh không cửa khi anh đứng đợi cách đó vài bước chân.
Lục Tây Kiêu: "Không yên tâm về em."
Ôn Lê: "Anh sợ bọn chúng sống lại chắc?"
Đối mặt với sự "làm khó" của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu chỉ đành nói: "... Cũng không phải là không thể."
Ôn Lê: ...
Ôn Lê cũng chỉ là đang tìm cớ chữa thẹn.
Xác chết được nhóm Lâm Khoa khiêng đi.
Căn phòng nhanh chóng được khôi phục nguyên trạng, nhưng vết máu còn sót lại trên sàn và chiếc giường bị bắn nát bét thì cũng đành chịu.
Ôn Lê hỏi Lục Tây Kiêu: "Vết thương của anh không sao chứ?"
Cô nhìn vết thương lộ ra ngoài áo ba lỗ của anh.
Miếng gạc trắng đã bị nhuộm đỏ một mảng.
Lục Tây Kiêu: "Không sao."
Ôn Lê khẽ gật đầu: "Vậy thì tốt."
Nói xong cô định đi ra ngoài.
"Đi đâu thế?" Lời còn chưa dứt, người anh đã đi theo cô.
Ôn Lê: "Nhường phòng cho anh, tôi ra xe ngủ."
Đám bạo đồ kia không đặt được phòng nên không có phòng trống, chỉ có duy nhất căn phòng này với một chiếc giường nát.
Ôn Lê nể tình Lục Tây Kiêu đang bị thương lại lâu ngày không nghỉ ngơi nên đại phát từ bi nhường phòng cho anh.
Lục Tây Kiêu: "Thế sao được, tất nhiên là tôi ngủ xe còn em ngủ giường rồi."
"Được." Ôn Lê chẳng khách sáo chút nào, nói xong liền quay trở lại.
Cô đã khách sáo rồi, Lục Tây Kiêu còn muốn khách sáo với cô thì cô tất nhiên sẽ không khách sáo tiếp.
Lục Tây Kiêu không rời đi ngay, anh dùng giọng thương lượng hỏi Ôn Lê: "Tôi có thể trải sàn trong phòng em không? Ngủ sàn nhà vẫn tốt hơn ngủ trên xe nhiều, ít nhất chân còn duỗi thẳng được."
Ôn Lê nhìn cái sàn nhà không biết bao nhiêu năm chưa lau, bẩn đến mức đóng váng, nếu anh đã không ngại thì cô cũng chẳng có gì phải tiếc cái sàn bẩn thỉu này.
Nhưng chưa đợi cô trả lời, Lục Tây Kiêu lại nói: "Ngoài ra vừa nãy tôi hơi làm động đến vết thương, cần em xem giúp."
Ôn Lê: "Anh chẳng bảo không sao là gì?"
Lục Tây Kiêu: "Vừa nãy không muốn em lo lắng."
Ôn Lê: "Thế giờ anh nói làm gì?"
Lục Tây Kiêu: "Muốn em quan tâm."
"..." Ôn Lê cạn lời mất hai giây, bảo: "Đóng cửa."
Trong lòng Lục Tây Kiêu mừng rỡ, vội vàng đi ra cửa bảo thuộc hạ đang đứng gác đi xin nhà trọ hai cái chăn, sau đó đóng cửa lại, quay về cho Ôn Lê xem vết thương ở vai.
Ôn Lê kiểm tra xong lại bôi thêm thuốc cho anh, thay gạc mới.
Hai cái chăn nồng mùi mồ hôi được mang lên.
Ôn Lê đưa tay định nhận lấy.
Lục Tây Kiêu không đưa: "Để tôi."
Anh đặt một cái ở cuối giường, cái còn lại trải sẵn trên giường, giường nhỏ nên trải chăn cũng nhẹ nhàng.
Trải giường cho Ôn Lê xong, anh tiếp tục trải cái chăn của mình xuống sàn cạnh giường.
Sau khi tắt đèn, một người nằm trên giường một người nằm dưới đất, trên người đắp áo khoác.
Ôn Lê gối hai tay sau gáy, ngửi mùi khó chịu trong không khí, lười biếng nói: "Lục Ngũ gia chắc chưa bao giờ ở cái nhà trọ nát thế này nhỉ?"
Lục Tây Kiêu quay đầu về phía Ôn Lê, nhưng chỉ thấy được gầm giường, anh đáp: "Ừm, lần đầu tiên. Còn cô Ôn thì sao?"
Ba chữ "cô Ôn" chứa đầy ý cười.
Ôn Lê muốn trợn mắt với anh: "Anh nói xem?"
Cô có chút cạn lời, không biết là vì câu hỏi của Lục Tây Kiêu quá ngớ ngẩn, hay là vì anh dùng "cô Ôn" để đáp lại câu "Lục Ngũ gia" của cô.
Lục Tây Kiêu: "Rõ ràng là không phải."
Ôn Lê lầm bầm một câu: "Biết rồi còn hỏi."
Phòng bên cạnh vang lên tiếng mấy gã đàn ông nói chuyện, tuy nghe họ gọi nhau "cưng ơi cưng à" có vẻ không được "thẳng" cho lắm nhưng hai người cũng chẳng để tâm.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ cũ kỹ đầy bụi bặm hắt vào.
Ánh sáng trong phòng không hề tối.
"Lê Lê."
Giọng Lục Tây Kiêu vang lên nhẹ nhàng.
Ôn Lê mấp máy môi, định nói gì đó về việc Lục Tây Kiêu gọi mình là "Lê Lê", nhưng cuối cùng lại thôi.
Và cô cũng không thèm đáp lại anh.
Tiếp đó nghe thấy Lục Tây Kiêu dè dặt hỏi cô: "Em có thể thả tôi ra khỏi danh sách đen không?"
Bờ môi Ôn Lê lại động đậy, nhưng vẫn không đáp.
Đợi một lúc, Lục Tây Kiêu lại gọi cô: "Lê Lê?"
Ôn Lê có chút mất kiên nhẫn: "Nghe thấy rồi."
Lục Tây Kiêu: "Có được không?"
Giọng anh càng thêm dè dặt.
Ôn Lê bĩu môi.
Đang định nói chuyện thì âm thanh kỳ quái vang lên ở phòng bên cạnh.
Cái nhà trọ này chẳng có chút khả năng cách âm nào, đừng nói là cách một bức tường, dù cách mấy phòng cũng nghe thấy.
Lúc đầu họ chỉ nghe thấy mấy gã đàn ông nói chuyện, nhưng không cố ý nghe nội dung, chẳng biết từ lúc nào mà mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường, cho đến khi họ đi vào chủ đề chính, tận tình ca hát.
Chuyện này đúng là trở tay không kịp.
Cả hai chớp chớp mắt, sững sờ.
Hai người họ chuyện gì mà chưa từng gặp? Cảnh tượng nào mà chưa từng thấy? Tình huống này chẳng đủ để khiến ai trong số họ có biểu cảm gì lớn, cùng lắm là thấy phiền phức và buồn nôn, nhưng lúc này không phải chỉ có một mình, mà là cùng nhau chứng kiến, không, là cùng nhau nghe.
Mấy lời tục tĩu đó đúng là phòng bên cạnh dám nói mà họ không dám nghe.
Ma âm lọt vào tai, xuyên qua tường mà đến.
Cả hai người trong phòng đều im lặng.
Sự ngượng ngùng lan tỏa giữa người trên giường và người dưới đất.
Phòng bên cạnh chiến sự khốc liệt, đánh nhau không phân thắng bại.
Có vẻ như định đánh sập cả tầng hai luôn vậy.
Ôn Lê cảm thấy giường của mình cũng đang rung rinh.
Lục Tây Kiêu nhíu chặt mày, nghe mà muốn nôn.
Không dám tưởng tượng ra hình ảnh đó.
Thà rằng phòng bên cạnh là một nam một nữ thì anh đã không có phản ứng thế này.
Lo lắng Ôn Lê bị làm cho buồn nôn, Lục Tây Kiêu hỏi: "Có cần tôi bảo người đi xử lý một chút không?"
Ôn Lê không đáp, chẳng biết là do tiếng bên cạnh quá lớn nên cô không nghe thấy hay sao.
Chỉ thấy trên giường lóe lên ánh sáng.
Ôn Lê cắm tai nghe vào điện thoại, tăng âm lượng.
Vừa mới nhét một bên tai nghe vào tai, Lục Tây Kiêu dưới đất đã ngồi bật dậy, nhìn cô hỏi: "Tôi thì sao?"
Ôn Lê: "Hơi ồn tí thôi, anh cứ coi như nhạc đưa đám mà nghe đi."
Từ nay về sau Lục Tây Kiêu không thể nhìn thẳng vào hai chữ "nhạc đưa đám" nữa.
Ôn Lê nhướng mày, bồi thêm một câu còn chấn động hơn: "Hay là anh sợ nghe xong lại có cảm giác nên không ngủ được?"
Lời nói gây sốc.
Lục Tây Kiêu: "???!!!"
"Tôi hai ba ngày chưa nghỉ ngơi, cũng chẳng ăn uống gì, dạ dày đang khó chịu, em đừng làm tôi nôn ra chứ."
Ôn Lê: "Anh có thể ôm chăn ra xe mà ngủ."
Lục Tây Kiêu: "Không đi. Tôi đi xử lý bọn họ."
Nói rồi anh định đứng dậy.
Ôn Lê: "Xử lý bọn họ xong anh có thể dọn sang đó mà ở luôn."
Lục Tây Kiêu lại không đi nữa: "Tôi chê bẩn."
Ôn Lê thong thả mỉa mai một câu: "Có giường không nằm lại thích nằm đất."
Cô đeo cả hai bên tai nghe, mặc kệ sự sống chết của Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu ngồi bên giường nhìn cô, đôi mày nhíu chặt vì tiếng động phòng bên.
Anh cứ ngồi đó, chẳng biết là vì nằm thì tiếng to hơn hay ngồi thì tiếng nhỏ hơn, tóm lại là anh không nằm, chẳng biết đang bướng bỉnh với ai.
Thực ra Lục Tây Kiêu không phải đang bướng bỉnh, mà là đang nhìn Ôn Lê.
Anh muốn nghỉ ngơi, nhưng thế này ai mà ngủ nổi?
Nằm cũng là nằm không, thà nhìn Ôn Lê còn hơn.
Phòng bên cạnh rên lên một tiếng cao vút, sức xuyên thấu cực mạnh.
Lục Tây Kiêu có chút không nhịn nổi nữa.
Lúc này, một bàn tay trắng ngần đưa một bên tai nghe qua.
Dây tai nghe ngắn, Ôn Lê cũng phải dịch về phía mép giường.
Lục Tây Kiêu nhếch môi cười, nhận lấy tai nghe, nhưng vẫn không đủ dài, Ôn Lê lại dịch thêm chút nữa, Lục Tây Kiêu cũng cúi đầu ghé sát vào, lúc này mới đeo được tai nghe.
Hai cái đầu kề sát nhau, một cao một thấp.
Mặt Lục Tây Kiêu ngay phía trên mặt Ôn Lê.
Tuy vẫn nghe thấy nhưng lỗ tai đã dễ chịu hơn nhiều rồi.
Phòng bên cạnh chắc phải hai ba tiếng nữa mới chịu thôi.
Lục Tây Kiêu gục bên mép giường một lúc, thực sự không ngủ được.
Anh mở đôi mắt đau nhức, ngẩng đầu nhìn Ôn Lê.
"Lê Lê, tôi muốn ngủ."
Trong giọng nói đầy mệt mỏi còn lộ ra vài phần yếu ớt.
Ôn Lê mắt cũng không mở, nói: "Hoặc là gục bên giường mà ngủ, hoặc là nằm xuống đất mà ngủ, chọn đau người hay đau tai, chọn yên tĩnh hay chọn ngủ."
Lục Tây Kiêu: "Tôi muốn ngủ một giấc yên tĩnh."
Ôn Lê: "Vậy thì bắt đầu từ phòng bên cạnh đi."
Lục Tây Kiêu: "Tôi lên được không?"
Lông mi Ôn Lê khẽ run, nhưng cô vẫn không mở mắt.
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay